MAU XUYÊN BỆNH KIỀU NAM CHỦ HẮN LẠI GHEN TỊ


Editor: Cà Chua
- -----------------------------
“Vậy cô muốn thế nào?” Phó Đình Xuyên nhíu mày, chán ghét nhìn nàng, “Căn hộ ở Bắc Thành, coi như tôi đưa cho cô phí cấp dưỡng ly hôn, nhiều nhất cho cô thêm 300 vạn tiền mặt.

Cô đừng có lòng tham không đáy.


“Phó tiên sinh cũng thật hào phóng.

” Khúc Yên phủi tay, vỗ tay.

“Khúc Yên, cô --” Phó Đình Xuyên tức giận.

Khúc Yên đưa tay, ngăn lại lời hắn chưa xong, dứt khoát nói: “Ký, tôi bây giờ liền ký, tôi còn sợ anh hối hận.


Phó Đình Xuyên sững sờ, một lúc lâu sau mới nói: “Cô nói loại lời nói nhảm không có ý nghĩa! ! ”
Khúc Yên nhướng mày nhìn hắn: “Ai nói nhảm?”
Nàng bước đến bàn trà, lật xem thỏa thuận, vù vù ký tên.

Quyết tuyệt, tiêu sái.


Phó Đình Xuyên ở bên cạnh thấy sợ run.

Nàng thế mà không giữ hắn lại? Nàng không phải từ mười sáu tuổi liền yêu hắn, vụng trộm yêu ròng rã bảy năm sao?
Nàng vậy mà không nói hai lời, sẽ đồng ý ly hôn! !
Phó Đình Xuyên đáy lòng phảng phất cảm giác phức tạp, nhưng lập tức liền cảm thấy nhẹ nhõm.

Nàng không khóc không nháo, đây là tốt nhất.

Hắn cuối cùng có thể cho nữ nhân hắn yêu mến một danh phận, đường đường chính chính quan hệ qua lại dưới ánh mặt trời.

! !
Sau khi ký đơn ly hôn vẫn còn cần chờ cuối tuần ngày làm việc đi cục dân chính làm thủ tục ly dị chính thức.

Khúc Yên không muốn lại tiếp tục chờ trong biệt thự Phó Đình Xuyên, tùy tiện thu thập một chút hành lý, liền dọn đi căn hộ ở Bắc Thành.

Căn hộ này không lớn, hai phòng ngủ một phòng khách, nhưng là đầy đủ cho một người ở.

Khúc gia, nàng không có ý định trở về, bên kia cũng là cực phẩm thân thích ức hiếp người khác, nàng cũng không phải điên cuồng tự ngược.

Sắc trời dần tối, màn đêm buông xuống.

Khúc Yên thay quần áo một chút, thay một thân váy đỏ xinh đẹp, mang giày cao gót, đi ra ngoài đón xe đi hội sở “bóng đêm”.

Đây là một hội sở cao cấp cho hội viên VIP, ra vào tất cả đều là xe sang trọng, trong thành nổi danh là ổ tiêu tiền của các quý công tử.

Khúc Yên không phải hội viên, vào không được.

Nàng tại bãi đậu xe ngoài trời, chuẩn bị “giả làm người bị đụng”.

Một chiếc Maybach màu đen từ cửa vào chậm rãi lái vào bãi đỗ xe, Khúc Yên nhẹ nhàng híp mắt, thấy rõ ràng người trên xe, môi đỏ hơi nhếch.

Nàng tiến về phía trước, xảo diệu tại trước đầu xe xoay người lướt qua, tiếp đó mềm mại quỳ rạp xuống đất.

Maybach màu đen khẩn cấp thắng xe.

Cửa sổ xe hạ xuống, lộ khuôn mặt tuấn tú góc cạnh.


Bên trong xe là một nam nhân dung nhan cực kì anh tuấn, mũi cao thẳng, khuôn mặt thâm thúy, mày rậm, một đôi mắt đen dài hẹp mang theo vài phần sắc bén tàn nhẫn, ánh mắt nhàn nhạt đảo qua nữ nhân ngoài xe.

“Tiên sinh! ! ” Khúc Yên chớp chớp mắt hạnh mơ màng, vô tội lên án, “Xe của ngài đụng vào em.


Nàng nói đến ngay thẳng lại vụng về, lộ ra vẻ ngây thơ tùy hứng.

Đây là một màn mà bất cứ người sáng suốt nào cũng nhìn ra được giả người bị đụng, hết lần này tới lần khác nàng diễn trăm ngàn chỗ hở, nhưng vẫn đầy khí phách rằng nàng có lý.

Bạc Tư Yến nhướng đôi lông mày dài, liếc nàng một cái, chậm rãi mở miệng: “Cô xác định?”
Khúc Yên gật gật đầu, vỗ vỗ trên làn váy dính bụi, tự mình đứng lên, tới gần cửa sổ xe, cong con mắt nở nụ cười: “Tiên sinh, em không yêu cầu ngài bồi thường, chỉ cần ngài dẫn em vào hội sở Bóng Đêm là được.


Nàng nghiêng đầu, lại bồi thêm một câu, “Em không phải rất rộng lượng sao?”
Nàng cách rất gần, khuôn mặt nhỏ chừng bàn tay nhẹ đặt trên mép kính cửa sổ, nhìn qua vô cùng đáng thương, giảo hoạt trong hai con mắt nhưng lại lộ ra một chút tà ác.

Bạc Tư Yến ánh mắt lạnh lùng đảo qua khuôn mặt xinh đẹp của nàng, không động đậy mà đè xuố.ng đóng cửa sổ.

Cửa sổ thủy tinh chậm rãi lên cao, nhưng Khúc Yên không chịu đem mặt dời đi.

“Tránh ra.

” Nam nhân lạnh lùng nói.

“Ngài không mang theo em vào, em sẽ không đi.


” Khúc Yên cố chấp đem đầu đặt trên cửa sổ xe, nhắm mắt lại, nhẹ giọng ồn ào, “Ngài kẹt chết em cũng không sao, ngược lại ngài cũng đụng em rồi.

”.

Chuyên‎ ????????ang‎ đọc‎ ????????uyện‎ [‎ ????‎ ????um????????uy????n﹒????n‎ ]
Nam nhân đưa tay, ngón tay thon dài điểm tại cái trán nàng, một chút dùng sức, đem nàng đẩy ra.

Không chút nào thương hương tiếc ngọc.

Lập tức, cửa sổ xe đóng lại, xe khởi động, lái vào chỗ đậu xe.

Khúc Yên hừ nhẹ một tiếng, không tiếp tục dây dưa.

“Vị tiểu thư xinh đẹp này, nàng có một mình phải không?”
Bên người nàng một chiếc xe khác đậu phía dưới, chủ xe là một công tử trẻ tuổi, cười híp mắt đối với nàng thể hiện hảo cảm, “Ta vừa rồi nghe thấy nàng muốn tiến vào Bóng Đêm? Để ca ca mang nàng vào, có được hay không?”
Khúc Yên ngước mắt, lười biếng dò xét hắn một cái rồi gật đầu.

- ---------------------------
Cà Chua: vì mới gặp nên mình để xưng hô giữa Tiểu Yên với Bạc Tư Yến là ngài-em và tôi-cô nha^^.


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi