MAO SƠN TRÓC QUỶ NHÂN

Editor: Kyo Depper

Trang Vũ Ninh dù trước đó đã chuẩn bị tinh thần nhưng khi nhìn thấy hình ảnh kinh khủng của lũ tiểu quỷ trước mặt, vẫn không khỏi cảm thấy vô cùng sợ hãi, hơn nữa lúc này cả nhóm tiểu quỷ lại cùng nhau đi ra, cảnh tượng lại càng thêm kinh dị. Trang Vũ Ninh sợ tới mức nép chặt vào trong lòng Diệp Thiếu Dương.

“Ách, đừng đừng.” Diệp Thiếu Dương nhanh chóng lấy từ trong ba lô ra một lọ nước phèn chua, tẩy đi nước Thượng thảo quả trên mắt của Tiểu Mã và Trang Vũ Ninh, sau đó lại phun lên chút Thất tinh thảo. Hai người Tiểu Mã đưa mắt nhìn lại phía trước, thoáng chốc bộ dạng lũ tiểu quỷ đã trở lại thành đám trẻ con đáng yêu.

Trang Vũ Ninh cuối cùng nhẹ nhàng thở ra. Tuy rằng đã gặp qua chân thân của lũ tiểu quỷ, nhưng dù sao không nhìn thấy vẫn giúp tâm trạng của cô tốt hơn một chút.

Bọn trẻ đi tới trước mặt Diệp Thiếu Dương, cô bé lúc nãy đem móng tay quỷ đưa lại cho Diệp Thiếu Dương nói “Đại pháp sư, chúng ta đều đã xem qua, đại khái là có mùi của một tiểu quỷ tên là A Tinh”

Cô bé còn chưa dứt lời, một thằng nhóc có mái tóc kiểu đầu nấm đã xen ngang: ”Không phải A Tinh, đây là của Lão Giang, mùi này ta nhớ rất rõ”

“Ngươi sai rồi, chính là A Tinh!” Một thằng nhóc đeo kính đứng bên cạnh đẩy tên nhóc kia một cái.

Thằng nhóc Đầu Nấm nổi giận  “Ngươi nói thì cứ nói, đẩy ta làm gì!”

“Ngươi chỉ lầm đường cho đại pháp sư, đẩy ngươi một chút thì có làm sao a.” Nói xong Mắt kính lại đẩy Đầu nấm một cái.

Hai đứa nhóc liền ở trước mặt đám người Diệp Thiếu Dương ẩu đả một phen, hai tiểu nha đầu vội tiến lên khuyên can, đám tiểu quỷ còn lại thì ồn ào đùa giỡn.

Chỉ thấy Mắt Kính nắm chặt đầu tóc của Đầu Nấm, dùng sức đem đầu hắn bứt xuống.

“Trời ạ!” Trang Vũ Ninh hoảng hốt la lên. Trong lòng Tiểu Mã cũng nổi lên một cơn ớn lạnh. Diệp Thiếu Dương không chút phản ứng, tiếp tục khoang tay đứng xem, ngẫu nhiên được xem tiểu quỷ đánh nhau, cũng có chút thú vị a.

Đầu bị bứt ra, thân thể của Đầu Nấm không những không bị làm sao, ngược lại còn bắt lấy bả vai của Mắt Kính, một tay cắm phập vào trong lồng ngực của hắn, lôi ra một khối đỏ hỏn đầy máu, nhìn kỹ trong lòng bàn tay thì đó là một trái tim nóng hổi vẫn còn đang đập. Không chần chừ lấy một nhịp, Đầu Nấm lập tức siết mạnh các ngón tay, từng tia máu đỏ tươi từ quả tim phun ra không dứt.

“Nhanh, đem đầu trả lại cho ta!” Âm thanh phát ra từ cái đầu Mắt Kính đang ôm trong tay.

“Ái, Ái, đừng bóp tim của ta nữa, mau trả lại đi” Mắt Kính thống khổ kêu gào.

“Đem trả đầu cho ta trước!” Đầu Nấm tiếp tục nắm chặt trái tim của Mắt Kính.  

“A a, trả tim cho ta trước!” Mắt Kính lớn tiếng kêu to, một tay giữ, một tay dùng ngón trỏ và ngón giữa chọc mạnh vào hai hốc mắt trên cái đầu của Đầu Nấm, phụt một tiếng, tròng mắt nổ tung, một dòng chất lỏng màu đỏ bắn ra không dứt.

Bên này, Đầu Nấm cũng lớn tiếng kêu đau, đem trái tim siết chặt hơn nữa. Mắt Kính cũng dùng ngón tay ngoáy qua ngoáy lại trong hốc mắt Đầu Nấm. Hai người cùng oa oa kêu khóc.

Trận ẩu đả này, nhìn vô cùng đẫm máu và thập phần quái dị, Trang Vũ Ninh cau mày, cả người run rẩy:”Thiếu Dương ca này……..”

“Chỉ là đùa giỡn thôi, không có việc gì đâu”

“Chỉ là đùa giỡn…….” Trang Vũ Ninh nhìn thảm cảnh trước mắt, chỉ biết trợn mắt há mồm. 

Diệp Thiếu Dương cười nói:”Cô không thể dùng lý luận thông thường của con người để suy xét a, quỷ chỉ cần hồn phách không bị diệt, thân thể dù chịu bất cứ thương tổn gì đều có thể phục hồi như cũ, bằng không sao có thể tiến hành thuật biến hóa chứ”

Trang Vũ Ninh gật gật đầu, nội tâm đã tiếp nhận, chỉ là thị giác bị kích thích quá mức mãnh liệt, nên vẫn thấy thập phần không khoẻ.

Diệp Thiếu Dương nhìn tình cảnh này, đi tới bên cạnh hai thằng nhóc đá mỗi người một cái, nói: ”Đừng làm loạn nữa, nhanh nói chính sự cho ta nghe”

“Đại pháp sư lên tiếng, đứng lên đi!” Một tiểu quỷ có vẻ lớn tuổi hơn từ bên cạnh đi lên, đoạt lấy cái đầu trong tay Mắt Kính, dùng một chân đá bay ra ngoài, cái đầu bay một vòng trong không trung rồi tự động quay về trên cổ của Đầu Nấm.

Đầu Nấm nhanh chóng đem trái tim trả lại cho Mắt Kính, hai tay ôm đầu, lắc lắc, căn đúng vị trí, ấn mạnh xuống phía dưới một cái, miệng vết thương hiện lên một luồng sáng, sau đó lập tức biến mất, khôi phục không tỳ vết.

Nhóc Mắt Kính cũng đem tim của mình đặt trở lại, xoa xoa vài cái, cũng khôi phục lại như lúc đầu.   

Hai thằng nhóc mệt mỏi nằm dưới đất, không muốn nhúc nhích.

“Nhanh nói cho ta biết, chủ nhân của chỗ móng tay quỷ này là ai?” Diệp Thiếu Dương đảo mắt nhìn qua đám tiểu quỷ một lượt, hỏi.

“Đó hẳn là A Tinh.” Nữ tiểu quỷ nói : « Là một tiểu quỷ có quỷ thân, ở tại khu phụ cận, hình như là bị người ta vứt bỏ, có thời gian cũng đến bên này chơi »

Diệp Thiếu Dương và Tiểu Mã quay lại nhìn nhau, đôi mắt sáng lên, « Nó ở nơi nào, mau dẫn đường đưa ta tới đó.» Diệp Thiếu Dương nói : « Sau khi xong việc, sẽ đốt cho các ngươi mỗi người ba đao giấy, mười căn hương nến.»

Mấy đứa trẻ lập tức lộ vẻ vui mừng,hai « người bệnh » đang nằm trên đất cũng lăn lóc bò dậy, hướng về phía Diệp Thiếu Dương nói : « Đại pháp sư, để tôi dẫn ngài đi »

Phía trước, tiểu quỷ lớn tuổi kia trừng mắt liếc Đầu Nấm và Mắt Kính một cái, nhíu mày nhìn Diệp Thiếu Dương nói : « Qua Qua đại ca còn chưa tới, chúng tôi muốn ở đây chờ hắn. »

Diệp Thiếu Dương cả kinh, “Qua Qua là ai?”

“Là lão đại của chúng ta, hắn tự nhận là quỷ sai, lần nào cũng đều là hắn đưa chúng ta tới đây chơi, hắn yêu cầu chúng ta không được rời khỏi công viên trò chơi, nếu chúng ta trái lời, lần sau hắn liền không dẫn chúng ta lên nữa.”

Diệp Thiếu Dương nghe xong lời này, âm thầm gật đầu, tiểu quỷ lên nhân giân, khẳng định là có một người dẫn đầu, người này còn biết hạn chế hành động của bọn chúng, quả là một kẻ hiểu quy củ. Liền hỏi “Bản thân hắn đi đâu, khi nào trở về?”

Nữ tiểu quỷ bĩu môi nói “Hắn không cho chúng ta đi ra ngoài chơi, nhưng chính mình mỗi lần đều đi ra ngoài đi bộ, đại khái nửa canh giờ liền sẽ trở về, đại pháp sư nếu ngài không vội thì chờ một lát.” “Ta biết rồi, các ngươi chơi tiếp đi.” Diệp Thiếu Dương nói xong, cùng hai người Tiểu Mã trở lại đình hóng gió, chờ đợi tiểu quỷ tên “Qua Qua” trở về.

“Bọn họ nói tiểu Tinh, là tiểu quỷ chúng ta đang muốn tìm sao?” Trang Vũ Ninh hỏi.

“Có khả năng, bất quá còn phải gặp mặt cụ thể mới biết được.” Diệp Thiếu Dương trả lời.

Trang Vũ Ninh nghĩ ngợi, hỏi “Gặp mặt xong, thì xác nhận như thế nào, chúng ta không biết quỷ mà tiểu Oánh nuôi rốt cuộc trông như thế nào, cũng không có bức họa hay ảnh chụp gì đó.”

Diệp Thiếu Dương cười cười, “Tôi đương nhiên là có biện pháp.”

Đợi không đến mười phút, một trận gió lạnh từ bên ngoài đình hóng gió thổi tới.

“Lạnh quá a.” Tiểu Mã lập tức ôm chặt hai tay.

Diệp Thiếu Dương đứng lên, quay đầu nhìn về hướng rừng cây nhỏ, mày hơi cau lại, quỷ khí…… Sao lại cường đại đến vậy?

Một bóng người, từ trong rừng cây lảo đảo lắc lư đi ra, dựa vào ánh trăng, có thể thấy tướng mạo của hắn, là một cậu bé tầm sáu bảy tuổi, mặc một chiếc áo màu vàng nhạt, quần vải bông. Diệp Thiếu Dương vừa thấy hắn, trong lòng tức khắc toát ra một loại ảm giác quen thuộc, tựa hồ ở nơi nào gặp qua?

Đứa nhỏ này vừa đi tới, đám tiểu quỷ lập tức như ong vỡ tổ đi lên đón, hệt như đám trẻ con chạy ra mừng người thân của mình trở về.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi