MÊ VỢ KHÔNG LỐI VỀ

Lâm Hi Thần cố ý kéo Lâm Tâm Ngôn đi lên phía trước đi cùng với Tông Cảnh Hạo, cậu đi lên dắt tay em gái: "Tiểu Nhụy, anh trai dắt em đi có được hay không?"

Lâm Nhụy Hi lắc đầu: "Em muốn ba dắt em cơ"

Lâm Hi Thần: "..."

Con bé này sao lại chẳng có chút mắt nhìn gì thế?

Haizzz.

Lâm Hi Thần thở dài, chuyện này e rằng không thể gấp gáp, đợi có cơ hội sẽ làm cầu nối cho hai người họ ở chung một chỗ.

Vốn dĩ cậu muốn dắt em gái thì một tay còn trống của ba có thể dắt mami, ai mà biết được em gái không chịu phối hợp.

Sự suy tính của cậu cũng chỉ coi như đổ sông đổ biển.

Đầu thôn có đậu vài chiếc xe ô tô, Bạch Dận Ninh ngồi trêи xe lăn, ngồi ở trong chiếc xe đầu tiên, bởi vì đường không dễ đi nên. anh ngồi xe lăn đi cũng không tiện, nên rời khỏi thôn trước.

"Cuối cùng cũng có thể nhìn thấy cô rồi" Ánh mắt của Bạch Dận Ninh dừng lại trêи người của Lâm Tần Ngôn.

Lâm Tâm Ngôn lễ phép cười một cái: "Vẫn phải cảm ơn sự giới thiệu của tổng giám đốc Bạch"

Cũng không tiến lại gần anh.

Vốn dĩ ở chỗ này không được bao lâu, chưa nói là rất lâu không gặp mặt, anh nói như vậy tỏ vẻ giống như hai người rất là thân thiết.

Bạch Dận Ninh cười lớn một tiếng, nhìn sắc mặt âm u xám xịt của Tổng Cảnh Hạo, nụ cười càng thêm rực rỡ: "Trước đây không phải cô đều gọi tôi là Dận Ninh hay sao, sao giờ lại gọi là tổng giám đốc Bạch, bời vì cậu ta ư?"

Không biết tại sao nhìn thấy Tông Cảnh Hạo tức giận trong lòng anh cảm thấy vô cùng tốt.

Nếu như trêи phương diện làm ăn, chiếm tiện nghi của anh, nhìn thấy nụ cười của anh quả thực rất khó, nhưng mà ở trước mặt. Lâm Tân Ngôn, tìm cho anh một chút vui vẻ vẫn là có thể.

Lâm Tân Ngôn nhìn một cái là có thể nhìn thấu tâm tư của Bạch Dận Ninh.

Mặc dù bây giờ Tông Cảnh Hạo và cô đang giận dỗi nhau, nhưng mà cô biết cái nào nặng cái nào nhẹ, nếu như cô thuận theo ý của Bạch Dận Ninh gọi tên của anh, ắt sẽ làm Tông Cảnh Hạo mất mặt.

Cô sẽ không làm như vậy, làm chuyện khiến anh khó xử.

Lâm Tâm Ngôn cười một cái, khéo léo đúng mực: "Tổng giám đốc Bạch từng cứu mạng tôi, anh bảo tôi gọi tên của anh đương nhiên tôi sẽ không từ chối, tôi vẫn còn nhớ ân tình này của tổng giám đốc Bạch, nhưng mà tôi đã kết hôn, không tiện gọi cả quý danh của tổng giám đốc Bạch, tổng giám đốc Bạch sẽ không làm khó tối đúng chứ?"

Một bên gương mặt vốn cau có có căng thẳng của Tổng Cảnh Hạo bỗng lộ ra vài phần vui vẻ.

Bạch Dận Ninh: "..."

Anh muốn làm cho Tông Cảnh Hạo phải xấu hổ, nhưng giờ phút này sao lại có cảm giác như viên đá đập trung vào chân mình là thế nào?

Bạch Dận Ninh không cam chịu, nhưng mà lúc này cũng không thể không thuận theo Lâm Tân Ngôn, nếu không thì chính là anh làm khó Lâm Tân Ngôn.

"Cô Lâm nói chỉ phải"

Lâm Tân Ngôn cũng không muốn quá bắt bẻ Bạch Dận Ninh, dù gì quen biết nhau cũng là duyên phận, anh còn từng cứu cô, thời gian đó còn chăm sóc cho cô từng li từng tí: "Đợi lát nữa trở về tôi sẽ làm chủ mời tổng giám đốc Bạch ăn cơm, cảm ơn anh đã dẫn tôi đến đây...



Cô nghiêng đầu nhìn Tông Cảnh Hạo một cái, để cho cô biết thân thế của anh.

Để cô hiểu anh nhiều hơn.

"Khách sáo quá, nhưng mà cô Lâm đã mời thì đương nhiên tôi phải đồng ý rồi." Bạch Dận Ninh tâm tình tốt lên một chút, Lâm Tận Ngôn không phải không giữ cho anh một ít thể diện.

Liếc nhìn sắc mặt của Tổng Cảnh Hạo.

Lâm Tâm Ngôn không nhìn Tông Cảnh Hạo, càng không để ý đến anh vì nghe những lời nói của cô mà thay đổi sắc mặt.

Trong lòng vẫn đang giận anh, cô làm sai cái gì mà chọc giận đến anh, anh có thể nói thẳng với cô, tại sao bỗng nhiên lạnh nhạt như vậy là có ý gì?

Hay là nhanh như vậy anh đã thay lòng?

Càng nghĩ Lâm Tân Ngôn càng cảm thấy trong lòng bực bội, cô cầm tay Lâm Hi Thần: "Đi, chúng ta lên xe thôi."

Lâm Hi Thần rõ ràng cảm nhận được tâm trạng của mami đang thay đổi, cực kỳ tức giận.

Cậu nghe lời đi lên chiếc xe bên cạnh, nhưng không hề lên chiếc xe bên cạnh mà chuẩn bị ngồi chiếc xe phía sau Thẩm Bồi Xuyên, Lâm Hi Thần kéo cô làm cô không thể di chuyển: "Mami con ngồi xe này, bên trong rất thoải mái có thể ngủ, không gian cũng rất rộng rãi, con và em gái sẽ ngồi xe này"

"Đúng vậy, mami không ngồi cùng bọn con ư? Chúng ta xa cách nhau lâu như vậy, chúng con đều rất nhớ mẹ" Lâm Nhụy Hi chạy đến ôm lấy chân cô nũng nịu nói.

Cô ngửa mặt, chớp chớp mắt, tràn đầy hi vọng.

Lâm Hi Thần lặng lẽ giơ ngón tay cái về phía em gái, cuối cùng thì cũng giúp được một lần.

Lâm Nhụy Hi thích Tông Cảnh Hạo như vậy, nhất định cũng sẽ ngồi chiếc xe này, nhưng lúc này cô không muốn nhìn thấy người đàn ông này.

"Sẽ rất chặt."

"Không chặt nha, không gian rất rộng, còn có thể ngủ cơ, có tivi ghế sofa, so với ngồi xe còn thoải mái hơn" Lâm Nhụy Hi hết sức thuyết phục mami.

Gương mặt của Tổng Cảnh Hạo vẫn rất căng thẳng, nếu như lúc này không có người ngoài, anh nhất định sẽ tóm lấy cổ áo của Lâm Tâm Ngôn hỏi, cứ như vậy muốn rời xa anh sao?

Trong lòng anh cảm thấy khó chịu, không quan tâm đến sự phản kháng của Lâm Tâm Ngôn, giữ lấy eo cô ôm lên xe: "Không ngồi cùng con trai với con gái em thì em muốn ngồi ở đâu?"

Lâm Tân Ngôn giãy giụa, dùng khuỷu tay ngăn cản sự tiếp xúc của anh: "Không phải em không muốn ngồi cùng các con mà là em không muốn làm vướng mắt anh."

"Sao lại làm vướng mắt anh?" Tông Cảnh Hạo ghé sát vào tai cô, giọng nói đè nén rất thấp, âm lượng đó chỉ có cô mới có thể nghe thấy.

Lâm Tâm Ngôn mím môi không nói, rõ ràng là anh xa lánh cố trước, sao bây giờ lại còn hỏi ngược lại cô?

"Cách người đàn ông kia xa một chút, ơn cứu mạng của em chúng ta đã trả rồi, em nợ cậu ta thì tại sao còn muốn mời cậu ta ăn cơm? Nhìn dáng vẻ tự đặc của cậu ta kìa."

Anh hận không thể đi lên, đem cái vẻ mặt cười đó của Bạch Dận Ninh xé nát.

"Sự chiếu cố của anh ấy dành cho em là có thừa, em mời anh ấy ăn bữa cơm thì có sao?" Lâm Tâm Ngôn lấy khuỷu tay dùng sức đẩy anh ra, làm ra vẻ như không có chuyện gì xảy ra, ôm con gái, dắt con trai lên xe.

Tông Cảnh Hạo bị thúc một phát đau đớn.

Cái người phụ nữ này---!

Phụt!



Tô Trạm thực sự không nhịn được liền bật cười.

Lần đầu tiên anh thấy có người có thể khiến Tông Cảnh Hạo phải nhìn sắc mặt, hơn nữa còn dùng cùi chỏ thúc anh một cái.

Anh rất muốn đi lên hỏi một chút, có đau hay không?

Haha-----

Tông Cảnh Hạo nhíu chặt lông mày, trừng mắt nhìn Tô Trạm: "Cẩn thận cái lưỡi sẽ biến mất."

Nói xong liền lên xe.

Nụ cười trêи mặt Tô Trạm cũng ổn định lại, anh, anh không có làm cái gì mà không phải chỉ cười một chút thôi sao?

Hơn nữa, cái lưỡi này, sao lại dễ dàng rơi nhanh như vậy?

"Ngớ ngẩn" Tần Nhã liếc nhìn anh một cái, bỉu môi chê, cô bước nhanh đi tới bên cạnh Thẩm Bồi Xuyên: "Anh Thẩm, em ngồi xe của anh có được không?"

Thẩm Bồi Xuyên nhìn một cái, Tô Trạm đang ngu ngốc đứng ở chỗ kia, cười rất ác ý: "Có thể

"Thẩm Bồi Xuyên!" Tô Trạm chạy tới, tóm lấy cổ áo anh: "Cậu có phải là anh em không vậy?"

Thẩm Bồi Xuyên giữ lấy hay tay anh: "Là cô ấy đến tìm tôi, tôi sao có thể từ chối con gái nhà người ta được chứ?"

"Cậu cút đi!" Tô Trạm hai tay đẩy ra một cái, Thẩm Bồi Xuyên lùi về sau một bước.

Thẩm Bồi Xuyên cười một cái, thật ra cũng không có ý để Tần Nhã ngồi xe của anh, chỉ là cố tình làm Tô Trạm tức giận.

Không quan tâm hai người họ có đang hẹn hò hay không, nhưng mà Thẩm Bồi Xuyên có thể nhìn ra được Tô Trạm thật sự đã để ý Tần Nhã, không giống như trước đây trêu đùa với những người phụ nữ kia.

"Xe của anh vẫn còn người, em vẫn là đi ngồi xe của Tô Trạm đi." Thẩm Bồi Xuyên bất đắc dĩ buông tay, dựa sát vào Tân Nhã nói: "Em thấy chưa, anh mà dám để em lên xe của anh, cậu ấy nhất định sẽ giết anh."

Lúc nói chuyện, anh còn khoa tay múa chân giơ tay ra vẻ bị cắt cổ.

Tần Nhã: ".."

Cô cũng không tin, nhiều xe như vậy cô không có chỗ ngồi!

Thế mà thật sự không có, tất cả mọi người đều từ chối cô.

"Chị Tần Nhã, chị đừng gây khó dễ cho chúng em nữa, chị xem chúng em đều là những người thô kệch, con gái như chị giữa một bầy con trai thì cũng không hợp lý, hay là chị lên xe của luật sư Tô Trạm đi?"

Tân Nhã trừng mắt nhìn Tô Trạm đứng một bên dương dương tự đắc, cô đi nhanh đến trước chiếc xe bên cạnh, đang muốn mở cửa xe thì sau lưng vang lên giọng nói của Tô Trạm: "Người ta một nhà bốn người xa cách bao nhiêu ngày, cô đi làm phiền nhà người ta, hợp lý hay không?"

Tay của Tần Nhã bỗng dừng lại một chút, nếu như cô đi quấy rầy bọn họ cũng thật sự không thích hợp, hơn nữa nhìn Lâm Tân Ngôn và Tông Cảnh Hạo hình như đang giận dỗi nhau.

"Hay là lên xe của tôi đi" Tô Trạm từ phía sau ôm lấy cô.

"Tô Trạm" Tân Nhã liều mạng giãy giụa, người đàn ông này, sao lại đáng ghét như vậy!

Tô Trạm không quan tâm đến sự phản kháng của cô, đem cô nhét vào trong xe của mình, Tần Nhã muốn xuống xe, Tô Trạm nhàn nhã liếc nhìn cô, uy hϊế͙p͙ nói: "Bao nhiêu người đang nhìn này, đừng ép tôi làm hành động gì không văn minh đấy nhé."

Bình luận


P
Phuong Trung
26-03-2023

Đúng là thời đại nào cũng chỉ vì tiền mà thôi mà chỉ những người có tiền có quyền là tất cả mọi thứ mà cũng ép buộc người nghèo quá rồi

H
Hương Triệu
26-03-2023

Truyện này nghe quen thế nhỉ, không biết đã nghe chưa?nhưng tên truyện khác thì phải

H
hồng phúc Nguyễn
26-03-2023

Bữa nay ko tìm thấy truyện chàng rể trời cho của lena nữa zay

C
Chuc Dam
26-03-2023

chị đọc bộ nào mà nó giống truyện chàng dể trời cho ý nghe dag hay

P
Phu Van
26-03-2023

Oi ,gap lai chi le na roi

D
diem pham
26-03-2023

Cam on c, truyen nay bao nhieu tap c

M
mỹ phượng
26-03-2023

Truyện này có tên khác

H
Hoa Le Le
26-03-2023

Chị LN nghỉ đến tháng nay rồi con gì

Truyện đang đọc

Báo lỗi