MÊ LUYẾN THEO BẢN NĂNG


Theo bản năng Cảnh Nhã Diễm che cổ của mình lại, mí mắt rũ xuống, nếp uốn cuối đuôi mắt đều thẳng ra.

Cô hơi nghiêng đầu, lông mi nồng đậm khẽ run lên, nhìn y đạm thanh nói:
Cậu đừng nháo nữa.
Cửa phòng học được mở rộng, một trận gió nhẹ lùa từ hành lang vào, xuyên qua cánh cửa rót vào trong phòng học, cũng phất vào mặt Cảnh Nhã Diễm.

Lúc này cô mới phát hiện mặt của mình thực nóng.
Bạch Bảo Đình tới gần làm cô có chút hoảng hốt, còn vì sao lại hoảng hốt thì cô không rõ ràng lắm.
Bạch Bảo Đình nhướng lông mày lên, khóe miệng hàm chứa một chút ý cười:
Sao cô lại đỏ mặt?
Lông mi của Cảnh Nhã Diễm càng thêm run rẩy, ánh mắt lập tức tránh đi.

Cô không xác định được Bạch Bảo Đình có phải lại trêu đùa mình hay không, tuy rằng cô biết da mặt của mình đang rất nóng, nhưng hẳn là nó sẽ không dễ dàng biểu hiện ra bên ngoài bởi vì dù cô có uống nước có cồn đi chăng nữa cũng không đỏ mặt.
Ở đâu?
Cảnh Nhã Diễm hơi nín thở, bình tĩnh hỏi.
Cái gì?
Cô dùng bút gõ gõ bài thi của mình:
Tôi hỏi cậu phê chữa ở đâu, cả bài thi của cậu đều trống không, cậu bảo tôi sửa cái gì chứ?
Chậc, vậy chép đề thuộc lòng đi.
Bạch Bảo Đình không nghĩ nhiều như vậy, y chỉ đơn thuần cảm thấy chữ của Cảnh Nhã Diễm rất đẹp cho nên muốn lưu trữ.
Chép thuộc lòng hẳn rất nhiều chữ đúng không.
Bạch Bảo Đình cầm bài thi của mình tới, tay trái chống lên mặt bàn, cánh tay phải lại vòng qua bên tai phải của Cảnh Nhã Diễm, đem bài thi của y đặt trên mặt bàn, sau đó y đưa thân mình về phía trước, nỗ lực duỗi cánh tay, dùng ngón tay chỉ vào bài thi trên mặt bàn:

Chép bài này đi.
Tư thế này làm cho Cảnh Nhã Diễm cơ hồ bị y ôm vào trong lòng ngực.

Chỉ cần cô thẳng lưng hay hơi dựa về phía sau là có thể đụng vào ngực của Bạch Bảo Đình.
Cánh tay phải của Bạch Bảo Đình hơi đè lên vai cô, tay áo thỉnh thoảng như có như không cọ vào vành tai cô.

Nhiệt độ cơ thể cùng với mùi hương hoắc hương của thuốc ức chế vờn quanh cánh mũi cô.
Hô hấp của người kia, hơi thở của người kia đều phun vào gáy cô.

Thậm chí cô còn có thể cảm giác được động tác lăn lộn của hầu kết người phía sau, chẳng sợ cô không có mọc thêm con mắt nào phía sau đầu.
Cảnh Nhã Diễm khắc chế, khắc chế tới nỗi khóe mắt có chút ẩm ướt.

Cô cảm thấy thực ngứa, thực khó chịu, loại ngứa giống như mấy thiếu niên sau khi xem phim người lớn nhịn không được muốn tự an ủi vậy.

Nhưng rõ ràng Bạch Bảo Đình có phun thuốc ức chế, tin tức tổ cũng không có quấy nhiễu cô mà.

Mà mặc dù có quấy nhiễu cô đi chăng nữa thì theo cấu tạo sinh lý thì cô cũng không thể có phản ứng với tin tức tố của Alpha được.
Cảnh Nhã Diễm muốn điên rồi.
Cô vừa mới phân hóa, đối với tri thức về sinh lý còn rất mơ hồ, lại ngượng ngùng chia sẻ với cha mẹ.
Cô lập tức đẩy tay Bạch Bảo Đình ra, cả thân mình co rụt về phía trước, cong lưng ép vai xuống rất thấp:
Cậu nhanh ngồi xuống đi, tôi sửa cho cậu.
Bạch Bảo Đình thấy Cảnh Nhã Diễm dễ dàng đồng ý như vậy lại có chút mất hứng.
Y hậm hực rút tay về, lúc rút về không biết sao ngón tay như có ma xui quỷ khiến chạm vào sờ soạng mặt Cảnh Nhã Diễm một cái.


Mềm mềm mịn mịn, mượt mà như lụa, đến lỗ chân lông cũng không thấy.

Còn Cảnh Nhã Diễm như bị điện giật đột nhiên đứng dây.
Bạch Bảo Đình cười vô tội:
Không cố ý.
Cảnh Nhã Diễm mím môi, trầm mặt một lát, rồi dùng mu bàn tay hung hăng cọ vào nơi Bạch Bảo Đình chạm vào, thấp giọng nói:
Tôi đi vệ sinh.
Dứt lời cô xoay người ra khỏi lớp.

Bạch Bảo Đình lại không tự giác xoa nhẹ hai ngón tay vào nhau phảng phất như xúc cảm vừa rồi vẫn còn trên ngón tay y.
Lưu Viên Hoa quan sát toàn bộ quá trình ở khoảng cách gần như vậy, nhịn không được nhíu mày nói:
Đình tỷ chị cũng quá mức rồi, dù sao cậu ta cũng là một Alpha, chị đùa giỡn cậu ta như một Omega sẽ làm tổn thương tự tôn của cậu ấy đấy.
Bạch Bảo Đình cười nhạt một tiếng, liễm mi không để ý nói:
Tao khi nào không quá phận chứ.
Này cũng không sai.

Lưu Viên Hoa quen biết với Bạch Bảo Đình từ rất lâu rồi, vốn dĩ không chỉ y và Cô Mẫn Thảo mà bên người Bạch Bảo Đình còn không ít huynh đệ khác, nhưng sau đó mọi người lại học ở những trường khác nhau nên dần dần tách ra.
Lúc trước đám người bọn họ ở bên nhau cực kỳ phản nghịch cực kỳ điên rồ, mấy đại ca của những trường học quanh đây đều bị bọn họ dạy dỗ tới dễ bảo.

Những lúc bị chộp tới sở cảnh sát vì ẩu đả hay mang theo vũ khí, nếu là người bình thường thì đã bị bắt nhốt lại hay nhà trường đuổi học vô số lần rồi.


Nhưng Bạch Bảo Đình thì không sao cả, nghe nói cha chị là người của cục, mỗi lần đều có thể vớt chị ra được.
Hiện tại Bạch Bảo Đình đã thu liễm rất nhiều ít nhất là đã rất lâu rồi y không có đi sở cảnh sát uống trà.

Vì vậy đùa giỡn vài câu với Cảnh Nhã Diễm đích xác không phải đại sự gì, nhưng Lưu Viên Hoa cảm thấy rất biệt nữu.

Bởi vì từ trước tới giờ Bạch Bảo Đình khinh thường việc đùa giỡn người khác, chỉ cần ngoắc ngoắc ngón tay là có không ít hotgirl hay hotboy nhao vào lòng y.

Giờ gặp Cảnh Nhã Diễm sao lại đổi tính.
Cảnh Nhã Diễm ra khỏi phòng học đi thẳng tới lớp bình thường.

Cô lạnh lùng vọt tới cửa lớp, muốn đi vào nhưng lại nghĩ giờ không còn là lớp của mình nữa nên mới cứng đờ gõ gõ cửa gọi.
Văn Nghệ Tâm, ra đây chút.
CNN, mẹ nó rốt cuộc cũng biết tới tìm ma ma phải không.
Văn Nghệ Tâm vứt quyển sách xuống bàn nhanh chóng chạy tới cửa tung một đấm vào ngực Cảnh Nhã Diễm.
Văn Nghệ Tâm vứt quyển sách xuống bàn nhanh chóng chạy tới cửa tung một đấm vào ngực Cảnh Nhã Diễm.

Không có cô cho y chép bài,chỉ có trời biết trong khoảng thời gian này y vất vả như thế nào nha.
Biến thành Alpha quả nhiên là không giống trước, cơ bắp hiện giờ đều rắn chắc như vậy, đánh cũng không được rồi.
Văn Nghệ Tâm bất mãn lẩm bẩm.
Đó là bởi vì tớ thực sự nhiệt tình yêu thích vận động nha.
Cảnh Nhã Diễm cực kỳ tàn ác chọc thủng y.
Văn Nghệ Tâm bĩu môi, thuần thục khoác lấy vai cô, rất tự nhiên mà chuyển chủ đề nói sang chuyện khác.
Nói đi, tìm ma ma ta có chuyện gì, tìm người tới chống lưng à?
Cảnh Nhã Diễm do dự một chút rồi hỏi:
Cậu đi với tớ đến buồng vệ sinh một chuyển.
Cô cùng Văn Nghệ Tâm đi tới buồng vệ sinh chuyên dùng, có thể ức chế tin tức tổ dành cho Omega, nhân lúc không ai chú ý thì khóa cửa lại.
Cảnh Nhã Diễm hít một hơi rất sâu, kéo khóa áo khoác, rồi kéo cổ áo ra, lộ một mảnh lớn xương quai xanh và và cổ.


Theo bản năng Văn Nghệ Tâm ôm lấy chính mình, dùng ánh mắt như nhìn người tâm thần mà nhìn Cảnh Nhã Diễm:
Cậu muốn làm gì, tôi không làm với tỷ muội của mình đâu đấy nhé
Y thích nam sinh mềm mại đáng yêu.

Cảnh Nhã Diễm không nhịn được trợn trắng mắt, nói với y:
Thử thổi khí lên cổ tôi một cái, dùng sức thổi đi.
Văn Nghệ Tâm không nhúc nhích, duỗi tay sờ tràn của Cảnh Nhã Diễm:
Cậu phát sốt à?
Đừng vô nghĩa nữa, nhanh đi.
Sắp vào tiết học rồi, Cảnh Nhã Diễm không còn thời gian chờ đợi nữa.

Văn Nghệ Tâm biệt nữu đỡ vai cô, thổi mạnh một hơi vào cổ cô, lẩm bẩm lầm bầm nói:
Tôi lại không phải Omega, cô bảo tôi thổi có lợi ích gì.
Ánh mắt Cảnh Nhã Diễm trầm xuống.
Omega thổi cũng vô dụng.
Hȧ?
Cả ngày tôi ở bên chị gái, cũng không có gì, chị ấy cũng vô dụng
Văn Nghệ Tâm khó hiểu:
Rốt cuộc cô đang nói về cái gì vậy?
Cảnh Nhã Diễm trầm mặc.
CMN
Hiện tại cô không biết mình có xúc động với tất cả các Alpha hay chỉ xúc động với một Bạch Bảo Đình thôi.

Nhưng ít nhất tâm trạng bây giờ cô thật sự cảm thấy muốn chửi hai từ đậu má.......


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi