MÊ VỢ KHÔNG LỐI VỀ

Tô Trạm chớp mắt, giọng nói lạnh lùng như gió Tây Bắc những ngày đông: “Ở cùng cô một đêm?”

Coi anh ấy là cái gì chứ?

Huống hồ, bây giờ Lưu Phi Phi giống như một kẻ điên, thực sự là, khiến anh ấy không còn cảm nhận được sự đơn thuần lương thiện như trước đây nữa.

“Tôi không thể phản bội vợ tôi được” Giọng anh ấy kiên quyết.

Lưu Phi Phi sững sờ một lúc, hai tay cô ta siết chặt lại, nhấn mạnh nói: “Em không bảo anh ngủ cùng với em, chỉ là ở lại đây cùng em thôi.”

“Như vậy cũng không được.” Tô Trạm vẫn từ chối như cũ.

“Anh thực sự vô tình như vậy sao?” Lưu Phi Phi giống như bị nhận một đả kϊƈɦ lớn, ngây ngốc cười: “Hôm nay anh rời đi, em bảo đảm khi anh gặp lại em sẽ chỉ còn thấy một xác chết, em dám nói dám làm, nếu không tin, anh cứ việc đi.”

Lưu Phi Phi từ dưới đất bò dậy, ngồi lên ghế sofa.

“Cô ép tôi?” Đôi mắt Tô Trạm tối sầm lại.

Lưu Phi Phi biết, nếu như cô ta tiếp tục diễn vai bao dung độ lượng, căn bản không thể kéo anh ấy trở lại, bây giờ cô ta chỉ còn có thể làm đủ mọi cách để giữ anh lại đây, khiến cho Tần Nhã hiểu nhầm.

Chỉ cần hai người họ rời xa nhau, cô ta mới có cơ hội.

Cô ta ngước mắt lên nhìn Tô Trạm: “Là anh ép em, lúc đầu đúng là do em bỏ đi trước, nhưng em chưa từng phản bội tình yêu của chúng ta, là anh, không một chút niệm tình cũ của chúng ta, đối xử với em tàn nhẫn như vậy, nếu như anh đã bất nhân, vậy sao còn có thể trách em bất nghĩa?”

Tô Trạm đứng nguyên chỗ cũ, một lúc rất lâu sau, anh ấy mới nhìn Lưu Phi Phi: “Cô có dám chắc là, chỉ cần hôm nay tôi ở lại đây với cô, sau này cô sẽ không làm phiền đến cuộc sống của tôi nữa không?”

Lưu Phi Phi gật đầu: “Đúng, đó coi như là giữa chúng ta đã chính thức chấm dứt, em thành toàn cho anh.”

Tô Trạm do dự cân nhắc một lúc, rồi mới gật đầu đồng ý, suy cho cùng thì năm đó lúc Lưu Phi Phi rời đi họ cũng chưa chính thức gặp nhau, bây giờ anh ấy lấy Tần Nhã rồi, Lưu Phi Phi nói ra sự thật của năm đó, không phải bởi vì phản bội lại tình cảm của họ, theo lý thì cũng nên có một sự chấm dứt rõ ràng.

Cho dù là theo nghĩa nào mà nói, thì anh ấy cũng không xứng với cuộc tình này.

Chỉ là bầu bạn cùng cô ta, có lẽ cũng không phải là một yêu cầu vô lý.

“Tôi gọi điện một chút.” Tô Trạm nghĩ xong, liền quyết định gọi điện cho Tần Nhã nói với cô ấy một tiếng, bảo cô ấy không cần chờ nữa, khi nào trở về anh ấy sẽ giải thích cho cô ấy nghe.

Cuộc gọi chuyển đi, nhưng không gọi được.

Bởi vì Tần Nhã ở đây, cho nên trợ lý của Tô Trạm vẫn chưa thể tan làm, phải ở lại văn phòng, trong khi đó các luật sư khác đều đã tan làm hết rồi.

“Cô vẫn muốn tiếp tục đợi luật sư Trạm sao?” Trợ lý hỏi.

Bởi vì Tô Trạm và Tần Nhã kết hôn lúc chưa ở thành phố B, cho nên không nhiều người biết, hơn nữa Tô Trạm cũng chưa kịp thông báo.

Vốn dĩ là anh ấy muốn tìm một ngày tốt, tụ họp tất cả mọi người lại, cùng ăn một bữa cơm, sau đó sẽ giới thiệu Tần Nhã với mọi người.

Chỉ là, bây giờ sắp hết năm rồi, phải xử lý các công việc cuối năm, khá bận rộn, nên cũng chưa kịp nói với mọi người.



Tần Nhã lấy điện thoại ra muốn xem mấy giờ rồi, thì lúc này cô ấy mới phát hiện điện thoại hết pin đã tự động sập nguồn.

Cô ấy ngẩng đầu lên nhìn về hướng trợ lý: “Bây giờ mấy giờ rồi?”

Trợ lý nhìn đồng hồ sau đó trả lời: “Sắp 12 giờ rồi.”

Đáy mắt cô ấy hiện lên chút buồn rầu thất vọng, cuối cùng, anh ấy đã thất hứa.

Cô ấy cố gắng tỏ ra mình ổn, nhưng trái tim trong lồng ngực đã tan vỡ.

Giọng cô ấy run rẩy: “Anh có thể giúp tôi làm một thỏa thuận ly hôn không?”

Với trợ lý luật sư, thì đây là một việc rất dễ dàng: “Được, cô đợi tôi một chút.”

Trợ lý nghĩ Tần Nhã đến tìm Tô Trạm là vì muốn đệ đơn kiện, nghe có vẻ đây là một vụ kiện ly hôn.

Trợ lý nhiều chuyện hỏi một câu: “Ly hôn vì việc gì, là chồng ngoại tình sao?”

Bây giờ đại đa số ly hôn đều là vì nguyên nhân này, đặc biệt là khi các khách hàng nữ đến văn phòng của họ, mười người thì có đến tám chín người là vì chồng ngoại tình.

Tần Nhã cười khổ: “Đúng vậy.”

Trợ lý bản thân là đàn ông, nhưng nghe thấy điều này, anh ấy cũng phải bất bình mà nói: “Đàn ông bây giờ đều không có lấy một cái gì tốt cả.”

Trong lòng nghĩ, cô gái này trông trẻ trung xinh đẹp như vậy, vẫn còn phải ngoại tình sao?

Lẽ nào, dù hoa nhà có thơm đến mấy, cũng không thể có mùi hương của hoa dại sao?

Động tác của trợ lý rất nhanh, anh ấy vừa soạn bản thảo trêи máy tính, vừa hỏi tình hình của Tần Nhã: “Hai người có con chung không? Có tranh chấp về tài sản không? Cô muốn đạt được điều kiện như thế nào, chồng cô ngoại tình vậy thì chính là bên mắc lỗi, chúng tôi có thể giúp cô tranh đấu để giành lấy lợi ích tốt nhất.”

Tần Nhã cảm thấy rất đau khổ, trong miệng đều là vị đắng, cô ấy lắc đầu: “Không có con chung, không có tài sản tranh chấp, đến giấy đăng ký kết hôn cũng chưa kịp làm, chỉ là có người thân đôi bên chứng kiến cho mối quan hệ của chúng tôi, nếu như tôi muốn kết thúc, vậy phải làm thế nào?”

Trợ lý ngơ ra một lúc, chưa có giấy đăng ký kết hôn, vậy thì không nhận được sự bảo vệ của pháp luật.

Ở nông thôn cũng có nhiều ví dụ như vậy, chưa đến tuổi kết hôn đã kết hôn rồi, nhưng chưa đủ tuổi, thì chưa thể đăng ký kết hôn, chỉ có thể dưới sự chứng kiến của gia đình hai bên mà tổ chức hôn lễ.

Thực tế như vậy thì không được coi là thực sự kết hôn, không nhận được sự bảo vệ của pháp luật.

“Nếu như vậy, chỉ cần hai bên thương lượng, đương nhiên, nếu như đối phương không đồng ý, hoặc là đối phương đưa ra yêu cầu vô lý, thì cô có thể khởi kiện và làm thủ tục pháp lý, nhưng đây không phải là một vụ kiện ly hôn đơn giản đâu, chỉ có thể coi là một vụ tranh chấp, theo pháp luật hai người chưa kết hôn, cho nên, không thể tiến hành theo thủ tục kiện ly hôn được.”

Tần Nhã đại khái đã hiểu, cũng có nghĩa là, nếu như cô ấy muốn kết thúc mối quan hệ này với Tô Trạm, thì hai người phải đạt được thương lượng.

“Cô đợi chút, tôi hỏi thử anh cả của chúng tôi.” Trợ lý xử lý việc này cũng không phải dễ dàng, anh ấy cần tham vấn ý kiến của Tô Trạm.

Anh ấy gọi điện cho Tô Trạm.

Lúc này Tô Trạm đang ngồi trêи ghế sofa, Lưu Phi Phi cũng không bám lấy anh ấy, chỉ ở bên cạnh ngủ.



Nghe thấy tiếng điện thoại reo lên, anh ấy cứ nghĩ là của Tần Nhã, liền lập tức rút điện thoại ra, vừa nhìn thấy là trợ lý, sắc mặt anh ấy dần trầm xuống, anh ấy ấn nút nghe: “Chuyện gì vậy?”

“Một khách hàng ở đây muốn hỏi về một số vấn đề pháp lý, tôi không biết nhiều …”

“Tìm luật sư Vương đi, anh ấy rất giỏi về mấy vụ kiện ly hôn.” Bây giờ Tô Trạm không có tâm trạng để xử lý mấy việc như vậy.

Nói xong anh ấy liền cúp máy.

Trợ lý nhìn điện thoại một hồi lâu, bình thường Tô Trạm không như vậy, đối với công việc, anh ấy luôn rất chặt chẽ cẩn thận, cũng rất nghiêm túc, như này là sao vậy?

Tần Nhã hỏi: “Anh lại gọi cho Tô Trạm sao?”

Cô ấy chỉ là đoán vậy, vừa nãy cô ấy nghe hình như là giọng của Tô Trạm.

Trợ lý gật đầu, lẩm bẩm nói: “Là luật sư Trạm, không biết lại bận chuyện gì nữa, bình thường gặp những chuyện như vậy, anh ấy nhất định sẽ kiên nhẫn dạy tôi, lần này khá là bất ngờ.”

Tần Nhã mỉm cười, bây giờ đang ở cùng tình cũ, sao mà có tâm trạng giải quyết công việc được chứ?

E là việc cô ấy đang chờ anh ấy cũng đã bị bỏ quên trêи chín tầng mấy rồi?

Cô ấy còn có thể mong đợi điều gì đây?

Cô ấy đứng dậy, trợ lý đặt máy tính xuống cũng đứng dậy theo: “Luật sư Vương ở chỗ chúng tôi, rất giỏi về các vụ kiện kiểu này, hay là tôi giúp cô liên lạc với luật sư Vương?”

Tần Nhã nói: “Nếu cần thì tôi lại đến.”

Nói xong cô ấy xoay người rời khỏi văn phòng, cô ấy đứng bên vệ đường một lúc, vẫn là bầu trời ngày hôm đó, nhưng trái tim đã không còn là trái tim đó nữa rồi.

Hoặc có lẽ là ngay từ đầu đã sai.

Bây giờ cũng nên kết thúc rồi.

Cô ấy bắt xe về nhà.

Bà cụ không ở nhà, trong nhà rất yên tĩnh, cô ấy trở về phòng lấy chiếc vali từ trong tủ ra, thu dọn quần áo và đồ dùng cá nhân, vốn dĩ đồ đạc cũng không nhiều, chỉ có điều quần áo mùa đông chiếm khá nhiều diện tích, nhưng, một chiếc vali cũng đủ để đóng gói hết.

Cô ấy ngồi bên giường, dưới chân, chính là vị trí mà Tô Trạm đã ngủ dưới sàn đêm qua.

Đột nhiên, cô ấy bật cười.

Lúc đầu, cô ấy cứ nghĩ Tô Trạm là vì cảm nhận của cô ấy, nên mới không lên giường, không chạm vào cô ấy.

Bây giờ nghĩ kĩ lại, có phải vì người phụ nữ anh ấy yêu đã quay lại, nên đến chạm vào cô ấy cũng không muốn chạm?

Trong lòng anh ấy, cô ấy là cái gì?

Một công cụ để giải quyết nhu cầu sinh lý thôi sao?

Bình luận


P
Phuong Trung
26-03-2023

Đúng là thời đại nào cũng chỉ vì tiền mà thôi mà chỉ những người có tiền có quyền là tất cả mọi thứ mà cũng ép buộc người nghèo quá rồi

H
Hương Triệu
26-03-2023

Truyện này nghe quen thế nhỉ, không biết đã nghe chưa?nhưng tên truyện khác thì phải

H
hồng phúc Nguyễn
26-03-2023

Bữa nay ko tìm thấy truyện chàng rể trời cho của lena nữa zay

C
Chuc Dam
26-03-2023

chị đọc bộ nào mà nó giống truyện chàng dể trời cho ý nghe dag hay

P
Phu Van
26-03-2023

Oi ,gap lai chi le na roi

D
diem pham
26-03-2023

Cam on c, truyen nay bao nhieu tap c

M
mỹ phượng
26-03-2023

Truyện này có tên khác

H
Hoa Le Le
26-03-2023

Chị LN nghỉ đến tháng nay rồi con gì

Truyện đang đọc

Báo lỗi