MÊ VỢ KHÔNG LỐI VỀ

“Tôi đã có người thích……”

“Chụt-----“

Cô còn chưa nói xong, Bạch Dận Ninh đột nhiên hôn cô, chặn lại lời cô.

Đồng tử của cô lập tức co lại, hai tay đẩy anh ta theo bản năng.

“Đừng đẩy tôi ra, chỉ lần này……một lần này thôi.” Anh ta van tin bằng giọng nói trầm, khàn

Tay cô dừng lại, trái tim bất giác run rẩy, cô cảm thấy anh đang mắc nghẹn ở cổ họng, khó nói ra được nỗi lòng của bản thân.

Một lúc lâu sau, đôi môi anh ta vừa hôn trêи gò má cô trượt xuống vành tai của cô: “Xảy ra chuyện Văn Khuynh hại cô, tôi biết là cơ hội để tôi báo thù cho ba nuôi, thực ra chủ yếu là vì cô, không muốn cô bị quấy rầy bởi những chuyện xấu như thế, một ngày Tông Cảnh Hạo chưa biết sự thật, anh ta vẫn sẽ giữ chút tình cảm với ông ta, tôi đào chuyện này ra là muốn anh ta liệu trước phòng xa, có thể thẳng tay đối phó với ông ta, nói cho cùng tôi đã xem thường tình cảm của cô dành cho anh ta, tôi đố kỵ cũng rất ngưỡng mộ, chăm sóc tốt cho bản thân, từ giây phút này trở đi, cô sẽ mất đi một người đàn ông yêu mến cô.”

Anh lập tức quay người đi: “Tôi sẽ rời đi, lần này sẽ không khiến cô thất vọng, hôm nay là lần cuối chúng ta gặp nhau, tôi sẽ không bước chân vào thành phố B nữa.”

Lâm Tân Ngôn nhìn bóng hình sau sau lưng anh ta: “Cảm ơn.”

Nói xong cô gọi Thẩm Bồi Xuyên ở ngoài cửa.

Thẩm Bồi Xuyên nhanh chóng đẩy cửa vào, liếc nhìn Bạch Dận Ninh.

“Chúng ta đi thôi.” Lâm Tân Ngôn lạnh nhạt nói.

Thẩm Bồi Xuyên không nói gì, đẩy cô rời đi.

Lúc vào thang máy, anh ấy mới hỏi: “Đàm phán xong rồi à?”

Giọng nói và biểu cảm của cô vô cùng lạnh nhạt, thờ ơ, dường như không muốn nhắc đến chuyện này: “Ừm.”

“Bồi Xuyên, tôi mệt rồi.” Cô nhấn ấn đường. . truyện xuyên nhanh

Thẩm Bồi Xuyên không phải kẻ ngốc, Bạch Dận Ninh có thể đồng ý không tiết lộ chuyện này mà không cần bất cứ điều kiện gì, nhưng có vài điều anh nhất định phải nhắc nhở Lâm Tân Ngôn: “Tôi thiết nghĩ chắc cô cũng rõ tính khí của Tông Cảnh Hạo, tình cảm Bạch Dận Ninh dành cho cô cũng không phải bí mật gì cả, anh ta chắc chắn sẽ không đồng ý một cách vô duyên vô cớ, nếu điều kiện có liên quan đến cô, tôi hy vọng cô cứ từ chối thẳng thừng.”

Lâm Tân Ngôn nghiêng đầu nhìn anh ấy: “Anh cảm thấy anh ta sẽ làm gì tôi?”

Thẩm Bồi Xuyên mấp máy môi nhưng không nói.

Lâm Tân Ngôn cười, sự lạnh lùng vô tận hiện lên trong đôi mắt: “Nghi nghờ chúng tôi có giao dịch thân thể sao?”

“Không phải……”



“Nhưng anh có ý đó!” Lâm Tân Ngôn lạnh lùng ngắt lời anh.

Thẩm Bồi Xuyên mắt nhìn xuống: “Xin lỗi.”

“Anh có suy nghĩ như thế, không chỉ sỉ nhục mình tôi.”

Suy nghĩ đó chỉ chợt lóe lên trong đầu Thẩm Bồi Xuyên, chỉ buột miệng nói ra mà thôi, thực sự không thỏa đáng, anh cũng rất hối hận.

Ra khỏi thang máy, Thẩm Bồi Xuyên đẩy cô xuống dưới, ra cửa chính của khách sạn, lúc lên xe, nhìn thấy Tông Khải Phong đi đến.

Thẩm Bồi Xuyên dừng lại, dường như rất ngạc nhiên khi nhìn thấy đối phương, nhanh chóng nhận ra bọn họ cùng lúc xuất hiện ở đây, e rằng là vì cùng một chuyện.

Hôm đó sau khi Trình ɖu͙ƈ Tú gặp Bạch Dận Ninh, lúc về đã nói chuyện của anh ta cho Tông Khải Phong, bảo ông ấy sai người canh trừng anh ta, sợ anh ta làm loạn.

Chuyện xảy ra ở cổng bệnh viện ngày hôm nay, đương nhiên cũng sẽ truyền đến tai ông ấy.

“Đi gặp Bạch Dận Ninh rồi sao?” Tông Khải Phong vắt tay ra sau lưng.

Lâm Tân Ngôn dạ một tiếng: “Anh ta sẽ rời khỏi thành phố B, cũng sẽ không xuất hiện ở bệnh viện đó nữa.”

Tông Khải Phong nhướn mày, dường như không ngờ rằng chuyện này lại giải quyết nhanh như thế.

“Cậu ta hao tâm tổn sức để tìm người, lại dễ dàng đồng ý rời đi như thế, hơn nữa cũng không vạch trần ra?”

Thẩm Bồi Xuyên cúi đầu nhìn Lâm Tân Ngôn, anh cũng muốn biết tại sao Bạch Dận Ninh lại từ bỏ.

“Không phải anh ta muốn vạch trần chuyện này, mục đích chủ yếu của anh ta là Văn Khuynh, muốn báo thù cho Bạch Hồng Phi, vì thế quyết định về Bạch Thành trước.” Lâm Tân Ngôn nói.

Tông Cảnh Hạo vẫn còn nghi ngờ, nhưng Lâm Tân Ngôn đã nói thế rồi, ông cũng không muốn nói thêm nữa, thở dài một hơi: “Nếu như không giấu nổi thì bảo ba.”

Mấy năm gần đây ông già đi nhiều, cũng mệt rồi.

Lâm Tân Ngôn rất bất ngờ, giấu bao nhiêu năm như vậy rồi, đột nhiên lại không lo nữa? Vậy hôm nay ông đến tìm Bạch Dận Ninh là vì lý do gì?”

“Ba không hy vọng cậu ta nghe từ miệng người khác nói, ba cũng được, con cũng được, ɖu͙ƈ Tú cũng được.”

Lâm Tân Ngôn cau mày, không chịu nổi bèn trả lời: “Vậy lúc đầu sao phải giấu chứ, có từng suy nghĩ đến cảm nhận của anh ta không? Muốn anh ta quỳ trước mặt Trình ɖu͙ƈ Tú hối hận về sự lạnh nhạt những năm qua, hay là muốn anh ta và Văn Khuynh đấu đá nhau đến chết? Ba rõ tình cảm của Văn Khuynh dành cho Văn Nhàn hơn ai hết ---- xin lỗi, con quá kϊƈɦ động.”

Lâm Tân Ngôn nhắm mắt, cô đỡ trán, thần kinh căng như chão, sắp khiến cô suy sụp rồi.

Tông Khởi Phong không hề tức giận, cô nói rất đúng, ngay từ khi bắt đầu là bọn họ che giấu sự thật, là bọn họ khiến Tông Cảnh Hạo từ nhỏ đã tràn đầy oán hận trong lòng, bây giờ……

“Không còn sớm nữa, về sớm nghỉ ngơi đi.” Tông Khải Phong vừa định quay người, dường như lại nhớ ra điều gì đó, nhìn cô: “Tiểu Hi và tiểu Nhụy nhớ các con, nếu tiện thì gọi điện cho ba, để ba đưa bọn nhỏ qua.”



Lâm Tân Ngôn nói được.

Chú Phùng kéo cửa ra, Tông Khải Phong cúi người lên xe, sáu đó rời đi.

Thẩm Bồi Xuyên nói: “Bây giờ chúng ta đi chứ?”

Lâm Tân Ngôn lắc đầu, cô cần một chút thời gian để bình tĩnh lại, không muốn trở về với bộ dạng này, cũng không muốn Tông Cảnh Hạo nhìn thấy bộ dạng này của bản thân.

Không biết có phải vì quá kϊƈɦ động nên ảnh hưởng đến thai nhi, khiến cô có chút khó chịu.

Thẩm Bồi Xuyên giơ tay định an ủi cô, nhưng lúc tay sắp đặt lên bả vai của cô thì bỗng dừng lại, dường như thấy không thỏa đáng cho lắm nên thu tay về.

Chỉ ở cùng cô, lặng lẽ đứng bên đường.

Tuy nhiên tất cả mọi việc xảy ra ở đây đều bị người đàn ông trong chiếc xe đỗ bên lề đường đối diện nhìn thấy hết.

Anh kéo cửa kính ô tô lên, xe nhanh chóng phóng vút đi.

Lúc lướt qua người Lâm Tân Ngôn, ánh mắt cô và người đàn ông trong xe vô tình chạm nhau, chỉ có điều tốc độ xe quá nhanh, cô không kịp nhận ra đó là ai.

Tận đến khi không nhìn thấy Lâm Tân Ngôn nữa thì người trong xe mới thu ánh mắt về.

Đêm khuya tĩnh mịch, trời đột nhiên đổ mưa, dai dẳng cả đêm.

Nhiều năm lăn lộn trêи thương trường lừa dối đố kỵ lẫn nhau, rèn luyện được tính cam chịu, đừng hòng ai có thể biết được suy nghĩ thực sự của anh

Cho dù gặp hoàn cảnh nguy nan, anh cũng sẽ âm thầm lặng lẽ giải quyết, chính vì thế, biểu cảm, ánh mắt, ngay cả giọng nói cũng như nước mưa, lạnh lẽo đến cực điểm.

“Chuyện này phải tiến thành bí mật, điều tra được bất cứ manh mối gì, trực tiếp báo cáo với tôi.”

“Vâng.”

Chiếc xe nhanh chóng biến mất vào cơn mưa to trong đêm khuya.

Bởi vì trời đổ mưa, Lâm Tân Ngôn ngồi vào trong xe, sắc mặt cô không được tốt, Thẩm Bồi Xuyên có chút lo lắng: “Có cần đi bệnh viện không?”

Cô biết rõ cơ thể của mình: “Không sao, về thôi.”

Thẩm Bồi Xuyên vẫn muỗn nói gì đó, nhưng nhìn thấy bộ dạng mệt mỏi của cô, quyết định không lên tiếng.

Xe nhanh chóng dừng ở biệt thự.

Bình luận


P
Phuong Trung
26-03-2023

Đúng là thời đại nào cũng chỉ vì tiền mà thôi mà chỉ những người có tiền có quyền là tất cả mọi thứ mà cũng ép buộc người nghèo quá rồi

H
Hương Triệu
26-03-2023

Truyện này nghe quen thế nhỉ, không biết đã nghe chưa?nhưng tên truyện khác thì phải

H
hồng phúc Nguyễn
26-03-2023

Bữa nay ko tìm thấy truyện chàng rể trời cho của lena nữa zay

C
Chuc Dam
26-03-2023

chị đọc bộ nào mà nó giống truyện chàng dể trời cho ý nghe dag hay

P
Phu Van
26-03-2023

Oi ,gap lai chi le na roi

D
diem pham
26-03-2023

Cam on c, truyen nay bao nhieu tap c

M
mỹ phượng
26-03-2023

Truyện này có tên khác

H
Hoa Le Le
26-03-2023

Chị LN nghỉ đến tháng nay rồi con gì

Truyện đang đọc

Báo lỗi