MẠT THẾ CHI THUẬN THEO KỊCH TÌNH

Đó là một cái lồng sắt cao hơn 3m từ sắt đúc thành, chiếm nửa phân nửa căn phòng. Bên trong lồng sắt đầy đủ hết các loại gia cụ, nhưng trên mặt lại đều mang theo những vết xướt thật sâu.

Tần lão ngồi ở trên sô pha cách lồng sắt không xa, nhìn đứa con đối thực phẩm chín làm như không thấy, ngược lại thời thời khắc khắc muốn đột phá lồng sắt chụp vào chính mình, xoa xoa trán mình, trên mặt mang theo thật sâu mệt mỏi.

Sau khi cửa bị gõ vang ba tiếng, bên ngoài liền truyền đến thanh âm thủ hạ: "Tần lão, Đại Trụ bọn họ trở lại."

"Vào đi." Tần lão buông tay, ủ rũ vừa mới đảo qua trên mặt, lại trở nên nghiêm túc mà lãnh ngạnh lên. "Người mang về được sao?"

Đại trụ vừa vào cửa liền trực tiếp quỳ bổ trước chân Tần gia: "Không...... Bị hai người khác cứu đi."

"Phế vật!" Tần lão đứng mạnh dậy đem tất cả những thứ trên bàn toàn bộ quét xuống đất: "Cho các ngươi nhiều người như vậy để đi bắt một người không có dị năng công kích trở về các ngươi đều làm không xong, vậy các ngươi còn có thể làm cái gì?!"

Mắng xong người khí thuận lúc sau Tần lão lại ngồi trở về lần nữa: "Hai người kia là ai?"

Đại trụ trên đầu còn dính cháo bột, nơm nớp lo sợ hồi đáp: "Dựa theo lí do Sở lão bản thoái thác, hai người kia hẳn là khách trọ của hắn."

Tần gia sắc mặt âm trầm không chừng hỏi: "Bọn họ nghe được các ngươi đối thoại?"

"Không...... Không biết......" Đại trụ răng nanh đánh chiến, mất nửa ngày mới đem đầu lưỡi vuốt thuận: "Hai người kia từ trên trời giáng xuống, chúng ta đều không thấy rõ là bọn họ đến từ thời điểm nào."

Tần gia dứt khoát một cước dẫm lên trên đầu Đại trụ: "Ta thấy cái đầu này lưu lại trên cổ ngươi cũng không có tác dụng gì, không bằng cắt bỏ đi thôi."

Đại trụ dập đầu vài cái rõ vang: "Tần gia tha mạng a."

Tần gia đem người đá đến một bên: "Lăn xuống đi, đem bộ dáng hai người kia họa ra."

"Vâng" Đại trụ thật sự té chạy ra phòng ở.

Sau khi Đại trụ rời khỏi, thanh niên vẫn canh giữ ở ngoài cửa mới tiến vào, khom người nói: "Dưỡng phụ."

Tần gia nâng mí mắt, không mặn không nhạt hỏi: "Ngươi vừa rồi đều nghe được?"

"Đúng vậy, dưỡng phụ tính toán làm như thế nào?"

Tần gia trong ánh mắt mặt hiện lên một tia ngoan lệ cùng sát ý không chút nào che dấu: "Nếu đã biết chuyện không nên biết đến, kia tự nhiên cũng sẽ không thể lưu."

Diệp Tử Tân khoanh chân ngồi trên giường, trong tay ôm một cái thẻ tre, thần thức vừa mới thò vào liền bị đại lượng tin tức bên trong trận pháp nhiễu đến hôn mê. Kia mặt trên vô số thủ pháp cấm chế, nhìn xem hắn dục tiên dục tử. Hắn đem thẻ tre hướng bên cạnh ném, cả người nằm vặt ra, vẫn cứ chiếm cứ hai phần ba giường.

"Đây là cái gì?" Đường Thù từ trạng thái tĩnh tọa tỉnh lại sau, liền nhìn được thẻ tre ném đến trước chân mình.

Diệp Tử Tân ôm chăn lăn một vòng: "Đây là sách trận pháp, đại khái cùng hiệu quả với ảo cảnh mà Chu Kỳ làm ra đi? Chẳng qua đây là thủ pháp tiên gia, mặt trên có vô số cấm chế người bình thường không thể phá giải, ngươi muốn học sao?"

"Hảo." Đường Thù ứng với hoàn sau, liền cầm lấy thẻ tre nghiêm túc đọc.

Diệp Tử Tân lại ở trên giường lười biếng trong chốc lát, mới đứng lên tĩnh tọa tu luyện. Sau khi tới Luyện Khí tầng 4, vì đuổi kịp mức độ tiến hóa nhanh chóng của quái vật phía trước, thời gian ngủ của hắn cùng Đường Thù đều phải rút ngắn lại còn ba giờ một ngày, để kéo dài thời gian tu luyện.

Tại thời điểm Diệp Tử Tân lại mở to mắt, liền thấy Đường Thù đang lấy mấy hòn đá nhỏ trên mặt đất bày cái gì đó. "Đây là cái gì?"

"Tụ Linh trận loại nhỏ." Đường Thù niết một hòn đá cỡ trứng ngỗng cuối cùng đem nó đặt ở trung tâm: "Ấn theo thẻ tre ghi lại bày trận tốt nhất phải dùng linh thạch, bằng không đôi khi cũng có thể dùng thạch tử thay thế, nhưng hiệu quả không tốt bằng. Lại đây cảm thụ một chút?"

Diệp Tử Tân nhìn chằm chằm thẻ tre kia nhìn hơn một giờ trừ quáng mắt không có cảm giác gì khác, tại ba giờ hắn tu luyện về sau, Đường Thù trực tiếp đem trận pháp bày ra được luôn? Này rất không khoa học đi...

Thiên tài chính là 1% thiên phú còn 99% là mồ hôi, thế nhưng 1% thiên phú kia là trọng yếu nhất, những lời này đúng là rất chân lý! Diệp Tử Tân thở dài từ trên giường bò xuống, đi đến trước trận pháp loại nhỏ Đường Thù dọn xong, quả nhiên cảm nhận được linh khí nơi này so với bốn phía mạnh hơn một chút.

Những thứ đối tu luyện hữu ích, Diệp Tử Tân đều luôn luôn cảm thấy thực hứng thú: "Ngươi là nói dùng linh thạch hiệu quả se càng tốt?"

"Ân." Đường Thù nói xong chỉ chỉ hòn đá y đặt xuống cuối cùng kia: "Chỉ cần đổi thạch tử ở chỗ mắt trận, hiệu quả đều sẽ tốt hơn rất nhiều."

Diệp Tử Tân nghe vậy nhanh chóng lấy ra khối linh thạch sau khi kích sát nữ tang thi được đến kia, thay vào hòn đá trên mắt trận, quả nhiên linh khí nồng đậm hơn rất nhiều, cảm giác như là đem linh khí bốn phía toàn bộ đều trút vào nơi này. Nếu nói linh thạch là vì linh khí mà tụ tập thì nhiều tang thi như vậy......

Đường Thù thấy Diệp Tử Tân nhìn chằm chằm Tụ Linh trận thất thần liền hỏi: "Ngươi đang nghĩ gì?"

"Ngươi còn nhớ địa phương chúng ta lúc trước phát hiện linh thạch này hay không?" Diệp Tử Tân đem linh thạch từ trung tâm cầm lên, toàn bộ Tụ Linh trận liền mất đi hiệu quả: "Lúc ấy tụ tập bao nhiêu tang thi."

Đường Thù rất nhanh liền suy nghĩ cẩn thận ý tứ Diệp Tử Tân muốn biểu đạt: "Ngươi hoài nghi tang thi sẽ hướng nơi linh khí tràn đầy đi?"

Diệp Tử Tân gật gật đầu nói: "Ta hoài nghi linh khí cũng có thể làm cho tang thi thăng cấp, từ mạt thế tới nay, toàn bộ linh khí trong thiên địa tràn đầy hơn rất nhiều."

Đường Thù nhanh chóng đem Tụ Linh Trận trận toàn bộ phá đi: "Trước khi ta có thể làm ra cấm chế phòng ngừa linh khí tiết ra ngoài, Tụ Linh trận sẽ không dùng." Để tránh vì linh khí quá thịnh mà đưa tới tang thi công thành......

Diệp Tử Tân nhìn trận pháp trên mặt đất bị hủy đi có chút đáng tiếc, nếu có Tụ Linh trận gia thành tốc độ tu luyện của bọn hắn nhất định sẽ càng nhanh thêm một bước. "Nếu không thêm linh thạch mà nói, chỉ dùng thạch tử phổ thông tăng trưởng linh khí hẳn là sẽ không đưa tới bất cứ thứ gì."

