MAO SƠN TRÓC QUỶ NHÂN

Thực tế, Diệp Thiếu Dương muốn dấu giếm thân phận với mục đích khác hoàn toàn, hắn không muốn bại lộ thân phận mình, miễn cho thi sát biết rồi lén âm thầm trốn, đề phòng cho mình, tạo thành địch trong bóng tối, ta ở ngoài sáng.

Để cho thi sát chủ động tìm tới nơi mình tìm phiền toái, Diệp Thiếu Dương cũng thật hy vọng là nói tới, nhưng thi sát đã tu luyện mười mấy năm, chỉ số thông minh tuy có thể không bằng con người, như cũng không có ngốc.

Diệp Thiếu Dương tin tưởng, nó có thể nghĩ đến, nếu mình dám trở về thôn, khẳng định là đã chuẩn bị tốt, do đó sợ là không dám vọng động.

Cơm nước ăn xong, Diệp Quân đẩy cửa đi ra sân, ngẩng đầu nhìn mây đen trên không trung, thở dài, thất vọng nói “Mây đen đã tới rồi, như thế nào lại không có trời mưa.”

Diệp Thiếu Dương đương nhiên là không thể nói cho hắn sự thật, ở nhị thẩm dẫn đường, cùng Tiểu Mã đi vào một căn phòng đã được dọn dẹp sạch sẽ, đây là một căn phòng lớn, trong lại có một cái phòng nhỏ, trong ngoài đều có gường, vừa lúc thuận tiện cho hai người ngủ.

Diệp Thiếu Dương nhìn khắp căn phòng đánh giá một chút, thấy phòng rất sạch sẽ, đồ dùng rất ít, cũng là đều mới mua, liền hỏi “Nhị Thẩm, đây là phòng cưới?”

“Đây là phòng ở dùng để cho Tiểu Soái sau này kết hôn, tạm thời còn không có ai ở, vừa lúc để khách dùng, các con cứ ở đây, an tâm không có việc gì đâu.”

Diệp Thiếu Dương cười nói “Nhị thẩm suy nghĩ quá nhiều, tiểu Soái còn phải thi đậu đại học, rồi tốt nghiệp sau đó chắc là định ở luôn trong thành phố lớn, như thế nào lại trở về cái thôn nhỏ này.”

Nhị Thẩm cười tươi như hoa “Ta cũng chỉ mong cho hắn có tiền đồ, đây là ta lo trước thôi, lỡ như nó không có học được, thì về nhà cũng có vài ba mẫu đất, thôi không nói nữa, huynh đệ con đi ngủ đi, coi như là nhà của mình, đừng có khách khí.”

Nói xong đóng cửa đi ra ngoài.

Tiểu Mã liền đi đến gường của mình với chăn niệm mới nằm xuống, quay đầu nhìn Diệp Thiếu Dương “Tiểu Diệp tử, ngươi không phải nói là ở quê, ngươi không có trực hệ hay sao, sạo lại đi ra một nhị thúc?”

“Đây là đường thúc của ta, năm đó cùng với ba của ta quan hệ rất tốt”

*Đường thúc: là ​Anh em chú bác ruột với cha mình​* *Trực hệ: là những người có cùng dòng máu* Diệp Thiếu Dương nhớ vợ chồng Diệp Quân nhiệt tình giản dị, cũng có chút cảm thán “Ta vốn dĩ không nghĩ sẽ ở lại đây, chỉ là muốn hỏi thăm thúc ấy một chút tình huống, nếu ta không có tới, cũng không biết bọn họ còn nhớ thân tình đến như vậy.”

*Thân tình: ​tình cảm thân mật, chân thành​* Tiểu Mã nằm xuống, ngáp một cái nói “Thân thích thì càng xa càng thân, ngươi về sau nên thường hay về nha.”

Diệp Thiếu Dương cũng có uống một chút rượu, nên cũng mệt, vào trong buồng rồi nằm xuống, nghe thấy tiếng Tiểu Mã nhập nhèm nói “Tiểu Diệp tử, ngươi tính làm sao bây giờ, có kế hoạch gì chưa?”

“Trước là đi xem cái lão lưu kia, có phải hay không là hạn thi.”

Diệp Thiếu Dương nói “Trời còn sáng, dễ bị người ta phát hiện, để đến tối rồi đi.”

Nằm ở trên gường, Diệp Thiếu Dương đem mấy cái manh mối mới biết tổng kết lại một chút: Thi sát, Hạn Bạt, sư tử đá dẫn phát hồng thủy.

Hắn mơ hồ cảm thấy, ba cái sự kiện này có một mối liên hệ thần bí nào đó.

Nhưng chính mình lại có quá ít tin tức, còn phải đi điều tra thêm.

Ngủ thẳng một giấc, đến giữa chiều mới tỉnh lại, hai người đều biết nước rất quý nên không có dùng nước của nhà Nhị thúc, mà rửa mặt bằng nước khoáng của mình mang theo, ra ngoài thì thấy nhị thẩm đang vá áo, chào hỏi xong rồi bảo đi ra ngoài dạo một lát.

Rời khỏi nhà, đi dạo một vòng trong thôn, sau đó mang Tiểu Mã đi xuống núi, đi tới thôn cũ ở dưới chân núi.

Trong thôn cũ một gia đình cũng không có, nhưng đi trên con đường cũ khi xưa, Ở sâu trong nội tâm ký ức của Diệp Thiếu Dương cũng bị gợi lên một chút, trong lúc vô tình đi về đến cửa nhà mình, ngẩng đầu nhìn ba căn nhà ngói của mình, khi xưa từng là ngôi nhà tốt nhất trong thôn, bây giờ đổ nát không thành hình dạng gì.

Diệp Thiếu Dương đi vào nhà chính, hai cánh cửa gỗ đóng chặt đã tan nát không còn hình dáng, trên đó còn có dấu vết của cơn hồng thủy lưu lại, duỗi tay đẩy cửa ra, một mùi ẩm mốc bốc vào mũi.

“Tiểu Diệp tử, ở nhà ngươi có WC không?”

Tiểu Mã đột nhiên mở miệng.

“Đến khu đất hoang phía sau mà giải quyết đi!”

Diệp Thiếu Dương cũng không có quay đầu lại, từ trong ba lô lấy ra một ngọn nến, đốt lên rồi cầm đi vào.

Trên tường khắp nơi đều là nước bùn đọng lại, rất nhiều đồ vật đã hư hỏng hết rồi, Diệp Thiếu Dương đi qua mấy căn nha một lần, cuối cùng đi vào phòng của cha mẹ, chăn gường niệm đều bị nước ngâm làm hư thối không ra hình dáng, trên mặt đất còn có hai đôi giày, hư thối chỉ còn lại đế giày.

Diệp Thiếu Dương có thế tưởng tượng được năm đó khi hồng thủy đến, cha mẹ vội vàng chạy như thế nào, đến giày còn chưa kịp mang vào, lập tức trong tim đau như bị dao cắt.

Tất cả đã kết thúc rồi.

Diệp Thiếu Dương nhắm mắt lại, đứng đó im lặng một lúc, đột nhiên, có một luồng gió lạnh từ phía đối diện thổi tới, âm phong! Vội vàng mở mắt ra, nhìn thấy một gương mặt xanh mét, đang dán trước mặt mình, hai con mắt như gà chọi xoay tròn chuyển động, vươn đôi tay, định nắm lấy chính mình.

Diệp Thiếu Dương hoảng sợ, theo bản năng một chưởng đánh vào trên ót mặt quỷ, đem nó đánh bay ra ngoài, ở trên mặt đất lăn lộn hai vòng, biết là đụng phải người không nên đụng, liền đứng dậy bỏ chạy ra ngoài.

Diệp Thiếu Dương tùy tay đánh ra một đồng Ngũ Đế, bay đến phía trước thân ảnh của con quỷ, tiếp theo bắt quyết nói “ngươi chỉ là một cái oán linh, trong vòng ba bước, ta sẽ làm ngươi hồn phi phách tán!”

Quỷ ảnh thân hình ngay lập đứng đứng im, chậm rãi xoay người lại, quỳ trên mặt đất, không ngừng dập đầu, trong miệng nói “Pháp sư tha mạng, ta không biết ngài là pháp sư, mạo phạm thiên uy, xin hãy tha mạng….”

Vì tránh để cho kinh động đến thi sát, nên Diệp Thiếu Dương từ lúc đi vào thôn, đã phong ấn cương khí trong cơ thể mình, trừ bỏ những quỷ yêu có tu vi mạnh mẽ, thi những thứ khác sẽ tuyệt đối không có nhận ra thân phận pháp sư của mình, bằng không chỉ là một con tiểu quỷ mà cũng dám đến trước mặt mình.

Chăm chú nhìn nó, cái quỷ ảnh này là một lão già, chính là mặc đồ của dân trong thôn, liền hỏi “Ngươi là dã quỷ ở nơi nào, vì sao muốn hại ta?”

Lão quỷ vừa dập đầu, vừa run rẩy nói “Ta là người trong thôn chết đi, vì bị lũ bất ngờ nên chết đuối, không muốn đi âm ty, cho nên thấy căn phòng này không có ai ở qua liền làm ổ trong này, nhìn thấy người tiến vào, tính là muốn đem người dọa đi…..”

“Nói hươu nói vượn!”

*Nói hươu nói vượn: ​nói rất nhiều và toàn là những chuyện khoác lác, không thật, không thực tế​* Diệp Thiếu Dương cười lạnh lùng, “Thứ nhất, ngươi sau khi chết là phải đi âm ty đưa tin, vì cái gì còn ở nơi này, lại còn không bị quỷ sai tới bắt ngươi? Thứ hai: trận hồng thủy kia đã bạo pháp hơn mười năm trước, ngươi chết cũng chỉ có khoảng mười năm, dĩ nhiên có thể tu luyện thành oán linh, ngươi nói cho ta, ngươi vì sao có thể tu luyện nhanh đến như vậy?”

Lão quỷ ngơ ngẩn, nằm trên mặt đất mà run bần bật.

“Nếu ngươi không nói, thì ta sẽ động thủ.”

Lão quỷ vẫn nằm trên mặt đất mà không nói lời nào.

Đến đây thì đến lượt Diệp Thiếu Dương ngơ ngẩn, hồn phi phách tán, là kết cục mà quỷ hồn sợ nhất, cho dù là nó bị người ta uy hiếp, đến lúc này cũng tuyệt đối không thể giấu giếm được, cho nên, nhất định là nó không phải không sợ hồn phi phách tán, mà là….Diệp Thiếu Dương bỗng nhiên nghĩ đến một loại khả năng, nó là đang đợi người đến cứu! Nghĩ vậy, liền không có chút do dự nào đem tiền Ngũ Đế đánh vào ót của nó, lão quỷ liền ngẩng mặt lên la lớn “Quỷ chủ cứu ta!”

Tiền Ngũ Đế vừa bay đến trước mặt nó còn khoảng ba tấc, thì ngoài cửa sổ đột nhiên vọt vào một cánh tay tái nhợt, mở bàn tay ra đánh bay tiền Ngũ Đế, sau đó túm lấy cổ lão quỷ, nhấc nó lên, trực tiếp kéo ra ngoài cửa sổ.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi