MAO SƠN TRÓC QUỶ NHÂN

“Ngoài ra còn làm những việc khác như mua sắm, phối dược, vận chuyển linh tinh, đều cần dùng cái xác để làm, thậm chí là để che đậy không cho người ta biết ở đây có một quái lão bà sống, rồi sinh ra hoài nghi.”

Nghe Diệp Thiếu Dương nói xong, Tiểu Mã chậm rãi gật đầu, chỉ vào bãi bầy nhầy hôi thối ngất trời trên mặt đất, rồi nói: “Thế cái đống này phải làm sao bây giờ?”

Diệp Thiếu Dương nói: “Cái gì mà làm sao bây giờ, thi thể một thời gian sau sẽ tự phân huỷ.”

“Chính là vì người khác không biết a, tất cả mọi người đều cho rằng bà ta còn sống, tuy nơi này không có người lui tới, nhưng vạn nhất bị phát hiện, cảnh sát điều tra đến đây sẽ liên luỵ chúng ta, ngươi sẽ giải thích với cảnh sát như thế nào đây, nói bà ta bị quỷ nhập xác, rồi ngươi đi tróc quỷ à? Nghe chừng bọn họ sẽ tống ngươi vào trại tâm thần mất.”

Diệp Thiếu Dương trừng mắt lườm hắn một cái, “Quản sao được nhiều chuyện như vậy, chẳng lẽ ngươi bảo ta đi đồn cảnh sát tự thú à?”

Nghĩ một hồi rồi nói: “Không cần lo lắng, nếu khi cảnh sát tìm tới mà thi thể bà ta vẫn chưa phân huỷ hết thì họ có thể giám định ra thời gian tử vong của bà ta, ít nhất cũng đã hơn nửa năm về trước, lúc ấy ta còn ở Mao Sơn, chứng thực chúng ta không có kiên quan gì.”

Ở trong phòng nhỏ, Diệp Thiếu Dương tìm được tất cả ba cái bình đựng não mèo, từ ba lô lấy ra một cái bình sứ trống không, cho một ít não mèo vào, rồi đem ba cái bình kia ném xuống giếng nước, tất cả vỡ nát, óc trong bình văng tung toé lên thân thể lũ cương thi mèo.

Sau đó lại vẽ một tấm Thiên hỏa phù, ném vào trong giếng, đem "óc đậu phụ”

cùng cương thi miêu hoả táng, thây khô máu cạn, xương cốt cũng không chừa, tất thảy bị thiêu huỷ không chút dấu tích “Được rồi, đi về thôi.”

Diệp Thiếu Dương cùng Tiểu Mã nhảy tường rời đi, trên đường về, Tiểu Mã nghĩ đến một vấn đề, nói: “Trước mặt Tiểu Manh ngươi giấu giếm thực lực của mình, sau đó không nói một tiếng đem cả nhà Ngô lão thái xử gọn, ngày mai ngươi giải thích với cô nàng thế nào đây, còn muốn hợp tác nữa hay không?”

“Đương nhiên vẫn hợp tác, ta còn phải thăm dò một số thông tin từ cô ta.”

Diệp Thiếu Dương suy nghĩ một hồi, nói: “Về nhà chúng ta cùng bàn bạc, tìm ra cái cớ thích hợp là được.”

Lúc đi qua một ngã tư, phía trước đột nhiên xuất hiện ánh lửa, Diệp Thiếu Dương tập trung nhìn thì phát hiện đó là một người phụ nữ đang đốt tiền giấy.

Trong lòng không khỏi kinh ngạc: Sao lại hoá vàng mã ở ngã tư đường thế này, nếu là ngày giỗ của người thân thì cũng nên đi đốt vàng mã trước mộ mới đúng, vì cớ gì lại đốt ở trong thôn như vậy? Nhìn kỹ người phụ nữ đang hoá vàng mã, trên người áo rách tả tơi, đầu bù tóc rối, không nhìn ra được là bao nhiêu tuổi.

Bà ta chăm chú nhìn đống lửa, trong miệng tự lẩm bẩm điều gì đó.

Diệp Thiếu Dương cùng Tiểu Mã nhìn nhau, tỏ vẻ khó hiểu.

Diệp Thiếu Dương ra hiệu bảo Tiểu Mã đừng nhúc nhích, một mình đi tới, ngồi xổm bên cạnh người phụ nữ, cẩn thận nghe một hồi, cuối cùng cũng nghe được rõ ràng mấy câu: “Tiểu Thước, mẹ đốt cho ngươi ít tiền....ha ha...rốt cuộc những người muốn chết, đều sẽ phải chết...ha ha...sẽ vùi thây cùng ngươi, cứ chờ đấy, nhanh thôi……”

Diệp Thiếu Dương khẽ giật mình, là một kẻ điên mê sảng? Người đàn bà từ dưới đất cầm lên một tập tiền giấy, ném vào đống lửa, Diệp Thiếu Dương trong lúc vô tình nhìn thấy, trên tay bà ta có đeo một chiếc vòng tay rất lớn, dưới ánh lửa, trông đỏ như máu.

Diệp Thiếu Dương hơi kinh ngạc, từ bên cạnh lấy một tập tiền giấy, thả vào đống lửa, nói: “Đại nương, người đang đốt vàng mã cho ai vậy?”

