MỆNH TRUNG THIÊN ÁI



Edit: Một cây nấm


Beta: An Điềm


Chương cuối cùng của tuần này nhé, hiện tại tớ phải ôn bài thứ 2 thi huhu, chắc đốt giấy uống quá huhu.....!!!!!!!


______________________


Ôn Ngưng lần đầu tiên nhìn thấy một người đàn ông lại không biết xấu hổ đến mức này, dáng người cao lớn với khí thế bức người , bàn tay của anh dường như ôm trọn lấy vòng eo mảnh khảnh của cô, dải lụa mỏng manh màu hồng nhạt bị anh tháo ra , tùy ý vứt sang một bên, bàn tay của anh mang nóng bỏng xoa nắn, miệng còn không ngừng nói ra những lời không đứng đắn.


Ngay cả trước khi ly hôn, cô cũng chưa từng thấy dáng vẻ như bây giờ của anh.


Khi đó cô còn một lòng một dạ với anh luôn luôn hướng về anh, đối với anh vẫn luôn là ngàn theo trăm thuận, mặc dù chuyện quan hệ vợ chồng làm với tần suất cao khiến cô có chút mệt mỏi, người đàn ông này vẫn luôn vô độ, thể lực của anh đáng ghét lại vô cùng tốt. Cô thường xuyên bị lăn lộn cả đêm đến nỗi hôm sau không bước nổi xuống giường, cả người đều ê ẩm, đau nhức. Nhưng chỉ có thời điểm làm chuyện ấy, cô mới có thể cảm nhận được anh đang yêu cô, đang cần cô.


Cô không có cách nào cảm nhận được tình yêu của anh trong sinh hoạt cuộc sống đời thường. Khi đó Giang Thư không yêu cô, tình cảm giữa hai người, cần đến loại chuyện này để chứng minh, vì vậy trước khi cô ly hôn với anh, vẫn luôn là nếu anh muốn làm, cô liền ngoan ngoãn làm cùng anh.


Giang Thư cho tới bây giờ cũng chưa từng phải ép buộc bản thân, bởi vì anh biết cô vẫn luôn luôn nghe lời, chỉ cần anh vẫy tay, liếc mắt một cái hoặc là cái gì cũng không cần làm, chuyện anh muốn làm vẫn có thể nước chảy thành sông.


Sau khi ly hôn, cô đã hoàn toàn nản lòng thoái chí, đã biết kháng cự lại anh, lảng tránh anh, thì anh lại ba lần bốn lượt quấn lấy cô, mỗi lần như vậy đều như muốn phát điên lên.


Dù là đêm đó ở nhà cũ thừa dịp cô mở cửa mà xông vào, anh ôm cô ở sau cánh cửa bất chấp mọi thứ mà hôn cô. Hay là bây giờ ở trước mặt bao nhiêu người ôm cô mà đi, cà lơ phất phơ tháo dải lụa buộc bên hông của cô muốn cô gọi ca ca, tất cả mọi sợ đều đều dễ như trở bàn tay.


Dường như chỉ cần anh muốn thì Ôn Ngưng sẽ không thể nào từ chối.


Giang Thư có sức lực rất lớn, cô bị anh đè dưới thân, chỉ có thể nằm yên và cảm thụ bàn tay nóng bỏng của anh tùy ý xâm lược, đôi môi lướt qua, hôn lên vành tai của cô, hung hăng lưu lại vết hôn đỏ thẫm trên cần cổ trắng nõn của riêng mình, ham muốn nổi lên gần như cắn nuốt hết lý trí của anh, ban đầu vốn chỉ muốn trêu đùa cô một chút, không ngờ lại không nhịn được mà muốn cô, cũng chỉ tại cô gái nhỏ này quá mức mê người.


Ôn Ngưng sợ hãi đẩy anh ra, nhưng anh một chút cũng không động đậy, cũng không quan tâm ngoài cửa sổ có còn ai khác không, giữ chặt lấy cô hôn từ môi lên đến đuôi lông mày, dừng ở hai mắt cô đang nhắm chặt.


Cuối cùng, bờ môi anh chạm phải một giọt nước lạnh lẽo mằn mặn, cô gái nhỏ hay ta bụm mặt, nhỏ giọng khóc tấm tức.


Anh thoáng chốc thả lỏng tay đang giữ chặt cô, tim đập rớt một nhịp, người đàn ông từ trước đến nay chỉ quen bày mưu tính cố đột nhiên không biết phải làm sao.


" Giang Thư , anh là cái đồ xấu xa....." cô vừa khóc vừa ấm ức lên án anh.


Không cần anh bỏ rơi cô, rồi bây giờ lại muốn quay về trêu chọc cô.


Người đàn ông biết là mình đã làm cô sợ, vội vàng dỗ dành, vén sợi tóc đang vương trên trán cho cô, nhỏ giọng dỗ cô: "Được được, tôi là tên xấu xa, Ngưng Ngưng không khóc nữa được không nào!"


Trước kia cho dù cô có ấm ức đến mấy, cũng chưa bao giờ khóc trước mặt anh. Cho dù là tối hôm đó, ngày anh và cô ly hôn, cô cũng một mực kìm nén, bỏ ra đình nghỉ mát rồi trốn tránh một mình mà ngồi khóc.


"Tôi không muốn thay Dư Tiêu Tiêu đó cầu tình, anh còn hôn bậy,......!" cô cũng không biết chính mình bị sao nữa, vừa ủy khuất vừa sợ hãi đến nói không nên lời.


Giang Thư ôn nhu lau đi giọt nước mắt vương trên má cô , cũng không biết làm thế nào để dỗ cô: "Anh không có hôn bậy, anh hôn rất nghiêm túc."


Ôn Ngưng hốc mắt vẫn còn hồng hồng, nghe thấy lời anh nói, trừng mắt liếc anh một cái.


Giang Thư vội vàng vuốt phẳng cái yếm vừa bị mình làm cho nhăn nhúm nói: "Được được, được rồi, tôi không chạm vào em, không hôn bậy nữa được không? Xin lỗi em là tôi không tự chủ được, tôi thực sự nhịn không được......"


Giang Thư nói xong, lại nhặt lên đoạn dây lụa vừa bị anh vứt sang một bên, kiên nhẫn lấy lòng cô gái nhỏ chỉnh lại áo lụa đã bị xốc xếch, hai tay vòng qua hông cô vụng về buộc lại thành một cái nơ con bướm: "Tôi xin lỗi, vừa rồi tôi chỉ định trêu em chút thôi, chỉ là lâu lắm rồi không được ôm em..... thật sự rất nhớ em."


Không gian đột nhiên chìm vào yên tĩnh.


"Rất nhớ em" lời này từ miệng một người luôn luôn cao cao tại thượng như anh nói ra sao, Ôn Ngưng không hiểu sao lại cảm thấy không được tự nhiên.


Trước kia chỉ có cô nhớ đến anh, anh luôn bận công tác, thường mỗi lần đi nước ngoài là nửa tháng, thường xuyên không có ở nhà, trên bàn cơm không có anh, ban đêm cũng không có anh, đôi khi cô lấy hết dũng khí gọi cho anh, phần lớn là không gọi được, cho dù có tín hiệu đi nữa thì cũng hơn một nửa số đó là anh không nghe máy.


"Xin lỗi phu nhân, Giang tổng đang bận họp" Câu nói này cô cũng không biết đã nghe qua bao nhiêu lần, về sau cô cũng dần dần không gọi cho anh nữa, dù sao anh vẫn luôn bận còn cô vẫn luôn nhớ đến anh.


Hóa ra là cũng có những lúc anh biết nhớ nhung sao?


Ôn Ngưng không muốn suy nghĩ sâu thêm nữa, đối với anh, cô đầu tiên là rất yêu về sau lại thành không dám yêu nữa, trong quá trình đó có rất nhiều, rất nhiều lí do, nhưng suy cho cùng thì cô cũng không hận Giang Thư, cũng không ghét anh, người đã yêu sâu đậm hơn mười năm làm sao có thể nói hận là hận được.


Anh không nhớ cô cũng không thể trách anh được. Trước kia chẳng qua chỉ là hai đứa trẻ hứa hẹn với nhau, làm sao tính là lời hứa được, bỏ qua tất cả kí ức thời niên thiếu của anh, thì cô chính là người mà anh bị ép phải lấy, có lẽ lúc đầu kia anh có thể cùng người mình yêu ở bên nhau, nhưng bởi vì cô gả cho anh, nên mọi thứ đều phát sinh biến hóa.


Cho nên thái độ mà anh dành cho mình cô có thể hiểu được, cũng thản nhiên chấp nhận, bởi vậy khi anh muốn ly hôn cô cũng chấp nhận.


Nhưng mà sau một thời gian ly hôn dài như vậy, anh vẫn thường xuyên xuất hiện ở bên cô, thậm trí thời gian hai người gặp mặt, ở chung còn nhiều hơn so với trước khi họ ly hôn. Một người bận rộn như anh, mỗi ngày phải dành thời gian đến nơi thâm sơn cùng cốc này để gặp cô, có đôi khi ngẫm lại Ôn Ngưng cũng từng nghĩ tới , chẳng lẽ anh thật sự có một chút nào đó thích cô ư.


Chẳng qua là cho dù anh có thật sự có tình cảm với cô, thì từ đầu đến cuối cũng là dựa theo tâm trạng của anh mà tới, đối với anh mà nói không có gì anh muốn mà lại không có được.


Hai người có địa vị cách nhau quá xa, cô trước mắt chẳng qua chỉ là người mới đóng được vài vai diễn nhỏ trong giới, không có danh tiếng gì, cô đã từng nghĩ rằng có phải hay không một ngày nào đó, cô có thể giống các vị tiền bối đứng trên tầng cao nhất, vinh dự nhận được minh tinh nổi tiếng nhất, trở thành người được vạn người chú ý, vạn người theo đuổi, thì lúc đó cô có thể sánh vai cùng anh, cùng anh xứng đôi đứng chung một chỗ!


Nhưng hôm nay, sau khi cô tận mắt được trông thấy địa vị cũng như thủ đoạn của anh mới đột nhiên hiểu được, bất luận tương lai cô có nổi tiếng đến mức độ nào thì đối với anh mà nói việc đó chẳng qua cũng dễ giống như trở bàn tay, giống như có thể tùy ý nhào nặn một hạt vừng nhỏ.


Bao nhiêu đạo diễn lớn ngày thường ở trong giới luôn luôn là từ trên cao nhìn xuống, hô phong hoán vũ vậy mà khi nhìn thấy anh cũng liền thành thật cúi đầu, cố ý nịnh hót, cho dù là ai ở trước mặt anh, anh cũng vẫn là nói một không hai.


Dư Tiêu Tiêu chính là nhờ chút dính dáng với anh, liền có thể ở tổ kịch cậy thế hiếp người, danh tiếng cũng ngày một phong sinh thủy khởi mà phát triển lên, không coi ai ra gì, nhưng mà cũng chỉ cần một câu nói ám chỉ tỏ thái độ của anh, lập tức có người sẽ hiểu, thay anh xử lý tốt mọi chuyện, dưới thời tiết mùa đông giá rét lạnh dưới 0 độ, nữ minh tinh nào đó ngày thường vẫn được mọi người hâm mộ nâng niu như chúng tinh phủng nguyệt, nay lại bị ném xuống hồ nước lạnh như băng hết lần này đến lần khác, để cho anh tùy ý xả giận.


Ôn Ngưng cảm thấy có chút sợ hãi, hôm nay là Dư Tiêu Tiêu một ngày nào đó cũng sẽ đến lượt cô, thậm chí so với Dư Tiêu Tiêu có khi còn thảm hơn, dù sao cô cũng tứ cố vô thân không có ai để dựa vào, trước kia cũng đã từng bị anh bỏ rơi đến hai lần, bây giờ anh nhất thời tâm huyết dâng trào muốn quay về tìm cô, nhưng khó đảm bảo rằng sau này một ngày nào đó anh lại cảm thấy chán ghét cô hay cô lại vô tình làm phật ý anh. Đến lúc đó anh không cần cô nữa, cô lại không có một khả năng để chống đỡ, chỉ có thể giống như trước kia, cam chịu số phận mà ra đi.


Đã có rồi lại mất đi so với chưa từng có, thì chính là thêm vạn phần thống khổ.


Cô đã từng nếm qua cảm giác thống khổ ấy, lặng lẽ thích một người 12 năm, người ta lại không nhớ được cô là ai, cô dùng hết mười hai năm để làm cho bản thân tỉnh mộng, ngày ly hôn ấy, cô lần đầu tiên biết hô hấp thì ra cũng có thể đau đến như thế.


Mà bây giờ, cô không đủ can đảm để nếm lại cái cảm giác ấy một lần nữa, cô không biết Giang Thư rốt cuộc vì cái gì mà lại trở về tìm mình, cô chỉ biết là cô rất sợ hãi, anh càng điên cuồng thì cô lại càng thêm sợ hãi.


Cô gái nhỏ sợ run một hồi lâu, suy nghĩ trong đầu ngày càng loạn, đôi mắt ướt lệ nhìn liếc xuống bên hông mình, anh buộc dải lụa nửa ngày mới coi như tạm được, khó có được cơ hội để tùy hứng một lần cô quay đầu về bên giường ghét bỏ nói: "Anh buộc xấu muốn chết..... anh nhất định là cố ý đến để phá hoại phục trang của tôi."


Giang Thư dung túng cô, khóe môi nhếch lên thành nụ cười: "Tôi bây giờ làm sao còn dám bắt nạt em, em là tiểu tổ tông của tôi, tôi không nỡ."


Ôn Ngưng thay đổi sắc mặt: "Anh, đi ra ngoài mau."


Anh bất đắc dĩ than nhẹ một tiếng rồi đứng dậy, bàn tay theo thói quen đưa lên xoa xoa đầu cô, cô gái nhỏ lập tức nghiêng đầu né tránh, tức giận chui vào ổ chăn, kéo chăn quấn quanh người, phòng bị nhìn chằm chằm anh.


Anh sủng nịnh nhìn cô chăm chú sau đó cười nói: "Chê tôi buộc xấu, tôi về sau sẽ học thật tốt, chắc chắn sẽ có ngày tôi buộc đẹp cho em xem."


Giang Thư dừng một chút, lại nói: "Tôi biết em chê tôi tính tình nóng nảy, không quan tâm em, bỏ mặc em, nhưng mà từ nay về sau tôi sẽ sửa đổi, em muốn như thế nào, tôi liền sửa đổi như thế đó, vậy có được không hả? Bảo bối nói một câu với tôi nào."


Ôn Ngưng vẫn không nói một tiếng, Giang Thư kéo kéo khóe môi, tùy cô đi: "Tôi đi ra ngoài trước, tôi đã thay em xin nghỉ với đạo diễn rồi, hôm nay trước tiên không cần quay phim, em cứ ngủ một giấc thật ngon đi, xem mặt em khóc thành mặt mèo rồi kìa, quá dọa người."


***********


Lúc Vương Thanh đến thì Giang Thư đã đi được nửa tiếng.


Cô thật cẩn thận mở cửa bước vào, kết quả đập vào mắt cô là trong phòng một mớ hỗn độn.


Ôn Ngưng dáng người mềm mại chôn ở trong chăn, đai lụa màu hồng nhạt vốn nên buộc bên hông bây giờ lại đang vắt ở cạnh giường.


Phục trang vốn dĩ xinh đẹp lại trở nên lộn xộn nhăn nhúm, trên mặt còn lộ ra vẻ tội nghiệp với đôi mắt ngấn lệ, quá ái muội rồi, là người ngoài đi vào nhất định sẽ hoài nghi ở đây vừa phát sinh ra chuyện gì.


Ôn Ngưng nhìn thấy Vương Thanh đi vào, vội ngồi dậy, âm thanh còn có chút mềm mại : "Đạo diễn bảo chị đến gọi em ra phim trường đúng không? Chờ em một chút, em chuẩn bị xong ngay đây."


"Đừng, đừng , đừng , em nên mau ngồi xuống đi." Giang Thư đã mở miệng lên tiếng, bây giờ làm gì có ai có gan bắt cô quay phim chứ.


Vương Thanh nhìn cô một cái, muốn nói lại thôi.


Ôn Ngưng mím môi, hơi có chút xấu hổ.


"Ôi trời, em vừa bị hôn à?" Cô thế nhưng nhìn thấy, trên cổ Ngưng Ngưng có một viên ô mai chói mắt cực kì nha.


Ôn Ngưng xấu hổ không biết nói gì : "Thanh Thanh!"


Vương Thanh cười nói : "Như thế nào? Được Giang tổng coi trọng nên nói chuyện liền cứng rắn tức giận như vậy nha."


Ôn Ngưng cau mày chỉ biết nói: "Thanh Thanh..........."


"Được rồi, được rồi, không chọc em nữa, ban nãy chị vừa qua xem Dư Tiêu Tiêu một chút, ta nói... chị sảng khoái muốn chết được, em đó đừng có mà mềm lòng, dựa vào cái gì mà chúng ta phải cứu cô ta chứ, hừ!!!"


"Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Ngưng Ngưng, em thật quá lợi hại rồi, Giang tổng mới gặp vài lần, liền thích em."


Ôn Ngưng: ".............."


Cô bất đắc dĩ nói: "Em và anh ấy đã quen biết từ trước rồi, anh ấy là chồng cũ của em."


Vương thanh hiển nhiên có chút giật mình: "CMN, chồng trước sao em không nói sớm!"


"???" Ôn Ngưng chớp chớp mắt nói,"Này nha, ngày đó chị còn nói em là Ngô Ngạn Tổ cùng Bành Vu Yến đều là chồng trước của chị nha."


"Không phải không phải." Vương Thanh khoát khoát tay," Ngô Ngạn Tổ là chồng cũ còn Bành Vu Yến là đương nhiệm ________"


Vương Thanh đột nhiên khựng lại: "Trời ạ, vậy ra là ngày đó em nói thật chứ không phải đang nói đùa sao ? ? ? thế mà là chồng cũ thật???"


Vương Thanh có chết cũng chưa từng nghĩ tới, tiểu bất điểm mình vừa tiếp nhận tính tình ngoan ngoãn đến bất ngờ, vậy mà lại là vợ cũ của thái tử gia thành phố Hàn, thật mẹ nó đây chẳng phải là thái tử phi rồi sao, cô vậy mà gặp được thái tử phi nương nương bằng xương bằng thịt?


Vương Thanh tròng mắt sáng lên xong lại buồn bực nói: "Nếu đã là chồng cũ, anh ta còn tìm em làm gì, không thể nào -------- chẳng lẽ là đến để tìm em tái hôn đó chứ?"


Ôn Ngưng run run mí mắt: "Em làm sao mà biết được, chị muốn biết thì tìm anh ta mà hỏi đi?"


"Chị làm gì có cái gan này nha." Vương thanh liếm môi, vẻ mặt bát quái: " Aaa Ngưng a, không phải là năm đó em đòi ly hôn đó chứ?"


Ôn Ngưng nghĩ nghĩ rồi gật gật đầu.


Ôi, CMN, quá trâu bò rồi.


"Vậy việc này đã có thể dễ làm rồi."


Ôn ngưng ngẩng đầu nhìn cô: " Làm sao vậy."


"Sắp tới chương trình tạp kỹ bên kia của em sẽ được phát sóng, đến lúc đó nhất định sẽ dẫn ra một phen sóng gió, độ hot của cô cùng độ hot của tổ phim khẳng định có thể lên cao, hôm nay việc này xảy ra ở phim trường khó bảo đảm đến lúc đó sẽ không bị người xấu đào ra, chúng ta phải cẩn thận một chút, cô nói với Giang tổng bên kia hai câu, chỉ cần anh ta lên tiếng một cái, chắc chắn không ai dám lôi chuyện này ra nói đâu!"


Ôn Ngưng: "....."


Việc này rất dễ làm ư ?////


********************


Nếu thấy truyện hay thì tặng cho Cá 1 cái ? và cmt để nhà có động lực nhé hihi. Nhà mình còn non trẻ nên mong được các bạn reader góp ý để hoàn thiện hơn ạ ?


Nguồn: Cá Ba Đuôi


Truyện được đăng tại Wattpad, WordPress của nhà Cá Ba Đuôi, những nơi khác là bản ăn cắp.


13:20 02/01/2021

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi