MÊ VỢ KHÔNG LỐI VỀ

"Hai người đang làm gì thế?" Tô Trạm cười mập mờ.

Tông Cảnh Hạo có thể cảm nhận rõ ràng người phụ nữ trong lòng đang rất căng thẳng, giống như ôm một tảng băng đá, biết da mặt cô mỏng, Tông Cảnh Hạo không để ý đến Tô Trạm, xoay người đi vào trong phòng.

"Hai người nào, không biết từ lúc nào tình cảm lại tốt thế nhỉ?" Ánh mắt của Tô Trạm nhìn thẳng tắp. Tần Nhã nhìn anh một cái, không nói lời nào liền xoay người đi vào trong phòng, Tần Nhã vội vàng đuổi theo sau: "Tần Nhã.."

"Đừng gọi nữa!" Tần Nhã gầm nhẹ một tiếng: "Anh có thể trưởng thành tí được không, cho em có cảm giác an toàn một chút?"

"Có thể." Tần Nhã ôm lấy cô: "Em không thích cái gì thì em cứ việc nói ra, anh sẽ sửa đổi hết"

Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Tô Trạm, Tần Nhã sững người một chút.

"Thật sự sửa đổi?"

"Thật luôn." Tô Trạm không chút do dự nói.

Anh vô cùng chăm chú nhìn cô: "Chúng ta kết hôn đi, cùng thử xem sao, biết đâu lại hợp nhau"

Tần Nhã im lặng, nhìn chằm chằm Tô Trạm, một lát sau mới chậm rãi mở miệng nói: "Được, chúng ta thử xem."

Tô Trạm cười, cô cô càng chặt hơn.

Buổi tối, ông chủ gửi trân châu đến cho Lâm Tâm Ngôn, đúng hẹn mang trân châu đến, tổng cộng có hai loại, một loại chỉ to bằng hạt đậu, còn lại chỉ to như hạt đậu xanh, tổng cộng tám trăm viên, viên nào viên nấy chất lượng không cần phải nói.

Mặc dù ông chủ này muốn kiếm tiền từ việc làm trung gian, nhưng sản phẩm quả thực rất tốt, sau khi Lâm Tâm Ngôn nhận được, trả tiền trân châu, đồng thời gửi trả ông chủ phí vận chuyển, ông còn rất thành thật, vì vậy Lâm Tâm Ngôn sẵn lòng cho ông nhiều tiền một chút.

Mang trân châu vào trong phòng, Lâm Tâm Ngôn liền bắt đầu may váy, dù sao thì thời gian còn lại cho cô không còn nhiều.

Tấm vải ren cô mua được, là dùng để làm khăn trùm đầu, chân trâu được gắn ở hai bên mép vải, bởi vì trong thiết kế của cô khăn trùm đầu được may kéo dài xuống đất, có chiều dài sáu mét, hai bên mép đính trân châu, một là vì đẹp, hai là vì kéo lê trêи đất sẽ không bị rối.



Buổi tối sau khi ăn cơm xong, Tông Cảnh Hạo dẫn hai đứa bé đi chơi, cô đang may váy, hai đứa nhỏ đã ngủ say, anh tắm xong ra vẫn thấy cô đang ngồi trêи ghế sofa đang may.

Lông mày của Tổng Cảnh Hạo khẽ nhíu chặt: "Anh đưa tiền cho em mua quà gì cho cô ấy cũng được." Mấy trăm viên trân châu đều đính lên, như này có mà mệt chết.

Lâm Tân Ngôn lắc đầu: "Đây là tấm lòng của em, không liên quan đến tiền."

Hơn nữa đây còn là công việc của cô, cô cảm thấy không mệt.

Chỉ cần cô có thời gian, cô sẽ tự tay may quần áo cho khách, nhưng có lúc bạn nên cũng chỉ đành giao việc cho thợ may.

Tông Cảnh Hạo đi tới ngồi bên cạnh cô, vừa mới khom người ngồi xuống thì bị Lâm Tâm Ngôn níu lại, lúc cô làm việc đặc biệt rất chặt chẽ cẩn thận, lúc nói chuyện không có một chút nụ cười nào: "Không thể ngồi, anh đi ngủ cùng hai con đi."

Tông Cảnh Hạo: ".."

Nhìn mặt Lâm Tâm Ngôn, những lời đang chuẩn bị nói ra thì bị nghẹn nuốt xuống, chỉ đành bò lên giường ôm con gái ngủ.

Trong lòng anh nghĩ, sợ rằng có lẽ anh là người chồng đáng thương nhất trêи thế giới này mất. Con thì có đến hai đứa, chỉ ngủ với vợ có một lần, hơn nữa còn là lúc đầu óc không tỉnh táo, ngay cả ký ức cũng rất mờ nhạt.

Lâm Tân Ngôn ngẩng đầu nhìn Tông Cảnh Hạo ngon giấc, cô cũng có thể chuyên tâm vào làm việc.

Bóng đêm ngày càng sâu, Lâm Tâm Ngôn không biết mình ngủ từ lúc nào, trong lúc mơ mơ màng màng chỉ cảm nhận được có người động vào người cô, nhưng mà do buồn ngủ nên mắt không thể mở ra được, rất nhanh cô lại cảm nhận được mình đang nằm trêи một chiếc giường to mềm mại.

Cô khẽ động, tìm được tư thế ngủ thoải mái liền tiếp tục đi sâu vào giấc ngủ.

Hai ngày này mọi người đều rất bận, Thẩm Bồi Xuyên và Tô Trạm bận chuyện chuẩn bị hôn lễ, Lâm Tâm Ngôn thì ở trong phòng may váy cưới.

Tông Cảnh Hạo ngoài việc xử lý công việc ra thì chỉ ngồi chơi cùng hai đứa con.



Thời gian hai ngày trôi qua rất nhanh, chớp mắt đã đi qua.

Sắp gần đến ngày tổ chức hôn lễ, ngày hôm đó rất lạnh, may mà hôn lễ được tổ chức ở trong nhà, nghe nói Tô Trạm đã tìm người lên sự kiện, hội trường bày trí rất thơ mộng, toàn bộ lấy màu tím làm chủ đạo, màu tím vốn là một màu rất huyền bí, sử dụng trong tiệc cưới không làm mất sự thiêng liêng, lại rất trang trọng mà nghiêm túc.

Trong phòng nghỉ, Lâm Tâm Ngôn đem bộ váy cưới tự tay may mặc lên cho Tần Nhã: "Chị không có gì cho em, bộ váy cưới này coi như là quà tân hôn chị tặng em"

Tấm khăn trùm đầu trắng tinh khiết giống như con chim khổng tước màu trắng đang e ấp, phía sau lưng nở rộ, tô điểm trêи đó là những viên trân châu có to có nhỏ, phảng phất lấp lánh như những ngôi sao sáng, làm cô càng thêm nổi bật giống như một cô tiên nữ từ trêи trời bay xuống.

Hôn lễ này, không có đông đảo khách khứa, cũng không sai xót kỹ thuật, rất đơn giản, rất trang trọng.

Tô Trạm trêи người mặc một bộ áo đuôi én màu đen, đứng ở cuối thảm đỏ, nhìn người phụ nữ đang chậm rãi bước về phía anh.

Hơi ngẩn người, ánh mắt của anh bỗng trở nên kiên định.

Đây là một cô gái rất đơn thuần rất đặc biệt, một người mà anh muốn dây dưa dính líu, muốn kết hôn cùng cô.

Khóe mắt của anh hơi đè xuống, môi khẽ cong lên.

Trong tiếng nhạc du dương trầm bổng, Tân Nhã từ từ bước đến trước mặt anh, Tô Trạm đưa tay về phía cô.

Tần Nhã do dự một lát, cuối cùng vẫn đưa tay đặt vào lòng bàn tay của anh.

Lúc này vang lên giọng nói của MC: "Hôm nay là ngày vui của anh Tô và cô Tấn, mọi người vỗ tay chúc phúc cho đôi bạn trẻ của chúng ta nào".

Bà cụ một thân áo dài màu đỏ, trêи vai choàng một chiếc khăn lông chồn, lúc này nước mắt rưng rưng, bà ra sức vỗ tay, vui mừng thay cháu trai.

Vì hôm nay là ngày mà bà đã mong chờ từ rất lâu. Hôm nay Tô Trạm cuối cùng cũng kết hôn.

"Xin hỏi anh Tô, anh có bằng lòng làm chồng của cô Tần, kể từ giờ phút này trở đi sẽ luôn yêu thương cô ấy, giúp đỡ cô ấy, dù xấu hay tốt, dù giàu có hay nghèo khổ, dù bệnh tật hay khỏe mạnh sẽ vẫn luôn ở bên cô ấy, trân trọng cô ấy, mãi cho đến khi cái chết chia lìa mới thôi, anh có đồng ý không?"

Bình luận


P
Phuong Trung
26-03-2023

Đúng là thời đại nào cũng chỉ vì tiền mà thôi mà chỉ những người có tiền có quyền là tất cả mọi thứ mà cũng ép buộc người nghèo quá rồi

H
Hương Triệu
26-03-2023

Truyện này nghe quen thế nhỉ, không biết đã nghe chưa?nhưng tên truyện khác thì phải

H
hồng phúc Nguyễn
26-03-2023

Bữa nay ko tìm thấy truyện chàng rể trời cho của lena nữa zay

C
Chuc Dam
26-03-2023

chị đọc bộ nào mà nó giống truyện chàng dể trời cho ý nghe dag hay

P
Phu Van
26-03-2023

Oi ,gap lai chi le na roi

D
diem pham
26-03-2023

Cam on c, truyen nay bao nhieu tap c

M
mỹ phượng
26-03-2023

Truyện này có tên khác

H
Hoa Le Le
26-03-2023

Chị LN nghỉ đến tháng nay rồi con gì

Truyện đang đọc

Báo lỗi