Người đàn bà quay mặt lại, ánh mắt sững sờ, nhìn hắn, sau đó lại quay đầu nhìn đống lửa, nói: “Cho con của ta.”

Diệp Thiếu Dương vốn muốn hỏi xem con bà ta chết như thế nào, lại cảm thấy lời này quá thất lễ, đang nghĩ ngợi phải nói thế nào cho hợp lẽ, để làm quen với bà ta.

Phụ nhân lầm bầm: “Con ta đã chết, hắn là bị các ngươi hại chết…… Các ngươi sẽ không được sống yên đâu, tử nhân cốc xuất hiện, nhanh thôi...ha...ha...

các ngươi đều sẽ không sống được đâu……”

Nói xong, bà ta kích động, vừa khóc vừa cười, ném toàn bộ số tiền giấy còn dư vào đống lửa.

Sau đó đứng lên, cúi đầu, chậm rãi đi vào một con ngõ nhỏ, trong miệng không ngừng lặp lại câu nói kia: “Một người cũng trốn không thoát, các ngươi một người cũng trốn không thoát đâu……”

“Đại nương, đại nương?”

Diệp Thiếu Dương kêu vài tiếng, người phụ nữ dường như hoàn toàn không nghe thấy gì.

Diệp Thiếu Dương đi theo bà ta vào trong ngõ, thấy bà ta đẩy cửa đi vào một đạo viện.

Diệp Thiếu Dương định đi theo, vừa lúc Tiểu Mã đuổi kịp, từ phía sau, kéo hắn lại, nói: “Ngươi định làm gì, nửa đêm lại xông vào nhà người ta như thế?”

Diệp Thiếu Dương lúc này mới phát hiện bản thân đã quá kích động, im lặng một hồi, rồi cùng Tiểu Mã trở lại ngã tư đường.

Tiền giấy bay tứ tung khắp nơi.

Diệp Thiếu Dương từ xa bước tới, cho bàn tay vào đống lửa, kéo ra một bóng người mờ ảo, là một cái lão nhân, trong tay còn cầm hai tập tiền giấy, nhìn Diệp Thiếu với vẻ sợ hãi, khom lưng cúi đầu, nói: “Pháp sư tha mạng, xin tha mạng...

ta đi ngang đây, nhìn thấy có người đốt tiền giấy nên mới tới lấy một ít……”

Diệp Thiếu Dương tra hỏi một phen mới biết được, lão nhân này là vốn sống ở gần đây, mới chết không lâu, vừa đến thất đầu, hôm nay được hoàn dương, thuận đường nhặt ít tiền giấy mà thôi.

Diệp Thiếu Dương chau mày, thả hắn ra, rồi cùng Tiểu Mã đi về nhà.

“Chuyện gì vậy, sao ngươi lại tò mò về người phụ nữa kia đến thế?”

Tiểu Mã nghi hoặc, “Ta thấy bà ta chẳng có gì đặc biệt”

Diệp Thiếu Dương dừng bước, nhìn hắn nói: “Trên tay bà ta có đeo một cái vòng, là một pháp khí có linh tính cực mạnh!”

Tiểu Mã ngẩn người.

“Linh tính cực mạnh ư……mạnh thế nào?”

“ So với Mao Sơn Diệt Linh Đinh, không khác nhau là mấy”

Tiểu Mã càng thêm giật mình, “Không phải chứ? Bà ta một người phụ nữ bình thường, sao có thể có một pháp khí tốt như vậy?”

“Cho nên ta mới muốn làm cho rõ ràng, hơn nữa, pháp khí đó toả ra một loại lực lượng cực mạnh, nếu ta không tiếp cận, không thể biết được đó là cái gì.”

Tiểu Mã nghe hắn nói như vậy, cũng cảm thấy phụ nữ này có gì đó khác lạ, cẩn thận nhớ lại một hồi, nói “Bà ta có nhắc tới hai việc, một cái là​ ​‘tử nhân cốc xuất hiện"​, ​một cái là ‘ai cũng trốn không thoát"……”

Tiểu Mã có chút khẩn trương, nói tiếp, “Tử nhân cốc không biết là thế nào, nhưng bà ta nói trốn không thoát, là có ý gì chứ?”

“Chỉ mong bà ta nói bậy bạ.”

Diệp Thiếu Dương nói, hiện tại chẳng có lấy một chút manh mối, đoán mò cũng vô dụng, cũng may chúng ta đã biết được nơi ở của bà ta, nếu là cư dân ở đây, ngày mai tìm diệp thúc hỏi thăm một chút, có lẽ sẽ biết rõ về bà ta.

Chỉ không biết, người phụ nữ này, cùng với Hạn Bạt mà mình đang điều tra, có liên hệ gì hay không?! Nghĩ vậy, Diệp Thiếu Dương cảm giác được sự tình thật ngày càng trở nên phức tạp.

Về đến nhà, hai người mở cửa, nhẹ nhàng đi về phòng của mình, sau khi đóng cửa, Diệp Thiếu Dương lập tức đem cái bình sứ đựng não mèo ra, đổ một ít lên trên linh phù, soi dưới ánh đèn đánh giá, não mèo tinh lượng trong sáng, vàng óng ánh, còn ngửi được mùi hương của một vị thuốc nào đó.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi