MÊ LUYẾN THEO BẢN NĂNG


Lòng bàn tay Bạch Bảo Đình rất ấm áp.
Trong chớp mắt lúc chạm vào nhau, nhiệt độ không ngừng được mu bàn tay Cảnh Nhã Diễm hấp thu.
Ký ức Cảnh Nhã Diễm nắm tay Cảnh Tư Tịnh lần cuối đã là 10 năm trước, càng không phải nói tới việc chạm tay với một Alpha cường tráng, phát dục thành thục.
Theo bản năng Cảnh Nhã Diễm rụt tay lại gạt tay Bạch Bảo Đình ra:
Tay cậu mới đẹp!
Bạch Bảo Đình vui vẻ mèo khen mèo dài đuôi:
Cậu cũng thật tinh mắt.
Cảnh Nhã Diễm: "...." Trời ạ.
Cô đẩy nhanh tốc độ đi đường chuẩn bị bỏ rơi Bạch Bảo Đình, nhưng một khi ra khỏi chiếc ô thì nước mưa không kiêng nể gì xối lên đỉnh đầu cô, lúc này cô mới phát giác có người che ô cho thật tốt.
Vì thế cô lại lúng ta lúng túng giảm tốc độ lại chờ Bạch Bảo Đình.

Lần đầu tiên cô phát hiện mình không có cốt khí như vậy.
Cuối cùng khi tới cửa hàng giặt là, giống như cô nghĩ, cửa hàng không mở cửa, cũng tắt đèn.

Tờ giấy A4 dán ngoài cửa bị gió thổi mưa phun không biết bay tới chỗ nào rồi.

Cảnh Nhã Diễm xoay người đẩy đẩy chiếc cửa của cửa hàng tiện lợi bên cạnh.
Cửa hàng tiện lợi tuy vẫn sáng đèn nhưng cửa thì không mở.

Cô hô to vài tiếng cũng không có người đáp, tâm Cảnh Nhã Diễm lạnh xuống.
Cô dựng xe vào cái cây đại thụ cạnh đó, chạy tới cửa hàng kim khí bên cạnh hỏi:
Dì ơi, chủ của cửa hàng tiện lợi đi đầu rồi ạ?
Dì bán hàng duỗi cổ nhìn cô một cái, không thèm để ý nói:
Mưa to, không buôn bán được nên về rồi.
Cảnh Nhã Diễm ngưng mi, mím môi nói:
Nhưng cháu muốn tìm dì ấy lấy chìa khóa.
Dì bán hàng vân đạm phong khinh nói:
Ngày mai lấy không được sao, hoặc là gọi điện cho y đi.

Cảnh Nhã Diễm hít một hơi thật sâu, bực bội xoa xoa tóc.

Cô chỉ có số điện thoại của chủ cửa hàng giặt là không có số điện thoại của chủ cửa hàng tiện lợi.
Cả người cô đã lạnh băng không còn tri giác, ngón tay chạm vào mặt, mới phát giác, mặt cô rất nóng.
Sớm biết cửa hàng không mở cô còn thừa hơi từ bệnh viện chạy ra làm gì, còn bị Bạch Bảo Đình vừa vặn bắt được.
Bạch Bảo Đình cười nhạt một tiếng, ngón tay dán lên ô cửa cửa hàng giặt là, sờ sờ chỗ ổ khóa, sau đó thu tay lại, để ý nói:
Cái cửa rách nát này còn phải dùng chìa khóa hay sao?
Cậu có thể mở nó à?
Cảnh Nhã Diễm quay đầu nhìn về phía y, trong nháy mắt con ngươi như tỏa sáng.

Bạch Bảo Đình hơi khựng lại một chút.
Cảnh Nhã Diễm đứng ngược sáng, ánh đèn trắng xóa từ trong cửa hàng kim khí hắt ra che phủ khắp người cô.

Nhưng trong mắt y, thần thái của cô cũng không chút ảm đạm hơn so với thứ ánh sáng kia.
Hầu kết của Bạch Bảo Đình nhẹ lăn một cái, đạm thanh nói:
Tìm cho tôi một sợi dây thép.
Tìm một sợi dây thép từ cửa hàng kim khí quả thực dễ như trở bàn tay, Cảnh Nhã Diễm xoay người đi vào cửa hàng để lại Bạch Bảo Đình híp híp mắt đứng trong bóng tối thâm trầm.
Cảnh Nhã Diễm đi ra đưa một sợi dây thép rất mảnh cho Bạch Bảo Đình, lúc y nhận lấy sợi dây, đầu ngón tay y chạm vào ngón tay cô.
Cảnh Nhã Diễm run lên, ho nhẹ một tiếng:
Đây là kỹ năng của cậu sao?
Bạch Bảo Đình cuốn cuốn dây thép lại, ở đầu sợi dây hơi bẻ một chút thành một chiếc móc nhỏ.
Cảnh Nhã Diễm thấp hơn y nửa cái đầu, hai người lại chen chúc ở nơi nhỏ hẹp như vậy, trong thoáng chốc Cảnh Nhã Diễm cảm thấy như đang dựa vào trong lồng ngực người kia.
Bạch Bảo Đình hô hấp vào khoang mũi đều là hương vị tin tức tố của Cảnh Nhã Diễm.

Hương vị kia hoàn lẫn cả mùi hương của đất, mùi mưa đêm, mùi của không khí ẩm ướt, thật là đặc biệt hấp dẫn làm người mê muội.
Y muốn phóng ra tin tức tổ của mình để nó va chạm với Cảnh Nhã Diễm, y muốn nhìn xem ai có thể đè ai xuống dưới.
Bạch Bảo Đình thu hồi lại tầm mắt hỏi:
Cái gì?

Cảnh Nhã Diễm còn đang chuyên tâm nhìn y uốn cong sợi thép, không chú ý tới sự biến hóa của y.
Cô bổ sung nói:
Chính là kỹ năng bên ngoài của các cậu.
Bạch Bảo Đình nhịn không được, cười nói:
Kỹ năng bên ngoài? Đó là kỹ năng gì vậy?
Cảnh Nhã Diễm dừng một chút, nâng mắt lên, đáy mắt có sự kinh ngạc.

Cô không biết nên hình dung như thế nào.

Đại khái như trong trường học, bọn nhỏ không học tập nghiêm túc nhưng thường thường sẽ am hiểu một kỹ năng nào đó.
Ví dụ như chơi game, ví dụ như đánh nhau hoặc là một cái gì khác.

Hẳn là như vậy, ít ra cô tưởng tượng như vậy.Nếu không ngoài ý muốn bị phân vào lớp 3, cô cảm thấy cả đời này cô cũng sẽ không tiếp xúc với loại người như Bạch Bảo Đình.

Nhưng tùy tiện nói Bạch Bảo Đình am hiểu bộ môn cạy khóa này thì không thích hợp lắm.
Bạch Bảo Đình nhịn không được phun tào:
Cậu xem quá nhiều phim xã hội đen rồi.
Y lấy dây thép chọc vào mắt khóa, thử xoay chuyển, nhưng không biết xoay tới đâu mà dây thép móc vào bên trong không thể lấy ra được.
Bạch Bảo Đình dùng sức run tay một cái, sau một tiếng vang thanh thủy khóa cửa tung ra, y hơi kéo cánh cửa ra, trong phòng bay ra một cỗ hương vị bột giặt dày đặc.
Cảnh Nhã Diễm phẩy phẩy cái mũi, thấp giọng nói:
Cảm ơn.
Cô vừa muốn đi vào thì bị Bạch Bảo Đình giữ cửa cản lại, y tùy tiện ngăn trở Cảnh Nhã Diễm, còn vô lại hỏi:
Cậu cảm tạ tôi như thế nào?
Trong ngữ khí của Bạch Bảo Đình có chút trêu cợt, hơn nữa y đứng rất gần, tiếng nói còn ép xuống thấp, nếu Cảnh Nhã Diễm không kịp dừng lại thì có lẽ đã đụng vào người y.
Lông mi nồng đậm của Cảnh Nhã Diễm run rẩy, màn đêm tối tăm che dấu sự khẩn trương của cô.
Đừng gây rối nữa.
Bạch Bảo Đình không thuận theo buông tha cho cô:
Ai gây rối, nhanh nói đi, nói xong mới cho cậu đi vào.

Tay Cảnh Nhã Diễm nắm chặt thành quyền, lòng bàn tay còn ra chút mồ hôi lạnh.
Giọng nói cô khô khốc, nề nếp nói:
Về sau tôi có thể cho cậu mượn vở chép bài tập, còn nữa, nếu cậu có chút quá phận, tôi sẽ không nói cho thầy Chu Quang Kiệt.
Bạch Bảo Đình buồn cười nói:
Chép bài tập? Cậu là học sinh tiểu học hay sao?
Thế rốt cuộc cậu muốn thế nào?
Cảnh Nhã Diễm có chút tức giận, cậu phải nhanh chóng trở về, sợ bị Trác Hạc Hòa phát giác ra gì đó.
Mưa đã hoàn toàn ngừng lại, sự yên tĩnh đang bao trùm trong không khí.
Bạch Bảo Đình hít hà một hơi:
Cậu lại kêu gào gì với tôi vậy?
Cảnh Nhã Diễm không kiêu ngạo cũng không siểm nịnh trừng mắt nhìn lại y.
Bạch Bảo Đình lôi kéo cổ áo của Cảnh Nhã Diễm, hạ giọng nói:
Cậu đừng ỷ vào tôi....
Câu nói của y còn chưa nói xong thì một ánh đèn pin chiếu thẳng vào mặt bọn họ.

Ánh sáng mãnh liệt quá mức là hai người nhất thời không mở mắt ra được.

Cách đó không xa có tiếng chạy bộ dồn dập tới:
Đang làm gì đó! Trộm đồ à!
Tình hình giao thông ngày mưa rất kém, đội cảnh sát giao thông đang tuần tra trên các tuyến đường, vừa vặn tới gần trường học, thấy hai người đang lén lút đứng ở cạnh cửa còn xô xô đẩy đẩy nên đã mời hai người lên xe cảnh sát.
Cảnh Nhã Diễm ngồi trong xe cảnh sát nhịn không được đã giải thích tới lần thứ 10:
Cô có thể gọi điện thoại cho chủ cửa hàng giặt là mà!
Vị cảnh sát đang lái xe cười lạnh một tiếng:
Tôi không cần gọi điện cho chủ cửa hàng, mà tôi sẽ gọi điện cho cha mẹ hai cô là được, trước tiên đi với tôi tới đồn công an để trình báo
Làm sao Cảnh Nhã Diễm dám để Trác Hạc Hòa biết được chỉ có thể đẩy Bạch Bảo Đình một cái:
Cậu nói gì đi.
Bạch Bảo Đình lười biếng dựa lưng vào ghế, không vội vàng nói:
Người này nói là sự thật a.
Vị cảnh sát âm dương quái khí nói:
Đúng vậy, đồng phục của các cô ở bên trong, nhà ông chủ đột nhiên lại có người chết, không có ở đó, nhưng các cô lại cần đồng phục cho nên thừa dịp mưa to gió lớn tới lấy.

Vì vậy hai cô đi tìm chủ cửa hàng tiện lợi để lấy chìa khóa, nhưng ai biết chủ cửa hàng tiện lợi không mở cửa lại không thể liên hệ được cho nên các cô liền mua một sợi dây thép từ cửa hàng kim khí, dễ như trở bàn tay có thể mở cửa ra.


Bịa à, các cô tiếp tục bịa đi.
Giang Thiếp buông tay xuống:
Cô ấy không tin cậu rồi.
Đôi mắt Cảnh Nhã Diễm đỏ lên, từ nhỏ tới lớn, con đường di qua cửa đồn công an cô còn chưa từng đi qua đừng nói gì tới đi vào trong đó một chuyến.
Vị cảnh sát đưa bọn họ vào đồn, nói với đồng sự:
Để phụ huynh bọn họ tới bảo lãnh, hai học sinh cao trung, trường Số 1 Thùy Thư, trộm đồ vật.
Cảnh Nhã Diễm tức giận không thể át được hỗ:
Cháu không trộm đồ!
Ánh đèn trong đồn công an rất sáng, cuối cùng Bạch Bảo Đình cũng thấy rõ nước mắt đang đảo quanh hốc mắt của Cảnh Nhã Diễm.
Chậc.
Rõ ràng là một Alpha tại sao lại thích khóc hơn Omega vậy nhỉ.
Cảnh Nhã Diễm kêu xong câu kia, cũng không nói được lời nào nữa.

Người có quật cường như thế nào cũng luôn kiêng kị khi rơi vào hoàn cảnh không rõ, cũng sợ hãi đối với uy quyền của cảnh sát.
Cô cũng mới chỉ 16 - 17 tuổi thôi.

Cảnh Nhã Diễm tựa như hỏng mất.
Vị cảnh sát trực ban ngáp một cái, rồi lạnh mặt nói:
Đừng vô nghĩ nữa, đọc tên đi?
Thời tiết lạnh như vậy, đồn công an còn mở điều hòa thổi gió lạnh, Cảnh Nhã Diễm cắn chặt đôi môi, thân thể không ngừng phát run, cô nỗ lực mở to mắt, dựa sát lưng vào bức tường phía sau.

Đó là tư thái muốn tìm kiếm sự bảo hộ.
Nước mắt tích trong hốc mắt đột nhiên không kịp phòng ngừa rơi xuống làm Bạch Bảo Đình không thể chịu nổi.
Y cởi áo ngoài ra khoác trên người Cảnh Nhã Diễm.

Áo khoác còn mang theo nhiệt độ cơ thể y, rét lạnh thấu xương trong nháy mắt được giảm bớt.
Bạch Bảo Đình định thần nhìn Cảnh Nhã Diễm một giây, rồi hẹp nhưng tràn ngập cảm giác an toàn.

Vỗ nhẹ lên đầu vai cô, sau đó y che trước mặt Cảnh Nhã Diễm, vô hình trung tạo ra một không gian tuy nhỏ
Y bất cần đời cong môi hỏi:
Thật sự muốn tìm phụ huynh sao?.


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi