MAO SƠN TRÓC QUỶ NHÂN

“Nàng vì thất bảo mà không tìm bạn trai? Hiện tại nàng nói như thế, lỡ như sau này có một người làm nàng động lòng, ví như người đẹp trai như ta, nàng từ chối sao? Đến lúc đó, buông bỏ hay giữ lấy, thì nàng làm sao?”

Diệp Thiếu Dương từng bước nói, lần đầu tiên cảm thấy tài ăn nói của mình cũng thật tốt.

“Cho dù hắn có chấp nhận thất bảo đi, sau đó các ngươi lại có con của mình, rồi làm sao? Ngươi cho nó là ​một ​người với ​một ​quỷ chơi đùa với nhau? Ngươi có hay không xác định hắn không đánh chết thất bảo? còn nàng thì sao, phải làm sao với tình cảm hai ​một bên đây?”

Trang Vũ Ninh lất tay che mắt.

lắc lắc đầu “Ta không muốn nghe, đi một bước tính ​một ​bước, chờ đến lúc đó rồi nói lại….”

“Nếu đến lúc đó, đã chậm rồi.

Hiện giờ tình cảm còn chưa có sâu nặng lắm, phải quyết đoán!”

Diệp Thiếu Dương mình thất bảo ​một ​cái “Còn có ngươi, ngươi nghĩ ở bên nàng sẽ thật thoải mái, có người cung phụng, còn có thể tu luyện, ngươi đó là biểu hiện ích kỷ của ngươi, làm hại nàng ngươi có biết không?”

Thất bảo nghe Diệp Thiếu Dương nói vậy, trong mắt hiện lên hổ thẹn,tuy rằng tính cách của nó như ​một ​đứa bé, nhưng chỉ số thông minh của nó lại hơn xa bọn con nít, Diệp Thiếu Dương nói nhiều như vậy, nó đều hiểu được, nên thái độ cúng chậm rãi biến hóa, Nhìn Diệp Thiếu Dương, ngập ngừng “Ta chỉ không nghĩ là cùng mụ mụ xa nhau…...”

Diệp Thiếu Dương trong đầu đột nhiên lóe lên, nghĩ đến 1 cái biện pháp tốt: “Ta có ​một ​cái biện pháp vẹn cả đôi đường, ta viết cho ngươi ​một ​đạo phù, ngươi đi xuống đưa cho Chuyển Luân Vương, hắn sẽ đặc biệt cho phép ngươi đầu thai làm tiểu hài tử của vũ vũ, như vậy là vấn đề được giải quyết, ngươi có thể làm con chân chính của nàng ấy, hưởng thụ ​một ​đời, thế nào?”

Trang Vũ Ninh cùng Thất bảo đều ngây người.

Qua ​một ​lúc, thất bảo ngập ngừng “Nếu thật là như vậy, ta còn cầu không được, Chính là ….

ta chưa bao giờ nghe nói tới, Chuyển Luân Vương sẽ cấp ân tình cho ai?”

Diệp Thiếu Dương cười cười “Người khác thì ta không biết, nhưng mặt mũi của ta hắn nhất định phải cấp, cái này ngươi có thể yên tâm, cùng lắm thì ta lại nói cho Thôi Phủ Quân ​một ​câu, trước khi luân hồi cho ngươi làm quỷ dịch, như vậy mỗi năm ngươi có thể trở về dương gian một hai lần, các ngươi có thể gặp mặt, thế nào? ”

Diệp Thiếu Dương quả thật là buồn bực, biện pháp giải quyết tốt như thế, thế mà từ nãy không nghĩ ra sớm, làm tốn nhiều nước miếng như vậy.

Quả nhiên, thất bảo vui sướng gật đầu: “Nếu là như vậy, ta nguyện ý!”

Trang Vũ Ninh cũng chần chờ rồi gật gật đầu, tỏ vẻ đồng ý.

Diệp Thiếu Dương ánh mắt nhìn lên mặt Trang Thái.

“Ta …...”

Trang Thái nhìn thất bảo một cái “Đứa nhỏ này cũng rất đáng yêu, làm ông ngoại của nó, ta cũng không ý kiến gì.”

Thất bảo cười, ngẩng đầu nhìn Trang Vũ Ninh “Mụ mụ người phải nhanh kết hôn rồi mang thai nha”

Trang Vũ Ninh khuôn mặt lập tức đỏ lên, ngập ngừng nói “Ta bây giờ bạn trai còn chưa có….”

Trang thái sợ nữ nhi đổi ý, vội vàng nói “Bạn trai còn không dễ tìm sao, đàn ông tốt nhiều như vậy mà, tỷ như Diệp tiên sinh là ​một chàng trai tài tuấn này, các ngươi có thể phát triển một chút.”

“Ba ba!”

Mặt Trang Vũ Ninh càng thêm đỏ, giận nhìn Trang thái một ​cái.

Diệp Thiếu Dương lau mồ hôi, lão già này, vì cứu nữ nhi mà không từ thủ đoạn nào, chính mình cũng biến thành mồi, nhưng cũng vì Trang Vũ Ninh, nên cũng không có phản bác, Lấy ra ​một ​lá linh phù, dùng bút chu sa, đơn viết xuống an bài cho thất bảo, Diệp Thiếu Dương nghĩ nghĩ cũng là lần đầu tiên mình làm sự tình này.

