MAO SƠN TRÓC QUỶ NHÂN

Hồ Uy ngồi trên xe Mã Thừa, hắn chỉ về phía một con đường.

Mười chiếc xe lập tức phóng tới mở đường.

Chạy thẳng tới khi không có đường cho ô tô đi tiếp, Hồ Uy dẫn mọi người xuống xe đi bộ.

Bốn người đi phía trước, ba mươi bốn tên bảo tiêu mặc vest đen đi phía sau.

Mấy người này không nói một lời nào, chỉ đồng loạt bước đi, nhìn qua rất hoành tráng.

Diệp Thiếu Dương vốn định trêu Mã Thừa vài câu nhưng đột nhiên nghĩ ra mình bây giờ là "Dương huynh đệ", không phải là Diệp Thiếu Dương nên đành thôi.

Mọi người dưới sự dẫn dắt của Hồ Uy đi xuyên qua một mảng rừng, tới cổng giếng mỏ tối qua Diệp Thiếu Dương đã tới.

"Thời gian còn sớm, chờ sư đệ của tôi một lát."

Hồ Uy nói xong đứng lại ngay tại chỗ.

Mã Thừa nhìn bậc thang thông xuống mỏ, dần cảm thấy sợ hãi, hỏi: "Nơi ngươi nuôi tiểu quỷ, ở phía dưới này?" "Đúng rồi, ở dưới này."

Hồ Uy cười cười với Mã Thừa: "Phía dưới vừa tối lại vừa bẩn, cũng không phải nơi sạch sẽ gì.

Mấy vị nếu không muốn đi tiếp, chúng ta có thể về ngay bây giờ."

Khóe miệng Mã Thừa như nhếch lên một nụ cười khổ, sớm biết hôm nay như vậy thì lúc trước không cần ra vẻ anh hùng trước mặt Diệp Thiếu Dương.

"Đến cũng đến rồi, đương nhiên ta muốn xuống dưới.

Biết thêm một chút càng an tâm."

Mã Thừa ra vẻ tiêu sái nói nhưng đang âm thầm nuốt nước bọt lấy lại bình tĩnh.

Hồ Uy nhìn lướt qua mấy người bảo tiêu sau lưng Mã Thừa, nói: "Mã công tử, mấy người này xuống dưới rất bất tiện.

Công tử chỉ nên mang theo một hai người xuống cùng thôi."

"Bọn hắn một người cũng không xuống, ở đây chờ ta đi ra."

Mã Thừa cười cười, tiếp tục nói: "Họ phải ở đây bảo vệ an toàn cho chúng ta, vạn nhất có người muốn gây bất lợi thì hậu quả rất nghiêm trọng."

Hồ Uy gật đầu, mỉm cười nói: "Đúng thế, không ai dám gây bất lợi."

Đợi hơn mười phút sau, Tứ Bảo một mình lái xe tới, đỗ ở ven đường.

Hắn mang theo một cái bao da màu đen đi tới.

Hồ Uy lập tức đưa mắt nhìn hắn.

Tứ Bảo gật đầu, ý nói tiền đã được cất kỹ.

Hắn đi đến trước mặt bốn người, mở ra túi lấy ra mấy cái đèn pin, sau đó đưa cho mỗi người một cái.

Hồ Uy lúc này liền mời mọi người xuống dưới, còn hắn đi trước dẫn đường.

Từ lỗ hổng của tường đi vào, mọi người lập tức cảm thấy quỷ khí lạnh buốt thổi tới không ngừng, hơn nữa khí lạnh cũng từ ngoài thổi vào trong giếng mỏ.

Diệp Thiếu Dương thầm nghĩ, cái này khác hoàn toàn với cảm nhận của mình ngày hôm qua.

Mã Thừa cùng Trương Tiểu Nhụy lần đầu tiên đi tới nơi thế này, đi trong lòng giếng mỏ âm u, chật chội nên cảm thấy rất áp lực.

Hai người chỉ cảm thấy ở bên cạnh Diệp Thiếu Dương là an toàn nhất...

Bởi vì mỗi người có nhiệm vụ riêng nên hai người dù cảm thấy rất không thoải mái, nhưng cắn răng không nói một lời, chỉ để ý đi theo Hồ Uy và Diệp Thiếu Dương tới trước bức tường huyết hồn.

May là bốn phía tối om, Hồ Uy cũng không muốn hai vị công tử, tiểu thư bị kinh hãi nên không bảo bọn họ nhìn xuống dòng nước, một mạch đi thẳng tới dưới cổng vòm.

Cảm giác của thân thể hoàn toàn khác với nguyên thần.

Diệp Thiếu Dương cảm thấy dưới cổng vòm có một kết giới cực kỳ kiên cố, không cần thử cũng biết không thể phá vỡ.

Hồ Uy nâng tay phải sờ lên tinh bàn bát quái dưới cổng vòm, sau đó ấn cả bàn tay lên, sáu tinh bàn bắt đầu chuyển động theo các hướng khác nhau...

chỉ chốc lát sau đã dừng lại.

Trong lòng bàn tay Hồ Uy phát ra một đạo ánh sáng nhu hòa, dần lan vào trong tinh bàn.

Kết giới mở ra, một luồng khí âm lãnh lập tức tràn ra, Hồ Uy vẫn đang đặt tay phía trên tinh bàn, nói: "Các vị đi vào trước đi, Tứ Bảo sẽ dẫn đường."

Tứ Bảo bước tới, dẫn mọi người đi vào.

Diệp Thiếu Dương đi sau cùng, sau khi vào cửa quay lại nhìn thì thấy Hồ Uy buông tay ra, mấy điểm tinh bàn lại chuyển động.

Khi Hồ Uy vừa bước vào cổng vòm thì kết giới phục hồi như cũ.

Diệp Thiếu Dương tính toán một chút, từ lúc Hồ Uy buông tay đến khi kết giới phục hồi như cũ tối đa chỉ có ba giây, đủ cho một mình hắn đi vào.

Thời gian ngắn như vậy trách không được hai tên sát tinh từ Thái Âm Sơn mấy ngày nay canh giữ ở gần đó mà không làm được gì.

Đã để bọn họ đi vào nên Hồ Uy cũng không giấu diếm gì cả, hắn tiếp tục dẫn mọi người vào sâu hơn, trực tiếp đi tới trước Dung Quỷ Trụ.

Dung Quỷ Trụ vẫn đúng như hôm qua Diệp Thiếu Dương thấy, vô số mặt quỷ hầu hết đang ngủ say.

Mấy người Diệp Thiếu Dương vừa tới trước, mấy mặt quỷ như bị kích thích, nguyên một đám trợn tròn mắt, gào thét phẫn nộ, hai tay không ngừng khua loạn lên trong không trung.

Tất cả như muốn lao ra khỏi mặt nước.

Mã Thừa, Trương Tiểu Nhụy lần đầu tiên thấy cảnh tượng như vậy, gần như quỳ xuống tại chỗ.

Diệp Thiếu Dương từ phía sau nâng Trương Tiểu Nhụy lên, nương theo tiếng quỷ gào rú, khẽ nói với cô: "Ta nói thế nào? Hết thảy đều là ảo giác Hồ Uy làm ra, ngươi phải chịu đựng coi chúng là khảo nghiệm của bản thân.

Mao Sơn không có môn đồ nhát gian, nếu ngươi sợ hãi thì mau rời khỏi Mao Sơn."

"Ta...

Không sợ hãi."

Trương Tiểu Nhụy hạ giọng nói, nhìn mấy khuôn mặt quỷ, cắn răng, âm thầm nói: "Tất cả đều là ảo giác, là thí luyện! Ta muốn chiến thắng chúng, chiến thắng chính mình!" Diệp Thiếu Dương trong lòng phi thường đắc ý, cô gái này tuy bám lấy mình không ngừng nhưng chỉ cần nắm được suy nghĩ của nàng thì rất dễ lừa.

Hồ Uy vẽ một lá phù, ném trên không trung, sau đó rút ra một cây Đào Mộc Kiếm chém vài đường khiến linh phù rách thành từng mảnh nhỏ.

Hắn phất tay áo một cái, tất cả mảnh linh phù bay lên Dung Quỷ Trụ, chui vào trong nước.

Lúc này như sinh ra một sức mạnh uy hiếp mấy mặt quỷ, chúng giống bị cho uống thuốc mê, nguyên một đám nhắm mắt lại, chìm vào giấc ngủ.

Hồ Uy dùng Đào Mộc Kiếm chỉ vào một khuôn mặt quỷ, nói: "Nó đã theo ta khá lâu, tu vi cũng cao nhất.

Dương huynh đệ thấy thế nào? Nếu không thì chính cậu chọn một con xem."

Diệp Thiếu Dương giả vờ giả vịt xem xét tất cả một lần, nói: "Ta cũng cảm thấy vậy, bằng không thì cứ theo an bài của Hồ sư huynh đi.

" Hắn quay đầu nhìn Mã Thừa, nói: "Mã công tử nói thử xem?" Mã Thừa đang dùng tay áo lau mồ hôi, thấy Diệp Thiếu Dương hỏi, y gật đầu nói: "Hai người xem là được, Ta xem cũng không hiểu."

"Vậy thì chọn nó.

" Hồ Uy lấy từ trong bao ra một cái đinh bạc dài, kẹp giữa hai ngón tay, vỗ xuống gáy tiểu quỷ được chọn.

"Aaaaa " Tiểu quỷ kêu to, dốc sức liều mạng lắc đầu né cây đinh, Hồ Uy chỉ dùng hai ngón tay nắm cằm của nó đã cố định được cái đầu, bàn tay hắn dùng sức vỗ.

Cây đinh bị đánh sâu vào trong đầu của tiểu quỷ, biến mất không thấy, tiểu quỷ cũng chầm chậm yên lặng trở lại, rồi tiếp tục mê man như trước.

Hồ Uy lại lấy một lá linh phù hút tiểu quỷ vào, nói với Mã Thừa: "Vậy là được rồi, sau khi trở về ta sẽ lập tức tác pháp.

Đến lúc đó cần Mã công tử phối hợp, ta sẽ tìm ngài."

Ánh mắt hắn quét qua, lập tức khẽ giật mình: "Dương huynh đệ cùng Trương tiểu thư đâu rồi?" Mã Thừa cũng quay đầu nhìn lại, nói: "Không biết."

"Không xong, nơi này không thể đi loạn được!" Hồ Uy còn chưa dứt lời, từ sau Dung Trụ Quỷ truyền đến thanh âm hiếu kỳ của Trương Tiểu Nhụy: "Mấy cái dây này buộc thật chặt, không biết dùng để làm gì?" Hồ Uy sững sờ, cả kinh hét lên: "Không được chạm vào!"

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi