MAU XUYÊN BỆNH KIỀU NAM CHỦ HẮN LẠI GHEN TỊ


Editor: Cà Chua
- -----------------------------
“Em từng nói sẽ nuôi anh mà.

Em cảm thấy làm người nhất thiết phải nói lời giữ lời, số tiền này coi như cho anh dùng ăn cơm.

” Khúc Yên cười khanh khách cong mắt hạnh, “Anh từ từ ăn, em đi trước.


Bạc Tư Yến nhếch khóe môi, giống như cười mà không phải cười: “Ra tay thật rộng rãi.


Khúc Yên nói: “Lần sau anh đi xã giao nhớ sớm nói cho em biết, em chuẩn bị cho tiền cho anh yêu.

Không thể thất lễ với khách, có phải hay không?”
Bạc Tư Yến trầm thấp cười, khuôn mặt anh tuấn tràn ngập vẻ hứng thú.

Hắn thường hay cười lạnh nhạt, ít khi bị người chọc cười, nhất là nữ nhân.

Mộ Du Du xem một màn này, hai tay để dưới khăn trải bàn hung hăng siết lại, móng tay dài đâm vào lòng bàn tay.

“Yến ca, vị tiểu thư này là ai?” Mộ Du Du nén sự ghen ghét, mỉm cười mở miệng.


“Đừng nói cho cô ấy! ! ” Khúc Yên nhỏ giọng nói.

Nàng khom người tới gần lỗ tai Bạc Tư Yến, cười hì hì nói, “Đừng nói a, em là kim chủ bao nuôi anh.


Nàng ở bên tai hắn nghịch ngợm thôi rồi liền tiêu sái quay người, không chút ham chiến, nhanh nhẹn rời nhà hàng Tây.

Khuôn mặt thanh tú và ưu nhã của Mộ Du Du lúc trắng lúc xanh, mạnh mẽ dùng lực, lại không cẩn thận bẻ gãy móng tay vừa làm.

Tiểu tiện nhân từ đâu tới!
Dám ở trước mặt nàng, câu dẫn người đàn ông nàng ái mộ!
Chờ đó, nàng tuyệt đối sẽ không để cho nàng ta sống tốt!
! !
Khúc Yên ra khỏi nhà hàng Tây, tâm tình rất tốt ngâm nga bài hát, chuẩn bị tản bộ để tiêu thức ăn.

Nàng mới đi đến con đường lát đá xanh bên ngoài khách sạn nhỏ, bầu trời liền có mưa nhỏ.

Mưa lớn dần, rất nhanh làm ướt y phục của nàng.

Khúc Yên không có ý định vào khách sạn tránh mưa, đứng ở ven đường chịu mưa.

Nàng muốn thử một chút, kiểm tra một chút xem người nào đó tâm cứng như đá hay không! !
Con đường đá xanh này là con đường duy nhất để lái xe ra khỏi khách sạn, khi xe Bạc Tư Yến lái ra, rất khó để không nhìn thấy một cô gái đang đứng ngây ngốc toàn thân ướt nhẹp đứng ven đường.

Bạc Tư Yến trong lòng lướt qua một tia tức giận không hiểu vì sao, nói với tài xế: “Dừng xe!”
Tài xế lập tức phanh lại.

Bạc Tư Yến cầm ô dự bị bên trong rồi mở cửa xuống xe.

“Sao lại đứng ở chỗ này dầm mưa?” Hắn lạnh lùng hỏi.

“Em muốn nhìn xem anh có xuống xe hay không.

” Khúc Yên mở to mắt to vô tội, nước mưa thấm ướt lông mi dài của nàng, như con búp bê nghịch ngợm.

Nàng nói rất thành thật.

Đem chút mưu kế của mình thẳng thắn bày ở trước mặt hắn.

“Cô không phải hứa hẹn qua, sẽ lại không dây dưa với tôi?” Bạc Tư Yến khuôn mặt tuấn tú thanh lãnh, nhìn chằm chằm giọt nước thấm ướt gương mặt xinh đẹp nàng.


Hắn thấy qua vô số nữ nhân, so với nàng càng xinh đẹp càng có phong tình, không phải là không có.

Nhưng chưa thấy qua ai không biết sống chết như vậy.

“Em không có dây dưa với anh nha.

” Khúc Yên lung lay đầu, cong môi lộ ra lúm đồng tiền, “Là tự anh xuống xe, không thể trách em.


“Miệng vết thương của cô lại nứt.

” Bạc Tư Yến từ trên cao nhìn xuống đảo qua phía sau vai nàng, băng gạc sớm đã bị nước mưa xối, máu bắt đầu thấm ra ngoài.

“A.

” Khúc Yên không để ý, hướng hắn khoát khoát tay, “Em đi đây, bái bai!”
Nàng nói xong cũng chạy khỏi ô của hắn, lao vào màn mưa.

Kết quả đã có, nàng rất hài lòng.

Làm người không thể quá tham lam, nàng có thể một chút là được.

Khúc Yên chạy mấy bước, bỗng nhiên cảm giác đỉnh đầu tối sầm lại, ô lớn màu đen vững vàng che vào phía trên, chặn mưa gió.

“A?” Nàng ngoài ý muốn quay đầu.

“Trêu chọc xong bỏ chạy là chiêu em thường dùng?” Giọng nói êm dịu, trầm thấp khêu gợi của Bạc Tư Yến vang lên trên đỉnh đầu cô.


Hắn thân cao một thước tám bảy, cao hơn nàng một cái đầu.

Sự chênh lệch chiều cao khiến nàng phải ngước đầu nhìn hắn
“Không phải.

” Khúc Yên nhìn hắn, chân thành nói, “Mặc kệ anh tin hay không, em chỉ muốn trêu chọc anh, phát ra từ nội tâm mà thôi.


Vô luận là không phải làm nhiệm vụ, nàng cũng không cách nào trái lương tâm đi câu dẫn một người đàn ông nàng không thích.

Mỗi lần nhiệm vụ kết thúc, hệ thống sẽ xóa đi trí nhớ của nàng.

Nhưng mà nàng rất rõ ràng chính mình mỗi một lần đều đang công lược nam nhân mình yêu thích.

“Em đoán tôi sẽ tin hay không?” Bạc Tư Yến khịt mũi coi thường.

“Không tin cũng được.

” Khúc Yên có chút không cao hứng, đẩy hắn ra, xoay người liền muốn đi.

.


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi