MÊ VỢ KHÔNG LỐI VỀ

Trình ɖu͙ƈ Tú được đưa vào phòng sinh.

Tông Khải Phong đứng ngoài cửa sốt ruột đi tới đi lui, thi thoảng lại nhìn vào trong, nhưng ngoài tiếng kêu đau đớn của Trình ɖu͙ƈ Tú thì không còn âm thanh nào khác.

Văn Nhàn đi tới an ủi: “Đừng lo lắng quá.”

Tông Khải Phong quay đầu nhìn cô ấy thật lâu, cuối cùng vẫn không nói gì.

Anh muốn hút thuốc để làm dịu bớt tâm trạng căng thẳng và lo lắng trong lòng, nhưng nhìn thấy tấm biển cấm hút thuốc trêи tường thì lại gượng ép ngừng ý nghĩ hút thuốc.

Sự giày vò này kéo dài hơn bảy tiếng đồng hồ, vì Trình ɖu͙ƈ Tú sinh lần đầu nên miệng đáy huyệt cũng mở tương đối chậm.

"A..."

Bỗng nhiên trong phòng sinh truyền ra một tiếng hét cao vút, sau đó là tiếng trẻ sơ sinh nỉ non khóc oà.

Mắt Tông Khải Phong sáng lên, kϊƈɦ động nói: “Cô ấy sinh rồi sao?”

Văn Nhàn cũng thở nhẹ một hơi: “Chắc là vậy”

Tầm 10 phút sau cửa phòng sinh mở ra, y tá bế em bé bước tới: "Sản phụ đã sinh, là một bé nam, ra đời vào bảy giờ hai mươi phút sáng ngày 21 tháng 12, nặng ba cân rưỡi”

Tông Khải Phong rất chờ mong nhưng lúc này anh lại không biết hình dung tâm trạng mình thế nào, chỉ đứng yên tại chỗ kϊƈɦ động.

Văn Nhàn tiến lên đón lấy đứa bé rồi nói: "Cảm ơn cô”.

“Đây là điều chúng tôi nên làm, lát nữa sản phụ sẽ ra” Nói rồi y tá trở vào phòng sinh, sau đó đóng cửa lại.

Văn Nhàn nhìn đứa bé sơ sinh được bọc trong tã lót với vẻ mặt dịu dàng, cậu bé thật sự rất nhỏ, rất mềm yếu dường như chỉ cần cô dùng sức một chút là cũng sẽ ảnh hưởng tới sinh mạng bé.

Đây cũng là lần đầu tiên cô bế trẻ con, cẩn thận từng li từng li rồi lại cảm thấy thật kỳ diệu, cô đi tới trước mặt Tông Khải Phong: “Anh nhìn xem, bé là con anh”

Bé vẫn rất nhỏ chưa nhìn ra diện mạo, khuôn mặt nhỏ nhắn hơi dúm đó nhưng tóc lại vô cùng đen và dày.

Tông Khải Phong cúi đầu, vì kϊƈɦ động nên khuôn mặt anh căng cứng, hai tay hơi run: “Cho anh bếp

Văn Nhàn cẩn thận đặt em bé vào lòng Tông Khải Phong rồi dặn dò: “Anh nhẹ một chút, cậu bé rất nhỏ”

Tông Khải Phong căng thẳng, cô ấy vừa nói vậy là anh lại càng căng thẳng hơn.

Anh nhận lấy đứa bé, nội tâm rung động không thôi, anh có con trai rồi, anh được làm ba rồi, giống như một giấc mơ bồng bềnh mờ ảo nhưng lại rất chân thực.



“Cậu bé là con anh”.

Văn Nhàn cười gật đầu: “Đúng thế, bé là con anh, trêи người bé có chảy cùng dòng máu với anh, hai người huyết mạch tương liên, hai người là ba con”.

Tông Khải Phong ngửa đầu, nhìn Văn Nhàn: “Anh có thể được làm ba nhanh thế này còn phải cảm ơn em”

Không phải châm chọc, không phải phàn nàn mà là thật sự cảm ơn.

Mọi thứ đều không bằng sự chân thực của đứa bé ra đời, xoa dịu sự không tình nguyện trong lòng anh. Khoảnh khắc này anh mới cảm thấy bản thân đã buông xuống.

Anh nhìn đứa bé sơ sinh trong tã lót nhưng lại nói với Văn Nhàn: "Anh trả tự do cho em, ngày mai chúng ta làm thủ tục ly hôn

di."

Văn Nhàn thầm nghĩ, anh đã nghĩ kỹ, cũng nhìn rõ trái tim mình rồi phải không?

“Vui quá đến ngốc rồi phải không?” Văn Nhàn liếc nhìn anh: “Đứa bé vừa ra đời liền ly hôn, đoán chừng anh trai em sẽ giết anh”.

Tông Khải Phong cũng cười, đúng thế, anh đã quá mức vui mừng.

Lúc này cửa phòng sinh bật mở, Trình ɖu͙ƈ Tú được đẩy ra, bác sĩ đỡ đẻ cũng ra theo, cười nói: “Rất thuận lợi, hiện giờ thai phụ mệt rồi, cần nghỉ ngơi, tới phòng bệnh nào"

“Chúng tôi liên hệ với bệnh viện khác rồi, sẽ ở bên đó” Văn Nhàn bế em bé trong lòng Tông Khải Phong: "Thời gian của chúng tôi không nhiều”

Tông Khải Phong hiểu rõ, đưa đứa bé cho cô ấy sau đó khom người ôm Trình ɖu͙ƈ Tú đang mê man trêи giường, cô đã đau đớn. cả đêm, lúc này cũng mệt rồi.

Cả người đều mềm nhũn.

Bệnh viện này là nơi Trình ɖu͙ƈ Tú vẫn luôn làm kiểm tra, vị trí tương đối xa, vì để đề phòng người khác phát hiện nên mới tới đây.

Bây giờ họ phải về bệnh viện lớn trong thành phố, Văn Nhàn “sinh em bé” không thể ở nơi như này.

Thời tiết buổi sáng vô cùng lạnh, Tông Khải Phong cởi áo khoác trêи người ra đắp cho Trình ɖu͙ƈ Tú, bế cô vào xe, Văn Nhàn cũng bể em bé vào lòng rồi lên xe.

Nhân lúc buổi sáng ít người, họ nhanh chóng trở về bệnh viện lớn thành phố, họ đã sắp xếp người từ trước, vừa tới bệnh viện là Văn Nhàn liền bế em bé vào phòng bệnh, giả tượng vừa sinh xong.

Trình ɖu͙ƈ Tú được đưa vào phòng bệnh khác, sắp xếp mọi thứ ổn thoả xong, Tông Khải Phong gọi cho người nhà và người nhà họ Văn, nói Văn Nhàn đã sinh, là một bé nam.

Hai nhà đều rất vui mừng nhưng bà Văn lại thấy con gái mình sinh xong Tông Khải Phong mới thông báo cho họ thì có chút không vui, trong điện thoại còn quở trách anh: “Phụ nữ sinh con là đi dạo qua quỷ môn quan một lượt, đau chỉ là đau đớn, sao bây giờ cậu mới thông báo cho tôi?”

Tông Khải Phong nghe lời này của bà Văn, tay cầm điện thoại bỗng siết chặt, anh bỗng nhớ tới dáng vẻ kêu đau của Trình ɖu͙ƈ Tú.

Cô là người kiên cường, dũng cảm như vậy mà cũng không chịu nổi, có thể tưởng tượng được đau đớn thế nào.



Anh nghĩ anh đã nợ người con gái này.

“Sao không nói gì?” Giọng bà Văn lại truyền tới.

Tông Khải Phong vội vàng trả lời: "Tối qua con quá căng thẳng nên quên mất phải thông báo cho mọi người.”

Nghĩ đến anh cũng được làm ba lần đầu, khi đó quá kϊƈɦ động, quá căng thẳng, quên mất là điều cũng có khả năng, vì thế bà cũng không truy cứu: “Cậu đừng để con bé bị cảm lạnh, chúng tôi tới ngay đây”.

Chỉ một tiếng sau, trong phòng bệnh đã chật kín người, thăm đứa bé, thăm Văn Nhàn.

"Đứa bé thật giống Khải Phong”

Bà Văn bế em bé nói. "Giống Khải Phong nhà chúng tôi.” Bà Tông cũng phụ hoạ theo.

Văn Nhàn nằm trêи giường, nhìn mọi người ồn ào huyên náo, cô không cảm nhận được sự cảm khái và mong chờ khi lần đầu được làm mẹ, chỉ là giả vờ suy yếu.

“Con vẫn còn nhỏ, làm sao nhìn ra được giống ai chứ?”

Bà Tông kéo tay Văn Nhàn: “Con là công thần của nhà họ Tông chúng ta đó” Khi nói, bà lấy một tờ giấy chứng nhận bất động sản và một hộp gấm từ trong túi ra.

"Cũng không đáng tiền, chiếc nhẫn lam bảo thạch này mẹ cố ý chuẩn bị cho con, bất động sản này cũng là cho con.” Sao Văn Nhàn dám nhận: “Sao con có thể nhận những thứ này." "Con nên nhận” Bà Tông không cho cô ấy từ chối. Vừa mới sinh con xong bà Tông đã tặng châu báu và cho bất động sản, bà Văn nhìn thấy, trong lòng cũng thoải mái. Bà cũng không hiếm lạ gì những thứ này, là người ta có tâm ý.

Mặc dù hai nhà liên hôn, hai đứa bé không có tình cảm kết hôn với nhau, trước kia Văn Nhàn có bạn trai, nhưng gia đình bức bách nên sau này cô cũng đồng ý, lần này thành hôn với Tông Khải Phong, ban đầu bà còn có chút lo lắng cho quan hệ hai người nhưng bây giờ xem ra...

Bây giờ mới kết hôn hai năm mà đã sinh con, tình cảm hai người cũng sẽ càng ngày càng tốt, trong lòng bà cũng vui. "Bà thông gia đừng khách sáo, sinh con dưỡng cái, con bé là một người vợ, là con dâu nhà ông bà thì cũng là điều nên làm.”

Bà Tông cười: “Văn Nhàn thật giỏi, lần đầu tiên sinh con đã là con trai”

So với sự nhiệt tình và vui vẻ của họ, Tông Khải Phong lạnh nhạt hơn nhiều.

Anh đứng bên cửa sổ, lòng lại nghĩ tới Trình ɖu͙ƈ Tú, cô vừa mới sinh con, bên cạnh đến một người thân cũng không có.

Mà ở đây lại ồn ào như tế, không hề thuộc về cô.

Một người phụ nữ dùng cả tính mạng mình để sinh con nhưng đứa bé lại không thuộc về cô, hẳn sẽ đau lòng, thê lương đến nhường nào?

Văn Khuynh đứng cạnh bà Văn cảm nhận được sự thất thần của Tổng Khải Phong, trong lòng rất không vui, bây giờ anh có con trai, không đốt pháo mừng thì thôi lại còn không để tâm?

Điều này không hợp lẽ thường.

Văn Khuynh nheo mắt.

Bình luận


P
Phuong Trung
26-03-2023

Đúng là thời đại nào cũng chỉ vì tiền mà thôi mà chỉ những người có tiền có quyền là tất cả mọi thứ mà cũng ép buộc người nghèo quá rồi

H
Hương Triệu
26-03-2023

Truyện này nghe quen thế nhỉ, không biết đã nghe chưa?nhưng tên truyện khác thì phải

H
hồng phúc Nguyễn
26-03-2023

Bữa nay ko tìm thấy truyện chàng rể trời cho của lena nữa zay

C
Chuc Dam
26-03-2023

chị đọc bộ nào mà nó giống truyện chàng dể trời cho ý nghe dag hay

P
Phu Van
26-03-2023

Oi ,gap lai chi le na roi

D
diem pham
26-03-2023

Cam on c, truyen nay bao nhieu tap c

M
mỹ phượng
26-03-2023

Truyện này có tên khác

H
Hoa Le Le
26-03-2023

Chị LN nghỉ đến tháng nay rồi con gì

Truyện đang đọc

Báo lỗi