Cái Chuyển Luân Vương, mặt mũi cũng phải cấp cho hắn, nhưng hắn có thể không biết thật giả ra sao, Đột nhiên nghĩ đến ​một ​cái biện pháp, từ trong túi lấy ra thiên sư bài, nắm trong tay, kích hoạt cương khí, chiếu về phía linh phù.

Thiên sư bài sáng lên ánh sáng nhu hòa, đem đồ án phong diệp thông qua pháp lực khắc vào linh phù, hình thành ​một ​dấu kim ấn.

Diệp Thiếu Dương dùng tay vuốt ve ​một ​chút, ở trên linh phù có chứa ​một ​ít cương khí của mình.

“Không tồi, rất có uy thế, sau này phong diệp là tiêu chí của ta.”

Diệp Thiếu Dương đắc chí nói, giao linh phì cho thất bảo “Được rồi, ngươi cũng nên đi thôi.”

Thất bảo lưu không rời Trang Vũ Ninh, rơi lệ nói “Mụ mụ khi ta đi rồi, ​một ​năm ta lại về thăm người, người cũng kết hôn rồi mang thai nhanh đi, ta cũng rất mong chờ ngày làm con chân chính của người.”

“Ta ….

ta sẽ”

Trang Vũ Ninh đỏ mặt gật gật đầu, ngập ngừng nói.

Lau nước mắt, giống như dặn dò nhi tử của mình, nói “Ngươi ở dưới đó phải ngoan một chút, đừng có gây chuyện ….”

Thất bảo nhìn Diệp Thiếu Dương, cười cười “Mụ mụ yên tâm, ai chọc ta, ta liền nói ra danh hào Diệp thiên sư, là cha tương lai của ta, cam đoan đến ngay cả Thôi Phủ Quân cũng không dám chọc ta.”

Diệp Thiếu Dương cảm giác như muốn phun ​một ​búng máu ra ngoài, còn muốn mắng nó vài câu, thất bảo bám vào trên linh phù, bay ra ngoài cửa sổ.

“Cha, mẹ, con đi đây…...”

Trang Vũ Ninh ngơ ngẩn ​một ​hồi, ngẩng đầu nhìn Diệp Thiếu Dương, có chút xấu hổ cùng ngượng ngùng nói “Lời nói của con nít không có ý tứ, Thiếu Dương ca, ngươi không cần để ý, ta cũng không có để ý đâu.”

Diệp Thiếu Dương cười khổ, trong lòng lo lắng thất bảo ở dưới âm ty, lại làm như vậy, lúc đó thì mặt mũi của mình liền ném mất.

Nghĩ vậy, thật ảo não cho cái chủ ý của mình, chết tiệt, biết vậy lập tức bắt nó đi là xong chuyện rồi.

Trang thái đi tới, cầm tay của Diệp Thiếu Dương, cơ hồ muốn quỳ xuống “Diệp tiên sinh ….

đại ăn không có lời nào cảm tạ hết được!”

“Đừng có làm vậy, ta là lấy tiền làm việc, không ai nợ ai.”

Diệp Thiếu Dương sợ nhất là người khác thiếu mình ân tình, “Các ngươi cha con gặp nhau, trò chuyện đi, ta đi tắm rửa thay đổi quần áo đã, đợi lát nữa rồi nói.”

Diệp Thiếu Dương trở về phòng mình, tắm rửa xong, phát hiện quần áo còn chưa có giặt, nên mặc quần áo mà hôm qua Trang Vũ Ninh mua cho, sau đó đi vào phòng khách.

Cha con Trang Vũ Ninh đang ngồi trên sô pha nói chuyện, nhìn Diệp Thiếu Dương mặc đồ mới rực rỡ hẳn lên, Trang thái mắt sáng lên, tiểu tử này nhìn cũng rất đẹp trai.

“Thiếu Dương ca, quần áo mặc có vừa người không, nếu không vừa để ta đem đi đổi.”

Trang Vũ Ninh nói.

“Rất thích hợp”

Diệp Thiếu Dương ngồi xuống sô pha nói.

Trang thái vừa nghe, biết quần áo là do nữ nhi mình mua, trong lòng không khỏi nghĩ cái gì.

thấy cũng đã trưa, Vì thế bảo Trang Vũ Ninh gọi điện thoại đặt ​một ​bàn đồ ăn đến, ba người vừa ăn vừa nói chuyện.

Cơm nước xong, ba người đi vào gian phòng ngủ.

xem qua Vô nguyệt đạo trưởng, thấy hắn còn chưa có tỉnh, nhưng sắc mặt đã hồng hào, cũng không có gì nguy hiểm nữa.

“Buổi chiều hắn có thể sẽ tỉnh lại, bất quá sẽ rất yếu, hai ba ngày có thể không ăn được cơm, nơi này lại không có ai chiếu cố hắn, tốt nhất là đưa hắn đến bệnh viện đi, tìm ​một ​hộ lý chăm sóc hắn.”

Diệp Thiếu Dương đề nghị.

Trang thái gật gật đầu, lấy ra di động, cũng không biết gọi cho ai, an bài xong, sau đó mời Diệp Thiếu Dương trở lại phòng khách uống trà.

Trang thái tự mình pha trà, bưng cho Diệp Thiếu Dương, trong miệng không ngừng nói lời cảm ơn.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi