MÊ VỢ KHÔNG LỐI VỀ

Tô Trạm đang bơ phờ nhìn thấy vị khách bất ngờ này liền lấy lại tinh thần. Không có cảm tình với người đàn ông thèm muốn vợ người khác này: "Này, đây là một vị khách hiếm gặp, lại muốn làm gì vậy con thiêu thân?”

Bạch Dận Ninh không muốn nói thêm với anh mà nhìn Quan Kình: "Phiền anh giúp tôi thông báo một tiếng.”

“Ở đây đừng giả bộ thâm trầm. Rõ ràng lòng dạ đê hèn còn phải giả bộ như quý nhân. Sao có thể không biết xấu hổ như vậy chứ?”

“Tôi không biết xấu hổ?” Anh cười tủm tỉm, vốn thật sự không muốn bắt chuyện với Tô Trạm. Nhưng là con người thì đều cáu kỉnh, anh cũng vậy: “Tôi và vợ cậu bắt cá hai tay à? Lại khiến cậu ghét tôi như vậy?”

“Anh…”

Thẩm Bồi Xuyên giữ lấy Tô Trạm tránh để hai người không xảy ra đánh nhau ở đây: "Đều là những người có máu mặt, nói năng cay nghiệt như vậy, không sợ mất mặt à.”

Bạch Dận Ninh ngẩng đầu nhìn hai người họ: "Đội trưởng Thẩm là cậu ta khiêu khích tôi trước. Tôi què nhưng không phải không biết tức giận, được chứ?”

Thẩm Bồi Xuyên liếc qua chân anh, hừ một tiếng lạnh lùng rồi kéo Tô Trạm rời đi. Cục tức này Tô Trạm không thể nuốt nổi, cố gắng thoát khỏi tay Thẩm Bồi Xuyên.

“Đừng làm loạn, thật muốn đánh anh ta ở đây à?” Thẩm Bồi Xuyên khuyên ngăn rồi kéo anh ta: “Đi ăn cơm.”

Tô Trạm nén cục tức: "Không có tâm trạng ăn cơm."

“Không có tâm trạng thì cũng phải ăn, dựa vào không khí thì sống sao được?” Thẩm Bồi Xuyên hận rằng không yêu cầu nghiêm khắc hơn, có chuyện gì lại phải tự hành hạ mình chứ?

“Nếu không phải muốn lôi kéo Cố Bắc, đang cần nhân lực, tôi đã phái người ra ngoài điều tra tung tích của chị dâu và Tần Nhã rồi. Đợi mọi việc xong xuôi, tôi sẽ phái người đi tìm.”

Không phải là không đủ nhân lực, hắn đã phái người đi điều tra rồi.

“Tôi khó chịu vì Bạch Dận Ninh nói chuyện quá khó nghe.”

“Tôi biết, lúc này không nên nóng vội dạy dỗ anh ta, sớm muộn gì cũng sẽ rơi vào tay chúng ta.” Thẩm Bồi Xuyên vỗ vai cậu an ủi.

Tô Trạm nói, có một cửa hàng ăn sáng ở tòa nhà đối diện. Thẩm Bồi Xuyên và Tô Trạm đi qua con đường ở phía đối diện.

Bữa sáng ở trêи lầu ba, bên phải có vách kính bao quanh, ngồi ở vị trí nào cũng có thể nhìn ra bên ngoài, quang cảnh cũng tốt. Hai người tùy ý tìm được chỗ ngồi xuống. Thẩm Bồi Xuyên gọi đồ ăn, món cháo trắng nấu với hột vịt Bích Thảo cùng thịt nạc rất nổi tiếng. Anh gọi ba phần và mấy suất ăn rất ngon. Khi đưa thực đơn cho phục vụ, Thẩm Bồi Xuyên nói: "Một phần gói mang về cho tôi."



“Vâng, quý khách vui lòng đợi một chút, món ăn sẽ sớm lên thôi ạ.” Người phục vụ lịch sự lùi lại.

Thẩm Bồi Xuyên nhấp một ngụm nước miễn phí được đặt trêи bàn. Khi đặt cốc nước xuống, anh nhìn Tô Trạm hỏi: "Tôi phát hiện ra hình như cậu có chuyện gì đó. Cậu sao vậy?"

Tô Trạm thở dài: "Anh không nghĩ ba người chúng ta kỳ quái sao?"

“Kì quái chỗ nào?” Thẩm Bồi Xuyên nhíu mày, lại động kinh gì vậy chứ?

“Tới độ tuổi của chúng ta, ngoài sự nghiệp ra thì có gì chứ?”

Đây là lần đầu tiên Thẩm Bồi Xuyên nhìn thấy Tô Trạm tiêu cực như vậy. Trong ba người Tô Trạm là người vui vẻ nhất, tuy nói rất nhiều nhưng nếu im lặng, anh cảm thấy không hợp cho lắm.

Anh thà rằng để Tô Trạm lấy chuyện mình chưa từng ngủ với phụ nữ để trêu đùa, cũng muốn cậu ấy trở lại bộ dạng tự do thoải mái kia.

Đối mặt với Tô Trạm như vậy, Thẩm Bồi Xuyên cảm thấy mình ăn mất ngon. Thức ăn trong miệng rõ ràng rất ngon, nhưng lại giống như đang nhai sáp.

Choang! Có tiếng ly nước vỡ, một người phục vụ mới vô tình va phải một vị khách đến đây ăn sáng. Ly nước trêи đĩa đổ vào người khách, ly nước rơi xuống đất vỡ tan tành.

“Thực xin lỗi, thực xin lỗi.” Người phục vụ mới nhanh chóng xin lỗi.

Thẩm Bồi Xuyên nghe giọng nói này có chút quen thuộc, lại thấy Tang Du mặc đồng phục của phục vụ ở đây. Chiếc tạp dề ren khâu màu trắng quanh eo, cúi người xin lỗi khách hàng.

Thực ra vị khách nam này đừng lên không nhìn thấy cô nên mới va phải. Lúc cô đến làm việc, người quản lý nói: “Những người đến ăn ở đây đều là những người làm việc ở tòa nhà gần đây, đều là người có thân phận. Dù có phát sinh ra va chạm gì, làm phục vụ trước hết phải xin lỗi. Khách hàng là thượng đế của chúng ta.”

Đây là những gì người quản lý yêu cầu họ, vì vậy lần đầu tiên Tang Du đã xin lỗi.

Nhưng người đàn ông trung niên mặc vest và giày da vẫn không vừa lòng: "Có mắt để làm gì? Tí nữa tôi còn phải gặp một khách hàng quan trọng, cô làm hỏng bộ quần áo của tôi rồi, làm sao gặp được người ta đây?"

Tang Du tiếp tục xin lỗi: "Tôi thực sự xin lỗi."

“Xin lỗi thì có ích gì?” Người đàn ông trung niên ánh mắt tưởng chừng là một người hiền lành, không ngờ ăn nói khó tính như vậy.

Lúc này, quản lý trong cửa hàng đi đến: "Tôi thực sự xin lỗi, tôi rất xin lỗi vì phục vụ anh chưa tốt. Cô ấy mới đến làm lần đầu, môi trường vẫn chưa quen. Xin anh rộng lượng tha thứ.”

Người đàn ông trung niên hừ lạnh một tiếng: "Cô có biết bộ đồ của tôi đáng giá bao nhiêu không? Nhìn tất cả các hình in trêи đó, tôi làm sao có thể đi gặp khách hàng được đây?"



Người quản lý tiếp tục xin lỗi: "Tôi thực sự xin lỗi, tôi nhất định sẽ dạy bảo cô ấy thật tốt, xin anh lượng thứ cho chúng tôi."

“Nói một câu xin lỗi, cầu xin tha thứ, là có thể giải quyết mọi chuyện à?”

Người đàn ông trung niên vẫn không chịu tha.

“Vậy anh muốn giải quyết như thế nào?” Thẩm Bồi Xuyên bước tới. Đây là khu kinh doanh tài chính của thành phố B. Đàn ông đến ăn cơm ở đây cơ bản đều là vest và giày da. Phụ nữ cũng ăn mặc rất chỉnh tề, ở đây luôn ở trong trạng thái này, nhưng Thẩm Bồi Xuyên thì không phải người ở đây. Bởi vì không đi làm, cũng không mặc đồng phục, mặc quần áo bình thường bình thường, nhưng một người cao hơn 1,8 mét đi tới cũng đủ gây áp lực cho người đàn ông trung niên kia.Trêи khuôn mặt đẹp trai lạnh lùng ấy không chút cảm xúc, khí phách mạnh mẽ.

Với thân phận như anh, rút súng ra nói chuyện là chuyện thường, những người bình thường không thể so sánh với thân hình rắn rỏi này được.

Người đàn ông trung niên ngẩng đầu nhìn Thẩm Bồi Xuyên: "Anh là ai?"

Không phải lần đầu Thẩm Bồi Xuyên đến đây ăn tối, anh đã tới đây nhiều lần với Tông Cảnh Hạo. Người quản lý cũng rất quen với Thẩm Bồi Xuyên. Dù sao cậu ấm Vạn Việt cũng ở đối diện. Cô mỉm cười: "Đội trưởng Thẩm."

Thẩm Bồi Xuyên vừa đáp lại, vừa nhìn Tang Du và hỏi cô ấy: "Có chuyện gì vậy?"

Người đàn ông này chỉ cần động đến tiền là không buông tha thứ gì. Nếu là lỗi của Tang Du thì nên bồi thường cho người ta. Nếu không phải lỗi của Tang Du thì đương nhiên sẽ không đưa một xu cho anh ta.

Người đàn ông trung niên sững sờ một chút, ở đây đều là các xí nghiệp lớn. Đội trưởng, đội trưởng cái gì? Sao anh ta chưa từng nghe thấy?

Nghĩ tới liền hung hăng trừng mắt nhìn quản lý: "Đừng hù dọa tôi."

Tang Du liếc nhìn người đàn ông độc đoán, thành thật nói: “Tôi mang nước đến bàn nơi khách vừa đến. Anh ta đang ngồi ở bàn này.” Tang Du chỉ vào chỗ người đàn ông đang ngồi: “Anh ta vừa đứng dậy vừa nhìn điện thoại. Vừa xem vừa đi…”

“Cô đang nói nhảm gì vậy?” Người đàn ông nổi nóng.

Thẩm Bồi Xuyên liếc nhìn điện thoại di động đang cầm trêи tay phải, người đàn ông theo bản năng lui về phía sau. Tô Trạm đặc biệt không thoải mái với loại người bắt nạt và vô liêm sỉ này, lười biếng dựa vào ghế: "Anh này, người ở đâu?"

Người đàn ông trung niên nhìn Tô Trạm đang nhìn Thẩm Bồi Xuyên. Xem ra hai người này không dễ chọc vào, hừ lạnh một tiếng: "Xem như tôi xui xẻo."

Nói xong liền rời đi.

Tô Trạm luôn thích nói những lời châm chọc: "Đừng đi, sao đã đi rồi? Quần áo còn chưa đền cho anh mà. Tập đoàn Vạn Việt ở đối diện có biết đường không? Chúng tôi bất cứ lúc nào cũng cung kính chờ anh."

Bình luận


P
Phuong Trung
26-03-2023

Đúng là thời đại nào cũng chỉ vì tiền mà thôi mà chỉ những người có tiền có quyền là tất cả mọi thứ mà cũng ép buộc người nghèo quá rồi

H
Hương Triệu
26-03-2023

Truyện này nghe quen thế nhỉ, không biết đã nghe chưa?nhưng tên truyện khác thì phải

H
hồng phúc Nguyễn
26-03-2023

Bữa nay ko tìm thấy truyện chàng rể trời cho của lena nữa zay

C
Chuc Dam
26-03-2023

chị đọc bộ nào mà nó giống truyện chàng dể trời cho ý nghe dag hay

P
Phu Van
26-03-2023

Oi ,gap lai chi le na roi

D
diem pham
26-03-2023

Cam on c, truyen nay bao nhieu tap c

M
mỹ phượng
26-03-2023

Truyện này có tên khác

H
Hoa Le Le
26-03-2023

Chị LN nghỉ đến tháng nay rồi con gì

Truyện đang đọc

Báo lỗi