MAY MẮN CỦA ANH HẠNH PHÚC CỦA EM


“Mẹ nói tên đó làm sao cơ?”
Trạch Đường Xuyên đang gõ phím lách cách thì dừng tay lại tiếp tục cuộc điện thoại với mẹ mình.
“Con trai cả nhà họ Hạ, Hạ Chi Nhạ, từ nhỏ đã không được thông minh, lại có chút tự bế.

Năm nay đã 25 tuổi.

Ấy thế mà họ dám đem con gả cho chúng ta.

Đường Xuyên để mẹ từ chối…”
“Khoan đã mẹ…”
Trạch Đường Xuyên vừa nghe tới đây thì bỗng dưng cảm thấy bản thân có chút may mắn.

Hắn cần tìm một “cô vợ” ngoan ngoãn nghe lời, gia thế không cao để dễ bề kiểm soát.

Đây chẳng phải buồn ngủ mà gặp chiếu manh hay sao.
“Mẹ, đưa cậu ta về đây đi.

Con bảo thư kí Trương chuẩn bị giấy đăng kí.”
“Này con….”
“Tút….”
Mẹ Trạch thật sự không hiểu nổi đứa con trai duy nhất của mình đang nghĩ gì nữa.

Thế mà lại chấp nhận lấy một đứa ngốc sao.
————————————————————-
Ngồi trên xe ô tô, Hạ Chi Nhạ xoay tới xoay lui, thấp thỏm lo âu.

Dù ba mẹ không đối xử tốt với cậu nhưng họ cho cậu ăn mặc, nay phải rời xa, ít nhiều cậu cũng cảm thấy đau lòng.

Đặc biệt là khi cả hai không ai ra đưa tiễn cậu.
Hạ Chi Nhạ nắm lấy vạt áo xoắn tới xoắn lui, hít hít cái mũi cố không cho nước mắt rơi xuống.

Cậu tủi thân lắm, cậu biết mình bị bán đi rồi.

Mẹ Trạch nhìn cậu lại thấy mủi lòng.

Dù sao đứa trẻ này cũng làm gì nên tội đâu, chỉ là bị cuốn vào tranh đấu của người khác rồi bị người nhà tàn nhẫn bán đi.

Nếu nhà họ Hạ đối xử không tốt với cậu nữa thì một người không thông minh lắm như cậu làm sao có thể sống được.
Bà dịu dàng nói với cậu.
“Con tên Hạ Chi Nhạ đúng không? Ta là Trạch phu nhân Hoàng Vân.

Con cứ gọi ta là bác là được.

Con yên tâm ta sẽ đưa con đến nhà mới bầu bạn với con trai ta.

Nó… tốt tính lắm.”
Nói đến đây, Hoàng Vân bỗng dưng cảm thấy hơi xấu hổ khi đi lừa một người như cậu.

Nhưng mà, trừ những lúc con trai bà xấu tính thì nó vẫn tốt tính mà nhỉ? Đúng không?
“Bác gái, con tên Hạ Chi Nhạ.

Người gọi con là Chi Nhạ được rồi.”
Hạ Chi Nhạ trúc trắc giới thiệu tên của mình.

Dù có hơi tự bế nhưng năng lực nhận biết hay tự chăm sóc bản thân của mình vẫn rất tốt, điểm này thì tốt hơn con trai của bà nhiều.

Trạch mẫu gật đầu.
“Con trai bác tên là Trạch Đường Xuyên.

Chi Nhạ, nó vừa mới bị tai nạn.

Trên người còn vết thương rất đau đớn nên có gì, con thông cảm cho nó nhé.”
Hạ Chi Nhạ gật gật đầu.

Cậu hiểu tai nạn là gì.

Tai nạn sẽ chảy rất nhiều máu, rất đau như khi em gái xô cậu xuống cầu thanh vậy.

Lúc đó cậu đã rất khó chịu nên cậu sẽ thông cảm với người bị thương.
Hoàng Vân thấy cậu bé đồng ý thì thở phào nhẹ nhõm.

Dù sao, đối với người ngây thơ trong sáng như Chi Nhạ bà cũng có phần yên tâm hơn là loại hồ ly tinh.

Chỉ là không biết con trai bà tính xử lý chuyện này sao đây.
Trong căn hộ riêng của mình, Trạch Đường Xuyên đang ngồi ở phòng khách gõ cạch cạch xuống bàn.

Thư kí Trương đứng bên cạnh có hơi căng thẳng.

Giám đốc đang đọc bản hợp đồng mà anh đã cất công chỉnh sửa mấy lần.

“Lần này được rồi.”
“Giám đốc, nội dung có hơi đơn giản, có cần…”
“Không cần.

Hạ Chi Nhạ đầu óc vốn dĩ đơn giản thì chúng ta cần gì dùng cách phức tạp đối phó với cậu ta.

Cứ đơn giản dễ hiểu như thế này là được.

Tôi cũng không muốn mang tiếng bắt nạt người khác.”
Ting….

Tiếng chuông cửa vang lên.

Mẹ Trạch đi phía trước, Hạ Chi Nhạ từng bước nhỏ rụt rè đi phía sau.

Căn hộ này nằm trong khu chung cư cao cấp, được trang trí vô cùng sang trọng quý phái.

Đối với người thích nội thất như Hạ Chi Nhạ đây quả là một nơi như thiên đường a.

Trạch Đường Xuyên thấy mẹ đi vào thì khẽ gật đầu, sau đó đưa mắt đánh giá cậu con trai đang đi phía sau mẹ mình.
Mái tóc rối loà xoà trước trán không che lấp được đôi mắt sáng long lanh như ánh sao trời.

Cậu như chú mèo con tò mò với hoàn cảnh mới, nhìn khắp nơi căn nhà bằng sự ngưỡng mộ không hề che giấu.

Tất cả tâm tư đều viết lên mặt.
Trạch Đường Xuyên hài lòng với điều này.
“Để mẹ giới thiệu.

Đường Xuyên, đây là Hạ Chi Nhạ người sẽ bầu bạn với con sau này.

Chi Nhạ, đây là con trai bác, bác đã nói lúc nãy với con đấy.”
Trạch Đường Xuyên không chủ động lên tiếng chào hỏi.

Nhìn gương mặt lạnh tanh của anh ta, Hạ Chi Nhạ cũng không dám nói gì nhiều, chỉ có thể ngồi an vị trên ghế sô pha đối diện với người bạn đời tương lai của mình.
“Đường Xuyên, đừng doạ người ta.”
Nhưng Trạch Đường Xuyên không hề dễ dàng nghe lời mẹ mình.

Hắn rút từ trong tập hồ sơ hai bản hợp đồng cùng với một tờ giấy đăng kí kết hôn, lạnh lùng nói với Chi Nhạ.
“Đọc rồi kí đi.”
Mẹ Trạch cảm thấy khó hiểu.

Bà biết là cần kí giấy kết hôn nhưng còn tờ hợp đồng là như thế nào? Bà cầm một tờ lên, đọc sơ qua một lượt rồi nhìn đăm đăm vào con mình.
“Đường Xuyên, chuyện này…”
“Ông nội chỉ nói con phải kết hôn.

Chứ không nói con không được phép ly hôn.

Chuyện này con đã quyết, xin mẹ để con tự xử lý chuyện của mình.”
Hạ Chi Nhạ trong lúc hai người lục đục thì đọc kĩ càng bản hợp đồng.

Nội dung rất đơn giản dễ hiểu được Trương thư kí soạn thảo rất phù hợp cho cậu.
Nội dung cơ bản chỉ là những quy định khi về sống chung với nhau sao cho nước sông không phạm nước giếng.


Có một điều khoản hấp dẫn ánh mắt Hạ Chi Nhạ.

Điều cuối cùng, sau ba năm, hai người sẽ tiến hành ly hôn tự nguyện, Trạch Đường Xuyên sẽ chi trả cho Hạ Chi Nhạ 1 tỷ đô và giúp cậu vào học trong trường C - một trường thiết kế kiến trúc nội thất nổi tiếng thế giới.
Hạ Chi Nhạ ấp úng hỏi.
“Có thật không? Điều cuối cùng, có thật sẽ cho tôi học trường đó đúng không?”
Trạch Đường Xuyên lấy ra một tấm danh thiếp màu đen mạ vàng.
“Đây là danh thiếp vip của người sáng lập trường này.

Hạ Chi Nhạ, ba năm sau cậu sẽ có được tấm danh thiếp này.”
Hạ Chi Nhạ cố gắng vận động đầu óc không thông minh lắm của mình.

Bên nhà họ Hạ không ai giúp cậu cả nên cậu đành tự lực cánh sinh vậy.
Cậu đọc kĩ lại mấy lần điều khoản rồi cầm điện thoại tra cái gì đó trên mạng khiến Trạch Đường Xuyên buồn cười quá chừng.

Cũng may hắn không có ý định bắt nạt cậu nếu không trong hợp đồng cũng có vài điều khoản lừa lọc rồi.

Hơn nữa hắn kí trước mặt mẹ mình đồng thời cho ghi hình lại cũng là muốn cho đối phương một đảm bảo.

Dù sao ở địa vị của mẹ hắn cũng không thể nào nuốt lời.
Sau hơn một tiếng suy nghĩ cuối cùng, Hạ Chi Nhạ cũng đặt bút kí hai bản hợp đồng và giấy đăng kí kết hôn.
“Từ nay trở về sau chúng ta sẽ là đồng minh.

Tôi mong cậu tôn trọng bản hợp đồng.”
“Tôi cũng vậy a.

Anh nhớ giữ lời hứa cho tôi đi học đó.”
Chỉ nhớ thương cái trường đó thôi sao, quả là ngây thơ mà.
Hoàng Vân nhìn hai cậu trai trẻ kí kết hợp đồng rồi kết hôn trước mặt mình mà không thèm đếm xỉa đến mình thì bực dọc không thôi.

Có cuộc hôn nhân nào kì lạ đến vậy cơ chứ..


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi