MAO SƠN TRÓC QUỶ NHÂN

Diệp Thiếu Dương gật gật đầu, “Đã xong, Hồ Uy đã chết, các ngươi có thể xuống thăm dò hiện trường, dưới đó cũng không có gì, các ngươi chỉ là khi làm, nhớ kỹ không nên tiếp cận thi thủy hà cùng huyết hồn tường.”

Tạ Vũ Tình nhíu mày nói “Đó là cái gì?”

Diệp Thiếu Dương lúc này mới nhớ tới Tạ Vũ Tình còn chưa có đi xuống, ở phía dưới giếng mỏ như một cái mê cung, bọn họ mà đi tùy tiện, có khả năng còn không tìm được nơi đó, vì thế quay đầu nói với Tứ bảo, bảo hắn dẫn đám cảnh sát đi xuống, như vậy có lỡ gặp được cô hồn dã quỷ gì, thì cũng có thể chiếu cố một chút.

“Đệch, ngươi lúc nãy vì sao không điện thoại lên đây nói một tiếng, để ta chờ ở dưới đó là được, bây giờ lại phải đi xuống một chuyến nữa”

Tứ bảo bất mãn nói.

Diệp Thiếu Dương nhún nhún vai “Ta đã sớm thử qua rồi, ở phía dưới không có tín hiệu, ngươi đi thì thế nào, dù sao hiện tại thương thế của ngươi đỡ hơn ta”

Tứ bảo im lặng, tỏ vẻ đợi chính mình nghỉ ngơi một hồi, mới có sức mà đi xuống.

Mã Thừa đi qua, vỗ vỗ vai hắn nói “Tiền của ta đâu?”

“Thiếu chút nữa là quên, ở cái rương phía sau”

Tứ bảo đưa chìa khóa cho hắn “Chính ngươi mở ra đi, tiền nhiều như vậy, ta cũng không có dám lấy đâu.”

Mã thừa nhận lấy chìa khóa, tùy tay giao cho một tên bảo tiêu, tên kia mang theo vài người đi theo hướng chỉ của Tứ bảo.

Tứ bảo đột nhiên nghĩ đến thứ gì, liền lập tức không cần nghỉ ngơi, chạy nhanh tới trong miệng liền kêu to ồn ào “Đừng, lấy nhầm rồi, đồ vật còn lại là của Hồ….Không đúng, là của ta!”

Diệp Thiếu Dương liếc mắt nhìn, nghĩ thầm Hồ Uy chết, trừ bỏ những tiền tài bị điều tra phạm tội mà có, còn các gia sản khác của hắn đều tiện nghi cho Tứ bảo, tên này cũng là một người tham tài, nhắc đến tiền lập tức khỏe liền không cần nghỉ ngơi lun.

Bất quá ngẫm lại, để Tứ bảo lấy tiền tài của Hồ Uy, cũng là hắn nên có được, cho dù đang bị người khác nắm trong tay một hồn, còn có thể làm ra hành động đại nghĩa diệt thân, điều như vậy, cũng không ai cũng có dũng khí để làm.

Đối với hắn, Diệp Thiếu Dương cũng rất là bội phục.

“Chúc mừng ngươi, lại kiếm thêm một ít tiền lớn, ba mươi vạn đúng không?”

Tạ Vũ Tình đi đến, nhìn Diệp Thiếu Dương nói.

Diệp Thiếu Dương cười cười “Cũng không chỉ là vì tiền”

Tạ Vũ Tình nhướng nhướng chân mày “Không vi tiền, chả lẽ là vì người?”

Diệp Thiếu Dương biết nàng là nói tới Trang Vũ Ninh, lập tức nghẹn lời.

“Nếu sự việc đã xong, ngươi cũng nhanh dọn đi ”

Tạ Vũ Tình làm bộ không thèm để ý nói “Đừng có mà dính vào minh tinh kia ”

Diệp Thiếu Dương gãi gãi đầu “Chuyện này ta biết.”

Tứ bảo nghỉ ngơi một lúc, rồi mang đám người Tạ Vũ Tình tiến vào giếng mỏ.

Diệp Thiếu Dương cùng Trương Tiểu Nhụy với Mã thừa lái xe đi vào nội thành, cũng mang theo giao nhân đi.

Sau khi rời khỏi một lúc lâu, thì thân thể giao nhân từ cứng đờ cũng khôi phục lại mềm mại, ở trên làn da bắt đầu chảy ra một tầng dịch nhày trong suốt, làm ướt cả tay Trương Tiểu Nhụy, liền đem nó bảo lên chỗ ngồi bên người.

Giao nhân liền vặn vẹo thân hình một chút.

Dọa cho Trương Tiểu Nhụy hoảng sợ “Nó ….

nó vẫn còn sống!”

“Tào lao, chứ không xa như vậy, ta bảo ngươi vác một cái tiêu bản về à?”

Trương Tiểu Nhụy giật mình, nhìn giao nhân nói “Sư phụ, trên người nó chảy ra dịch nhầy là thế nào?”

Diệp Thiếu Dương nhìn thoáng qua nói “Giao nhân là sinh vật sống dưới nước, có thể rời khỏi nước lâu lắm, có lẽ là phản ứng bản năng.”

Trương Tiểu Nhụy cả kinh nói “Sao có thể được, nó không phải luôn bị treo ở trong kia à, ai biết ở nơi đó bao lâu, nơi đó cũng không có nước, cũng không có thấy nó phản ứng như vậy”

Diệp Thiếu Dương nghĩ nghĩ “Hồ Uy nhất định là cho nó pháp dược gì đó, có thể làm cho nó không cần nước cũng có thể sống được, hiện tại Hồ Uy đã chết, một đoạn thời gian không được bổ xung, dĩ nhiên là không được rồi.”

Nói xong, liền vẽ hai lá phù “Thái nhất sinh thủy phù”

dán lên trên hai mắt của giao nhân, linh phù dán xong, liền không ngừng sinh ra hơi nước nhè nhẹ, thấm vào trong đôi mắt của giao nhân.

Lúc ở phía dưới, Trương Tiểu Nhụy còn không có nhìn kỹ, Diệp Thiếu Dương bảo nàng mang ra, thì nàng mang ra, còn tưởng rằng nó là tiêu bản động vật, hiện tại liền biết rõ, cẩn thận quan sát, trong lòng càng ngày càng giật mình, lẩm bẩm nói “Đây ….

rốt cuộc là cái gì?”

Diệp Thiếu Dương nói “Mỹ nhân ngư”

Trương Tiểu Ngư nhìn qua giao nhân khô cằn, đen thui nói “Người đang đùa ta à?”

Xe đi đã lúc lâu, tộc độ chậm kinh khủng, Diệp Thiếu Dương nhịn không được oán giận nói với Mã Thừa “Đây cũng không phải là trong nội thành, trước sau cũng không có xe nào, ngươi sao đi chậm làm gì!”

“Hiện tại chân của ta còn đang nhũn ra đây, không có dẫm được chân ga…..”

Mã Thừa quay đầu nhìn Diệp Thiếu Dương cười bất đắc dĩ, nói “Diệp Thiếu Dương, hai ta hiện tại không còn có nợ nhân tình nhau, về sau có chuyện gì, ngươi có thể tìm ta hỗ trợ, nhưng là loại chuyện này ngàn vạn lần không cần tìm ta”

Diệp Thiếu Dương nhướng mày nói “Ngươi chẳng lẽ không cảm thấy thật là kích thích sao?”

“Kích thích, quá kích thích”

Mã Thừa cười khổ “Nhưng sự kích thích như vậy, cả đời chỉ cần trải qua một lần là được rồi, ta không nghĩ sẽ muốn nếm thử lần thứ hai, ta hiện tại mới biết được mình không có cái gọi là tinh thần mạo hiểm, cầu xin ngươi, về sau đừng tìm ta, ngươi muốn tìm người giúp đỡ, ta sẽ ra tiền mướn người cho ngươi.”

Diệp Thiếu Dương á khẩu.

Xe chạy vào nội thành, Diệp Thiếu Dương bảo Mã Thừa tìm cho mình gian phòng có bồn tắm, Mã thừa trực tiếp đem hắn cùng Trương Tiểu Nhụy đến khách sạn “Kim hoàng cung”

của mình, lấy hai căn phòng cao cấp nhất.

Trong phòng tắm có một cái bồn tắm siêu cấp, to gần bằng cái bể bơi mini, Diệp Thiếu Dương đi vào trong, xả đầy một bồn nước lạnh, đem giao nhân để vào trong, sau đó trờ lại phòng, thay quần áo mình đang mặc để dịch dung, ngồi trên gường điều tức một cái chu thiên, khôi phục được ít tinh khí, sau đó nằm xuống ngủ luôn.

Một giấc đến chạng vạng tối, khi tỉnh lại thì tinh thần cũng đã khôi phục, nhưng cả người vẫn còn nhức mỏi, giống như khi đang ngủ bị người ta đánh tơi bời.

Cầm di động lên coi, có vài cuộc gọi nhỡ, Mã thừa 1 lần, Tạ Vũ Tình 2 lần, Trang Vũ Ninh 3 lần.

Diệp Thiếu Dương cười, may mắn trước khi ngủ mình đã tắt âm điện thoại, nếu không sẽ bị bọn họ phiền chết.

Trước gọi lại cho Tạ Vũ Tình, kết quả cùng hắn đoán giống nhau, nàng tìm mình cũng không có việc gì, chỉ là hỏi thương thế một chút.

Diệp Thiếu Dương hỏi nàng vài vấn đề, nàng nói là đã đi về nội thành,đang xử lý một ít tình huống để kết thúc vụ án, đợi lát nữa tới tìm mình.

Sau đó, Diệp Thiếu Dương lại gọi cho Trang Vũ Ninh, cũng là gọi hỏi tình hình của mình, trong lòng cảm thấy như được an ủi, chính mình cũng có mấy người quan tâm đến.

Nói chuyện phiếm vài câu, Diệp Thiếu Dương nói tối nay sẽ qua tìm nàng, sau đó tắt điện thoại, lại gọi cho Mã Thừa.

“Ngươi đã tỉnh rồi đúng không, ta hiện tại lên tìm ngươi đây.”

Mã Thừa chỉ nói đúng câu này, rồi tắt điện thoại.

Diệp Thiếu Dương xoay người đi xuống gường, vào phòng vệ sinh, rửa mặt rồi đi WC, vừa mới đứng trước bồn cầu, đột nhiên cảm thấy có điểm gì đó khác lạ, quay đầu nhìn về phía buồng tắm, vừa nhìn thấy cái gì, sợ đến mức nước tiểu chạy ngược lại, liên tục lui về phía sau.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi