MÊ VỢ KHÔNG LỐI VỀ

Hắn không rảnh bận tâm đến nước lạnh đến nhường nào, chỉ muốn mau chóng bơi đến bên cạnh cô.

Trời đất điên đảo, Lâm Tâm Ngôn dường như nhìn thấy Tông Cảnh Hạo đang bơi lại về phía cô. Cô muốn vung vẩy hai tay, muốn. gọi tên hắn, nhưng thân thể lại không chịu sự khống chế của cô, dưới chân như bị quấn phải cái gì, lôi kéo cô rơi xuống.

Tông Cảnh Hạo, Tông Cảnh Hạo...

Từng ngụm nước tràn vào trong cổ họng cô, nhấn chìm ngôn ngữ của cô.

“Lâm Tân Ngôn.”

Hắn nổi lên mặt nước hít sâu một hơi, lặn lại xuống nước, tìm kiếm cô.

Rất nhanh, hắn trông thấy cô bị cây rong quấn lấy chân, liều mạng giãy dụa, làm thế nào cũng không tránh thoát được. Hắn nhanh chóng bơi qua, ôm lấy cô, chụp lấy đầu của cô, chặn môi cô, trút khí cho cô.

Lâm Tâm Ngôn mở to hai mắt như thể tìm được cộng có cứu mạng, cô ôm hắn thật chặt.

Tông Cảnh Hạo đẩy cô ra, lắc đầu với cô, lặn càng sâu xuống nước, kéo đứt cây rong quấn dưới chân cô.

Đợi đến lúc hắn ôm lấy cô lần nữa, cô đã mất ý thức.

Thiếu khí quá lâu, luồng khí Tông Cảnh Hạo vừa mới cho cô cũng không đủ cho cô chống đỡ lâu.

Rất nhanh, Tông Cảnh Hạo ôm cô lên bờ.

“Ba, mẹ” Lâm Hi Thần và Lâm Nhụy Hi ở trêи bờ vươn đầu ra, nhìn thấy Tông Cảnh Hạo ôm Lâm Tân Ngôn lên, kϊƈɦ động hộ hào, Tông Cảnh Hạo nói một câu chúng ta đi về, hai đứa trẻ liền nghe lời đi theo hắn lên xe.

Bạch Dận Ninh vừa định tiến lên, Tông Cảnh Hạo không để ý tới.

Vết tích ở trêи bờ nói rõ, Lâm Tân Ngôn không phải bất ngờ rơi xuống nước.

Nơi này là nơi do Bạch Dận Ninh gợi ý, Tông Cảnh Hạo hiện tại đã nghi ngờ anh ta.

Đương nhiên, không muốn nói thêm câu nào với anh ta. Trước khi chuyện này được làm rõ, Bạch Dận Ninh cũng là kẻ tình nghi.

“Cao Nguyên, cậu đi thăm dò kiểm tra xung quanh nơi này đi.” Sắc mặt Bạch Dận Ninh cũng khó coi.

Nơi này do Bạch Dận Ninh đề xuất, hiện tại Lâm Tâm Ngôn lại đột nhiên rơi xuống nước, việc này anh ta có trách nhiệm cho Tông Cảnh Hạo một câu trả lời.

Cao Nguyên cúi đầu: "Tôi đi ngay”

Trong xe, Lâm Tâm Ngôn dần dần tỉnh lại dưới sự cứu chữa bằng cách hô hấp nhân tạo và ép ngực lặp đi lặp lại, tất cả trước mắt đều mơ hồ từ lúc ở dưới nước, cô không nhìn rõ lắm, ánh mắt chỉ có hình dáng mơ hồ, rõ ràng là của Tổng Cảnh Hạo.



Cô ôm chặt lấy hắn, lúc này cô bị dọa sợ gần chết.

Đây là lần thứ hai mà cô trải nghiệm bị chìm. Lúc cô chìm dưới đáy nước, gần cái chết như vậy, gần như vậy, cô rất sợ cứ phải rời khỏi hắn, rời khỏi hai đứa trẻ như thế.

"Tôi, rất sợ”.

Tông Cảnh Hạo ôm cô, hôn lên cái trán ướt sũng: “Không sao, không sao?

Thân hai người đều ướt đẫm, Lâm Tâm Ngôn run rẩy trong ngực hắn, cô lạnh quá, lạnh quá.

“Mở điều hòa lớn lên một chút”

Hô hấp của hắn, cơn giận của hắn, tiếng gầm thét phẫn nộ truyền đến người cô như thể dòng điện, cô cảm nhận được nỗi sợ hãi của hắn, và tự trách. Lâm Tâm Ngôn ôm chặt hắn, đây không phải là lỗi của hắn.

Là cô quá chủ quan, không để vệ sĩ đi theo nên mới xảy ra chuyện như vậy.

Nghĩ đến chuyện cô mua thức ăn cho cá xong quay về thì gặp phải Diệu Thanh Thanh, Lâm Tân Ngôn dựa vào trong ngực hắn, thấp giọng nói: “Không phải đột nhiên tôi rơi xuống nước, là Diệu Thanh Thanh”

Lúc ấy Diệu Thanh Thanh xuất hiện trước mặt cô.

“Lâm tiểu thư, có thể dời bước nói chuyện được không?” Diệu Thanh Thanh vẫn mang bộ dáng đàng hoàng như thế.

Lâm Tân Ngôn không biết hoàn toàn chuyện liên quan đến cô ta, nhưng cô cũng đề phòng trong lòng, cô cười nói: “Nơi này không có người, cô có chuyện gì thì nói luôn ở đây đi, tôi còn có việc”

Diệu Thanh Thanh nhìn gói thức ăn cho cá trong tay cô, cười một tiếng: “Vui vẻ nhỉ” Cô ta ngẩng đầu nhìn trời một chút: “Thời tiết hôm nay rất tốt, thích hợp đi chơi”

Nét mặt cô ta thay đổi rất nhanh, nhanh đến mức Lâm Tâm Ngôn còn không kịp phản ứng, Diệu Thanh Thanh đã vọt đến trước mặt cô, bắt lấy bờ vai cô, ánh mắt sầm xuống: "Sao cô lại vô liêm sỉ như thế? Có chồng rồi còn muốn quyến rũ Dận Ninh?”

Trong nháy mắt, Lâm Tân Ngôn hiểu rõ địch ý của cô ta từ đâu mà ra.

Đúng là vì Bạch Dận Ninh,

“Cô không xứng với anh ấy, không xứng. Cô là đồ đê tiện!” Cô ta nâng tay lên, bàn tay muốn chào hỏi” lên khuôn mặt Lâm Tân Ngôn. Lâm Tân Ngôn cũng không ngu ngốc đứng yên để cô ta đánh.

Cô vừa né, tay Diệu Thanh Thanh rơi vào khoảng không, thẹn quá hóa giận.

Lâm Tâm Ngôn cảm thấy không hợp lý, cô ta quá xúc động, hơn nữa nhìn rất điên cuồng. Cô muốn rời khỏi, vừa mới đi được một bước thì Diệu Thanh Thanh đã túm lại: “Cô đừng mơ rời khỏi đây, đừng cho là tôi không biết cô đi gọi người!”.

Lâm Tân Ngôn nhẫn nhịn: "Tôi nghĩ cô hiểu lầm rồi, tôi không có quan hệ gì với anh ta cả, không tin cô có thể đi hỏi Bạch Dân Ninh”.

“Cô nghĩ tôi ngu lắm à? Dận Ninh đã sớm bị cô mê hoặc mù mắt rồi, anh ấy che chở cô như vậy, sao lại nghe tôi chứ?” Diệu Thanh Thanh gầm nhẹ, thấy thức ăn cho cá trong tay cô, cười lạnh một tiếng: “Còn không bằng lấy cô cho cá ăn đi. Đi chết đi, chết rồi, sẽ không có ai mê hoặc Dận Ninh được nữa”

“Tông.”



Lâm Tâm Ngôn muốn gọi Tông Cảnh Hạo, thế nhưng mới hé miệng ra thì đã bị Diệu Thanh Thanh bỗng nhiên che miệng lại, kéo cô đi về phía hồ. Nếu một người bắt đầu phát điên lên, khí lực cũng lớn đến lạ kỳ. Lâm Tân Ngôn không giấy ra khỏi tay Diệu Thanh Thanh được, bên hồ có tảng đá trơn trượt, cô ngã xuống hồ.

Tông Cảnh Hạo ôm chặt cô: “Tôi biết rồi”

"Anh có lạnh không?” Trêи tay Lâm Tân Ngôn đều là nước, cô vuốt ve khuôn mặt hắn, rất lạnh.

Tông Cảnh Hạo trùm lên bàn tay cô, lắc đầu: “Không lạnh”

Điều hòa trong xe đã đạt mức tối đa, rất ẩm.

Một lát sau, xe dừng trước cửa khách sạn. Tông Cảnh Hạo ôm Lâm Tân Ngôn xuống xe, hai đứa bé được vệ sĩ ôm vào.

Tô Trạm lôi kéo tàn nhã ra ngoài hẹn hò, chỉ còn lại Thẩm Bồi Xuyên ở khách sạn một mình nằm trêи ghế salon chơi điện thoại. Nghe thấy tiếng vang, hắn ra khỏi phòng, nhìn thấy Tông Cảnh Hạo ướt hết cả người, ôm Lâm Tâm Ngôn cũng ướt hết, hắn vội vàng đi tới: “Xảy ra chuyện gì?”.

Không phải nói là đi ra ngoài chơi à?

Nhanh như vậy đã về rồi, còn biến thành dạng này?

“Đừng hỏi nữa, gọi bác sĩ tới đã” Lâm Tân Ngôn có thể lạnh đến phát sốt, toàn thân nóng vô cùng.

"Được, được" Thẩm Bồi Xuyên để vệ sĩ đưa hai đứa trẻ vào phòng, hắn tự đi xuống dưới tìm bác sĩ.

"Tôi lạnh, lạnh quá” Lâm Tâm Ngôn run rẩy trong lồng ngực Tông Cảnh Hạo, cô chỉ cảm thấy não choáng váng sắp ngất, ngay cả ý thức cũng mơ hồ. . ngôn tình hoàn

Tông Cảnh Hạo không biết phải an ủi cô thế nào, chỉ đành tăng tốc độ nhanh vào phòng, đưa cô đặt lên giường, sau đó cởi đồ của cô. Quần áo ẩm ướt trêи người mà không cởi ra, chỉ sợ càng sốt nghiêm trọng hơn.

Chiếc áo khoác ẩm ướt cởi xuống bị Tông Cảnh Hạo vứt trêи mặt đất, sau đó hắn cởi áo len của cô. Lâm Tân Ngôn chưa hoàn toàn mất đi ý thức, có thể cảm giác được có người đang cởi quần áo của cô, cô bắt lấy bàn tay đang cởi đồ.

Thanh âm hơi khàn, lại có hơi van nài: “Đừng, tôi, tôi còn chưa chuẩn bị xong, lại, lại cho tôi một chút thời gian.”

Tông Cảnh Hạo: "..”.

Phải, hắn muốn cô, hơn nữa còn rất muốn.

Thậm chí nhiều khi, chỉ cần nhìn thấy cô là cơ thể hắn đã có phản ứng sinh lý.

Không biết có phải do nghẹn quá lâu rồi không.

Thế nhưng mà, giờ khắc này, hắn quả thực không hề muốn làm gì cô cả, chỉ là muốn cởi quần áo đã ướt nhẹp của cô ra mà thôi.

Tông Cảnh Hạo phủ người xuống, hôn lên cánh môi khô của cô: “Yên tâm, tôi không động vào em. Dù có muốn em, tôi cũng muốn em trong lúc em tỉnh táo. Tôi muốn để em cảm nhận tôi rõ ràng.”

Bình luận


P
Phuong Trung
26-03-2023

Đúng là thời đại nào cũng chỉ vì tiền mà thôi mà chỉ những người có tiền có quyền là tất cả mọi thứ mà cũng ép buộc người nghèo quá rồi

H
Hương Triệu
26-03-2023

Truyện này nghe quen thế nhỉ, không biết đã nghe chưa?nhưng tên truyện khác thì phải

H
hồng phúc Nguyễn
26-03-2023

Bữa nay ko tìm thấy truyện chàng rể trời cho của lena nữa zay

C
Chuc Dam
26-03-2023

chị đọc bộ nào mà nó giống truyện chàng dể trời cho ý nghe dag hay

P
Phu Van
26-03-2023

Oi ,gap lai chi le na roi

D
diem pham
26-03-2023

Cam on c, truyen nay bao nhieu tap c

M
mỹ phượng
26-03-2023

Truyện này có tên khác

H
Hoa Le Le
26-03-2023

Chị LN nghỉ đến tháng nay rồi con gì

Truyện đang đọc

Báo lỗi