Đường Thù đưa tay ôm chặt bả vai Diệp Tử Tân, đem người lên giường: "Cho ta một chút thời gian, ta hẳn là có thể làm ra Tụ Linh trận có thể mang theo cấm chế. Trước tiên ngủ đi, trời sắp sáng."

Diệp Tử Tân biết Đường Thù nói ngủ thật sự chỉ là thuần khiết đắp chăn ngủ mà thôi, nếu nói hắn từng hoài nghi Đường Thù cùng Cố Quân Ngôn từng xảy ra cái gì đó mà nói, thì trong khoảng thời gian ở chung này đã hoàn toàn đánh tan nghi hoặc của hắn, tính ra hắn so với Đường Thù ngược lại không thuần lương hơn nhiều.

Diệp Tử Tân xoay qua... Dùng sức cắn môi dưới của Đường Thù một cái, ngay lập tức liền bổ nhào vào giường đem chính mình khóa chặt vào trong chăn, trước khi có thể áp đảo đối phương vẫn là không cần cho y có cơ hội phản kích......

Đường Thù vuốt môi mình thoáng lộ ra một chút tiếu ý, thân thủ kéo cả người lẫn chăn vào trong lòng. Tiểu Bạch bị kẹp ở giữa, từ trong khe hở của cái chăn ra sức chen ra, trườn đến trên đầu hai người. Từ lần trước bị bỏ quên ở trong túi sủng vật suốt hai ngày sau, nó liền chán ghét hết thảy địa phương giam cầm......

(*Tiểu Bạch đáng thương bị ám ảnh giam cầm luôn rồi)

Phía chân trời chậm rãi ánh ra hào quang, mặc dù là mạt thế nhưng vẫn sẽ như trước có thời điểm hừng đông. Đường Thù đã quen đến giờ liền tỉnh, thời điểm y mở mắt, bên cạnh một người một xà còn đang ngủ đến thật thơm ngọt ngào a.

Đầu Diệp Tử Tân còn gối lên cánh tay của Đường Thù, y vừa động đối phương cũng sẽ tỉnh lại, liền dứt thoát giữ tư thế như vậy nhìn người ngủ bên cạnh chính mình. Y vẫn luôn nghĩ mình cuối cùng sẽ thích phải là một nữ nhân xinh đẹp yêu kiều, hoặc là một thiếu niên có bộ dáng thanh thuần đáng yêu như Cố Quân Ngôn, không nghĩ tới nhất là cuối cùng sẽ giao trái tim tại trên người một người đặc biệt như vậy.

Rõ ràng ngay từ đầu hai người luôn đối chọi gay gắt, rõ ràng khi tỉnh lại mới vừa tỉnh lại ở vách núi, vẫn là đề phòng nhiều hơn cảm kích...... Chờ quay đầu lại mới phát hiện người này lấy tư thái cường ngạnh cắm vào bên người mình, còn chưa kịp phản ứng thì đã thành thói quen.

Người này ngũ quan góc cạnh rõ ràng, tuấn mỹ vượt qua đáng yêu, kiên nghị nhiều hơn mềm yếu. Đường Thù vẫn luôn thấy rằng năng lực chính mình đã đủ cường, nhưng tựa hồ từ khi bắt đầu quen biết liền vẫn luôn không trợ giúp được hắn cái gì, cũng không bảo hộ được cái gì. Cho nên chỉ có thể liều mạng tu hành, đem hết toàn lực đuổi theo hắn.

Đường Thù ánh mắt ám trầm lại một chút, người trong lòng ngay tại bên người y cũng không phải thờ ơ, mà là nghĩ muốn cho Diệp Tử Tân một chút thời gian có thể hoàn toàn tiếp nhận y, bao gồm câu nói lần trước còn chưa có nói ra kia. Y chậm rãi cúi đầu xuống, vừa muốn gần sát môi đối phương.

"Ngươi lại nhìn xuống như vậy...... Ta thật sự sẽ ngượng ngùng nga." Diệp Tử Tân khụ  một tiếng, bị bức bất đắc dĩ mở mắt ra, người tu đạo ngũ cảm hơn xa người thường! Lại tiếp tục nhìn chằm chằm như vậy tiết tháo còn sót lại của hắn đều sắp rụng hết...... Không đúng từ từ, hắn vừa mới nghĩ tới cái gì?

"Tỉnh liền đứng lên đi." Đường Thù bất đắc dĩ nở nụ cười kéo ra khoảng cách giữa hai người, giật giật cánh tay bị đặt ở dưới đầu Diệp Tử Tân, nhắc nhở cảm giác tồn tại của nó một chút.

Mặt Diệp Tử Tân bùm một cái đỏ lên, bật mạnh dậy, mà vì cuộn ở đỉnh đầu hắn tư thế không đúng, Tiểu Bạch nháy mắt không có điểm tựa liền lập tức rớt vào trong lòng hắn.

"Tiểu Bạch, ngươi có biết ngươi hiện tại có bao nhiêu nặng hay không? Không cần cuộn tròn lâu ở trên đỉnh đầu ta!" Diệp Tử Tân xách theo Tiểu Bạch, tại ý nghĩ đem nó quăng đi cùng bỏ túi sủng vật do dự.

Gần một tháng này, Tiểu Bạch cũng dài gần được 1m rồi a, nhưng này cũng không phải trọng điểm, trọng điểm chính là nó tốc độ bề ngang tăng nhanh hơn nha, lại béo thêm một chút đều có thể coi như dưỡng quả cầu luôn á. Nó hiện tại đã hoàn toàn không thể quấn ở cổ tay cos vòng tay được nữa, nếu vòng ở thắt lưng ngụy trang đai lưng thì không sai biệt nhiều lắm......

Một người một sủng giằng co này, cơ hồ trở thành một màn trình diễn tất nhiên mỗi ngày buổi sáng......

Đường Thù thay quần áo, mới vừa mở ra máy liên lạc bên kia liền truyền đến thanh âm Mục Chi Hằng: "Lão đại, Tiểu cô nương ngày hôm qua kia lại đây, hỏi chúng ta hôm nay tính toán nơi nào, có bao nhiêu người?"

Mục Chi Hằng tiếng nói vừa dứt, thanh âm Trang Túc liền nhanh chóng truyền tới, từ sau khi hắn và Từ Tu Thành với Tịnh Tuệ chính thức nhập đội, Chu Kỳ cũng vì ba người bọn họ làm ba máy liên lạc tùy thân, còn lại hơn một trăm người kia còn cần một thêm đoạn thời gian nữa: "Lão đại, ta cùng Tu Thành hôm nay sẽ không đi ra ngoài với các ngươi, ta dẫn hắn đi tìm Tịnh Tuệ."

Tuy rằng khôi phục linh căn linh tài còn thiếu một loại, bất quá ở chỗ Tịnh Tuệ còn có một bộ kinh Phật có thể làm dịu linh căn, mặc dù không thể đem linh căn khôi phục nhưng nhuận dưỡng cũng tốt lắm.

"Ân." Đường Thù đáp rồi mới an bài: "Chi Hằng ngươi mang vài người đi hỏi thăm một chút tình huống về khu an toàn này cùng kinh thành, mặt khác tra Tần gia thủ lĩnh khu an toàn này."

"Vâng" Mục Chi Hằng cũng không hỏi Tần gia là ai, đối với mệnh lệnh Đường Thù hắn chỉ cần chấp hành.

Diệp Tử Tân đổi hảo quần áo, đem Tiểu Bạch hướng trên cổ vây một vòng, một người một xà cùng nhau ngẩng đầu nhìn Đường Thù: "Chúng ta đây cũng đi thôi?"

Đường Thù bật cười, đưa tay cắm vào túi, dẫn đầu đi ra cửa phòng.

Cố Quân Ngôn đang đứng tại trong đình viện, cậu mặc một cái áo sơmi màu trắng, cúc áo phía trên cũng không có cài hảo, lộ ra xương quai xanh trắng nõn. Khi cậu ta ngẩng đầu nhìn về phía Đường Thù biểu tình nhìn qua có một chút do dự cùng chờ mong: "Đường đại ca, ta cũng muốn đi dạo khu an toàn, các ngươi có thể mang theo ta cùng đi sao?"

Cước bộ Diệp Tử Tân mới vừa mới bước ra cửa, quyết đoán lại rụt trở về......

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

Tiểu kịch trường:

Diệp Tử Tân: Lại nhìn! Lại nhìn ta liền ăn ngươi!

Đường Thù yên lặng nhìn xuống: Dùng nơi nào ăn?

Diệp Tử Tân:...... ( tổng cảm thấy Đường Đường biến xấu này thật sự chỉ là ảo giác sao?)

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi