MÊ VỢ KHÔNG LỐI VỀ

“Ai vậy?” Hà Thuy Trạch không có ý định ra mở cửa bởi anh ta không biết người gõ cửa là ai.

Lâm Tân Ngôn nhìn chằm chằm vào cửa, trái tim đập liên hồi, có phải Tông Cảnh Hạo tìm tới đây rồi không.

Cô vô cùng mong chờ.

Thái độ người kia rất cứng rắn, người ấy đập hai nhát mạnh vào cửa: “Mau mở cửa, nếu không chúng tôi sẽ phá cửa đi vào.”

Hà Thuy Trạch dường như biết người bên ngoài là ai, anh chửi thầm: "Sao còn kiểm tra phòng nữa?"

Anh ta xoay người phủ chăn lên người Lầm Tần Ngôn sau đó dặn dò nói: “Đợi anh một lát, không cần biết là ai em cũng không được lên tiếng

Lâm Tâm Ngôn vừa nghe thấy cầu chửi thầm của Hà Thuy Trạch, cô cũng đại khái đoán được người ngoài cửa không phải Tông Cảnh Hạo.

Thực ra cô cũng không biết liệu Tông Cảnh Hạo có đến tìm cô không. Cô đối với anh ấy có quá nhiều điều không chắc chắn.

Dù gì hai người cũng cách xa nhiều năm như vậy.

Chỉ có cô vẫn ôm hi vọng, ôm hi vọng trông ngóng và chờ đợi anh.

Cô không chắc sẽ có thể chạy thoát nên không dám làm lộ ra ý định chạy trốn của mình trước mặt Hà Thuy Trạch, cô ngoan ngoãn gật đầu: “Em sẽ không lên tiếng”

“Ngoan” Hà Thuy Trạch xoa đầu cô, sau đó anh ta xoay người ra mở cửa, ngay khoảnh khắc cửa vừa mở ra, người bên ngoài lập tức xong vào, người đàn ông đằng sau mặc bộ thường phục đi vào, anh ta nghiêm túc nói: “Hai người các anh.”

"Cảnh sát, anh đừng hiểu lầm, chúng tôi không phải người có quan hệ bất chính, chúng tôi là người của thành phố B, người trêи giường là bạn gái của tôi, cô ấy không được khoẻ, lại còn bị câm nữa” Nói xong Hà Thuy Trạch cầm chứng minh thư của mình đưa ra cho người cảnh sát đó xem: “Anh xem”

Người cảnh sát đó cầm lấy chứng minh thư của Hà Thuy Trạch, anh ta xoay xoay vài xong xem, xem xong anh ta không nói gì cả mà đeo khẩu trang lên. Anh ta nhìn qua chứng minh thư rồi nói với người bên ngoài: “Được rồi, không phải là bọn họ”.



Mấy lần lượt đi ra khỏi căn phòng bé nhỏ, người đội trưởng trước khi đi ra còn tốt bụng nhắc nhở: “Tốt nhất đừng ở những nhà nghỉ như thế này, vừa không an toàn vừa dễ gây hiểu lầm”

Hà Thuy Trạch tiễn anh ta ra ngoài, gật đầu lia lịa: “Đúng, đúng.”

Người đó nghiêng đầu nói thầm với Hà Thuy Trạch: “Tôi biết các anh không phải quan hệ mua bán kia, bởi vì gái ở đây tôi đều quen hết”.

Hà Thuy Trạch không hài lòng với người cảnh sát vì anh ta nói rõ ra đến như vậy, nhưng trêи mặt Hà Thuy Trạch vẫn phải nở nụ cười, dù gì đây cũng không phải địa bàn của anh ta, rồng không ép nổi đầu rắn đất, anh ta không muốn gây sự: “Tôi biết rồi”.

Hà Thuy Trạch tiễn người xong đồng thời cũng đóng cửa phòng lại: “Chỗ này đang quét mại ɖâʍ”.

Anh ta chưa nói xong thì đã phát hiện người trêи giường đã biến mất, cửa sổ trêи đầu giường bị mở ra, sắc mặt anh ta chợt thay đổi, nhanh bước chạy xuống tần, anh ta nghiêng đầu nhìn xuống, bên dưới có một cái mái nhỏ, không phải có từ trước, hình như nó được lắp vào.

Nếu như lời người cảnh sát đó nói, nhà nghỉ như ở đây là nơi buôn bán mại ɖâʍ, vậy chỗ này cũng thường xuyên bị kiểm tra, để tiện cho trốn thoát nên người ta mới thiết kế một chiếc mái nhỏ bên ngoài cửa sổ.

Cái mái nhỏ kia giúp cô trèo xuống thì nó cũng có vẻ hơi cao, Lâm Tâm Ngôn ngảy xuống sẽ bị treo chân, tốc độ chạy cũng chậm đi hẳn.

Hà Thuy Trạch nhìn thấy bóng dáng của cô, anh ta tức giận hét lên: “Lâm Tận Ngôn”

Anh ta gào thét gọi, Lâm Tâm Ngôn chạy càng nhanh hơn, cô không màng chân đau mà chỉ nghĩ tới việc phải chạy thật nhanh, không được để Hà Thuy Trạch bắt được cô.

Cô đã chạy thoát, Hà Thuy Trạch liền biết cô vốn chưa hề bị mất kí ức.

Vốn anh ta không tin cô, có thể đoán ra được, nếu bị anh ta bắt trở lại, anh ta sẽ dùng thủ đoạn gì để đối đãi với cô.

Hà Thuy Trạch lao xuống lầu, anh ta chạy nhanh như bay đuổi theo cô. Anh ta tuyệt đối không thể để cho Lâm Tâm Ngôn chạy thoát!

Chỗ này rất nhỏ, đèn đường cũng chẳng có mấy cây, ánh đèn mờ ảo, mà đường lại loằng ngoằng, thi thoảng lại gặp phải đống tro tàn, khắp nơi thơm phức mùi tỏi và mùi thịt nướng.

Lâm Tâm Ngôn chạy vào con hẻm nhỏ, con hẻm tối đen khiến cô không nhìn được bất cứ thứ gì, cô không dám dừng lại, hai tay không ngừng quờ quạng khắp nơi để tìm đường, bước chân lại càng nhanh hơn.



“Lâm Tâm Ngôn em không chạy thoát đầu” Có ánh đèn xẹt qua, giọng Hà Thuy Trạch vang lên.

Anh ta đang ở gần.

Lâm Tâm Ngôn cố gắng nén sự sợ hãi và hoảng loạn xuống, tiếp tục chạy, không biết chân cô và phải cái gì khiến bước chân gián đoạn, vì cô luôn bị Hà Thuy Trạch trói lại, dưới chân lại không có giày nên cô chỉ đôi chân trần, chân trần cũng có cái lợi là khi chạy sẽ không phát ra tiếng động, bất lợi là nó không thể bảo vệ chân cô khỏi những vật cứng dưới đất.

Cô không biết chân mình và phải cái gì, nhưng chân cô rất đau.

Cô bám lấy bức tường trêи con hẻm đi tiếp, không dám chậm lại phút nào.

Cuối con hẻm có ánh sáng, cô nhanh chóng chạy qua đó, muốn đứng lại những ánh đèn đó rất nhanh đã lướt qua.

Lâm Tân Ngôn quay đầu nhìn anh ta rồi cắn môi nói: “Em nhớ anh cũng không biết bơi”

Nói xong cô không do dự mà nhảy thẳng xuống bùm một tiếng, bọt nước văng tung toé. So với việc cô bị Hà Thuy Trạch bắt lại, cô thà chết còn hơn!

Hà Thuy Trạch cũng không biết bơi, nếu số may có khi cô còn có đường sống sót.

“Điên rồi!” Hà Thuy Trạch chạy đến bên sông, nước sông chảy xiết, xem ra con sông cũng rất sâu, đường sông này chưa từng được tu sửa, xung quanh mọc đầy cỏ dại, muốn nhảy xuống dưới những hồi nhỏ anh ta từng bị đuối nước, trong tâm lý vẫn còn ám. ảnh, việc nhảy xuống không hề dễ dàng.

Hà Thuy Trạch nắm chặt hai tay: “Em muốn chết, không ai ngăn em!”

Nước rất sâu, hơn nữa nước còn chảy xiết, Lâm Tâm Ngôn không biết bơi nên uống rất nhiều nước, cô từng xem trêи ti vi, nếu trong trường hợp không biết bơi mà bị rơi xuống nước, nhất định không được thở dưới nước, như vậy sẽ bị ngạt nước, nếu phổi bị nước tràn vào, cô nhất định sẽ chết.

Nhưng nếu uống nước vào bụng, ít ra cô còn có cơ hội sống sót, dù có mong manh nhưng cô sẽ không bỏ cuộc.

Con của cô cần cô, cô không thể bỏ cuộc.

Bình luận


P
Phuong Trung
26-03-2023

Đúng là thời đại nào cũng chỉ vì tiền mà thôi mà chỉ những người có tiền có quyền là tất cả mọi thứ mà cũng ép buộc người nghèo quá rồi

H
Hương Triệu
26-03-2023

Truyện này nghe quen thế nhỉ, không biết đã nghe chưa?nhưng tên truyện khác thì phải

H
hồng phúc Nguyễn
26-03-2023

Bữa nay ko tìm thấy truyện chàng rể trời cho của lena nữa zay

C
Chuc Dam
26-03-2023

chị đọc bộ nào mà nó giống truyện chàng dể trời cho ý nghe dag hay

P
Phu Van
26-03-2023

Oi ,gap lai chi le na roi

D
diem pham
26-03-2023

Cam on c, truyen nay bao nhieu tap c

M
mỹ phượng
26-03-2023

Truyện này có tên khác

H
Hoa Le Le
26-03-2023

Chị LN nghỉ đến tháng nay rồi con gì

Truyện đang đọc

Báo lỗi