MAO SƠN TRÓC QUỶ NHÂN

Tạ Vũ Tình đứng xem mà trợn mắt há mồm, lúc nãy thì võ hiệp, hiện tại thì chuyển qua tiên hiệp? Oanh một tiếng, nước cùng lửa cùng nhau nổ tung, hai người đều bị bức lui, cả người quần áo đều bị ướt, cũng có dấu vết bị lửa thiêu đốt, nhìn qua thật là chật vật.

“Diệp thiên sư, ta vẫn luôn cảm thấy ngươi có bản lĩnh nhưng vẫn là còn xem thường ngươi”

Hồ Uy nhìn Diệp Thiếu Dương, âm trầm nói.

Diệp Thiếu Dương cười “Thể thuật, pháp thuật, đã chơi với ngươi hai trận, tiếp theo cái gì đây?”

Hồ Uy cũng cười cười “Tà thuật”

Nói xong, ném xuống đất phất trần đã bị ướt đẫm, quỳ một gối xuống đất, trong miệng không ngừng niệm chú, hai con mắt trong nháy mắt bị tơ máu che kín, máu từ hốc máy chảy xuống, theo cằm mà rơi trên mặt đất, lập tức thấm xuống.

Diệp Thiếu Dương cảm nhận được từng luồng tà khí từ trên người Hồ Uy lan tràn ra, cau mày lại, xem trận thế này thật là lợi hại, tên súc sinh này lại muốn làm gì? Hồ Uy trong miệng lẩm bẩm, máu càng ngày chảy càng nhiều, mặt đất trước mặt chậm rãi vỡ ra ba đạo khe hở, có ba bộ xương khô lục tục bò ra.

Mắt mũi miệng trong đó có một khối màu đỏ giống như đầu lưỡi vươn ra, nhìn thì không khủng bố nhưng thật ghê tởm.

Ba bộ xương khô lớn rất giống nhau, đều mặc áo dài che luôn đôi chân, đôi tay thì giống như người bình thường, có máu có thịt, đôi tay gắt gao nắm chật.

Diệp Thiếu Dương vừa thấy, rất khiếp sợ, lẩm bẩm nói “Mệnh hồn thuật!”

Mệnh hồn thuật là tà thuật độc môn của Mao sơn bắc tông, Diệp Thiếu Dương chỉ mới xem qua trên sách giới thiệu qua, đầu tiên là tìm được lệ quỷ cấp bậc quỷ hồn trở lên, dùng chính tinh huyết của mình, tiến hành mười lần tôi hồn, quá trình thập phần tàn nhẫn, tru quỷ hồn, diệt tinh phách, làm nó hoàn toàn trở thành con rối của mình.

Giai đoạn thứ hai cắt lấy da thịt ở đôi tay mình, thông qua tà thuật trồng lên tay của quỷ hồn, trong quá trình thi pháp, yêu cầu phải chính mình tiến hành cắt lấy, thẳng đến khi mệnh hồn giống như đôi tay của mình, huyết mạch tương thông, thì mới tính là thành công, Kể từ đó, khi thời điểm chính mình làm phép, mệnh hồn cũng sẽ làm theo, đem uy lực pháp thuật tăng lên gấp hai, đồng thời mệnh hồn cũng cung cấp tu vi quỷ lực cho bản thân.

Trên sách cổ có nói, loại này là pháp thuật rèn luyện mệnh hồn, yêu cầu cắt thịt trên tay mình mười lần, quá trình kéo dài đến mấy năm, trong đó sự thống khổ, không phải là người thường có thể chịu được, nên cho dù là đệ tử Mao sơn bắc tông, cũng có rất ít người tu luyện tà thuật này, làm Diệp Thiếu Dương cảm thấy giật mình là hắn dĩ nhiên là luyện ra ba con mệnh hồn! Đây thì cần kiên nhẫn cùng nghị lực cường đại cỡ nào? Tuy mệnh hồn chỉ là con rốt, phản ứng chậm chạp, nhưng có thể đem uy lực của pháp thuật chủ nhân tăng lên một nửa, 3 con mệnh hồn thì tăng lên đến ⅔, hơn nữa chúng nó cũng có quỷ lực, ít nhất cũng thêm nửa lần …..

nói cách khác, chính mình liền chiến đấu với hai tên Hồ Uy! Chết tiệt, đánh như thế nào? Sau khi ba con mệnh hồn dâng lên, Hồ Uy nhìn về phía Diệp Thiếu Dương mà cười tà tà, đôi tay bắt đầu kết ấn, ba con mệnh hồn đôi tay cũng kết ấn giống hệt động tác của Hồ Uy.

Từng đạo huyết quang, từ trên người chúng nó phóng ra, hội tự trên người của Hồ Uy.

Hồ Uy đột nhiên không kết ấn nữa, tay trái dựng lên hai ngón tay, đặt lên lòng bàn tay phải, không ngừng dậm chân lên mặt đất, mắt trợn ngược lên, miệng sùi bọt mép, cả người run rẩy, nhìn qua như một người điên giật kinh phong.

“Hắn đây là ….

đang làm gì?”

Tạ Vũ Tình giật mình hỏi.

“Là đang thỉnh thần nhập thân”

Diệp Thiếu Dương trầm giọng nói.

Tạ Vũ Tình ngẩn ra, bỗng nhiên nhớ đến, ở trên điện ảnh cũng có xem qua, hình như cũng như thỉnh thần, bộ dáng hiện tại của Hồ Uy, cùng với phim nhìn qua giống nhau mang theo vài phần hài kịch, bất quá mỗi khi hắn dậm chân, đều có thể đem mặt đất dậm ra vài cái khe, biểu hiện mạnh mẽ đến như vậy, Tạ Vũ Tình căn bản không cười nổi.

Tên này, quả thực không phải là người! Nàng lần thứ hai giơ lên súng lục, nhắm thẳng vào Hồ Uy, tuy rằng Diệp Thiếu Dương không cho nàng ra tay, nhưng nàng cũng chuẩn bị tốt tùy thời nổ súng.

Đột nhiên,cảm thấy hai chân mình bị người ôm lấy, cúi đầu thì nhìn thấy có một nữ quỷ tóc tai bù xù, hốc mắt chảy ra huyết tương màu đỏ, cái miệng rụng hết răng, nhìn mình làm ra biểu tình dữ tợn, ôm lấy hai chân mình, định trèo lên phía trên.

“A!”

Tạ Vũ Tình hét lên, bản năng chỉ súng vào miệng của nữ quỷ, nã một súng.

Đầu của nữ quỷ bị chia năm xẻ bảy, bên trong trống trong không có máu cùng óc chảy ra, thân thể bất động rồi ngã xuống.

Tạ Vũ Tình đang sững sờ, đột nhiên nhìn thấy hai cái nữ quỷ từ bên ngoài cửa chậm rãi bò lại đây, nhìn quần áo của nó, bỗng nhiên nhớ tới là ba cô gái bị Hồ Uy giết hại kia …..

rõ ràng các nàng hồn phách đã bị Diệp Thiếu Dương thu lại, không phải là chết rồi sao? “Đây là Hồ Uy khống quỷ”

Diệp Thiếu Dương ném hai đồng tiền ngũ đế, đánh vào trên người của hai thi thể, đem tà khí bám trên người nó đánh tan, liền trở nên bất động.

Tạ Vũ Tình thở hỗn hển, thấy Diệp Thiếu Dương đứng im một chỗ, vội vàng thúc dục “Ngươi còn đứng ngốc ở đó làm gì, hắn đang thỉnh thần, ngươi không nghĩ cách đánh hắn đi!”

Diệp Thiếu Dương không để ý nàng, từ trong đai lưng lấy ra cái bình kim phấn là trang bị mà lão Quách chế tạo, lấy mũi nhọn bút lông châm vào, vẽ nhanh lên linh phù, trong miệng lẩm bẩm “Quách sư huynh, cảm tạ phát minh của ngươi, nếu ta không chết, về sẽ cho ngươi cái bia ….

phi phi, lập bài vị trường sinh.”

Thần phù đã vẽ xong, Diệp Thiếu Dương liền chạy như bay tới chỗ Hồ Uy.

Hồ Uy tròng mắt vừa chuyển, từ hai dòng máu chảy từ con ngươi xuống dưới, bốn phía thân thể huyết quang lưu động, xuất hiện một hình dáng thật lớn, mặc quan bào cổ đại, mặt heo miệng chó, trên đầu có ​một ​cái sừng dài.

Tà Thần! Diệp Thiếu Dương âm thầm la lên, Hồ Uy quả nhiên là thỉnh tà thần! Hồ Uy nhìn Diệp Thiếu Dương đang tiếp cận, trong mắt toát ra vẻ ngạc nhiên, âm thanh trở nên dồn dập hơn so với bình thường nói “Diệp Thiếu Dương, ngươi không thỉnh tổ sư, mà dám dùng chân thân đối phó ta cùng với ba mệnh hồn?”

“Chuyện này cần gì phải nhọc tổ sư”

Diệp Thiếu Dương trợn mắt “Nói lời vô nghĩa làm gì, đánh gì đánh, không thì biến ”

“Người trẻ tuổi đều hay nổi nóng, ta chiều ”

Hồ Uy niệm chú ngữ, ba con mệnh hồn lập tức co rút lại, trọng điệp lên thân hình hắn, đem lực lượng pháp thuật khi nãy kết ấn, chuyển lên người Hồ Uy, huyết quang càng trở nên mạnh hơn, thân ảnh tà thần trở nên cao lớn hơn vài phần, đứng đó dùng ánh mắt miệt thị nhìn Diệp Thiếu Dương.

Hô Uy giơ lên ​một ​bàn tay, tà thần cũng giơ lên ​một ​bàn tay, đem huyết quang hút đến trong đơn chưởng, đối với Diệp Thiếu Dương một ​chưởng nện xuống.

Một cổ tà lực cường đại, như cuồng phong bão táp mà đến, chưởng tay còn chưa đến mà đã hình thành một đạo phong ấn không gian mạnh mẽ, đem Diệp Thiếu Dương phong ấn chặt chẽ.

Hồ Uy nhìn Diệp Thiếu Dương mà cười miệt thị, lắc lắc đầu.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi