MỐI TÌNH ĐẦU BỊ ĐÁNH CẮP (MỐI TÌNH ĐẦU HOANG PHÍ)



Ngày hôm sau Mỹ An đi làm không thấy Linh Chi ở trong văn phòng kinh doanh nữa, nghe nói là xin nghỉ mấy ngày, cô ta cũng không còn là chuyên viên kinh doanh mà Mỹ An trực thuộc nữa. 
Mỹ An đối với chuyện này nhẹ nhõm không ít, thái độ của phòng kinh doanh và mọi người trong công ty dành cho cô ngày càng kém.

Ai cũng nghĩ cô lòng dạ xấu xa khiến Linh Chi sợ hãi phải xin nghỉ.

Mỹ An cười khổ, nếu không vì công việc cô chắc chắn là người ôm dép chạy trước. 
Mỹ An sau khi nhập hết số tài liệu liền đi tìm Thu Thảo để xin chỉ dẫn mới nhưng lại nhận được một câu trả lời vô cùng qua loa:  “Cô cứ xem ai bận gì thì giúp đi”. 
Đa phần việc mọi người muốn Mỹ An làm đều là chạy vặt tới lui không ai thật lòng hướng dẫn cô một cách rõ ràng cả.

Thanh Nhi thấy thể kéo cô đến chỗ bàn mình, lấy ra một vài bản hợp đồng trong ngăn kéo: 

“Chị tập xem hợp đồng trước đi, lúc mới vào em cũng khởi đầu bằng cái này.

Chỗ nào chị không hiểu thì cứ hỏi em” 
Mỹ An vui vẻ nhận lấy, cuối cùng cô cũng có thể làm một việc đúng với chuyên ngành của mình.

Mỹ An rất nghiêm túc nghiên cứu những hợp đồng mà Thanh Nhi xem, phần nào không hiểu là đi tìm hiểu ngay nếu vẫn chưa rõ thì mới hỏi Thanh Nhi. 
Mỹ An loay hoay một lúc đến tận bữa trưa, cô nhìn quanh văn phòng có vẻ mọi người đều đã đi ăn hết rồi.

Mỹ An xoa xoa chiếc bụng của mình cũng đi xuống nhà ăn.

Dù đi làm đã mấy ngày nhưng sự cố cứ xảy ra liên tục, đây là lần đầu tiên Mỹ An đến nhà ăn công ty. 
“Wow” - Cô không khỏi cảm thán một tiếng, nhà ăn khá lớn, trong rất hiện đại, thức ăn cũng vô cùng phong phú. 
Mỹ An tùy tiện chọn vài món, hiện tại là giờ cao điểm nên muốn tìm một chỗ trống cũng hơi khó.

Mỹ An cầm khay thức ăn bước tới bàn nào cũng bị từ chối, Mỹ An biết là người ta kì thị mình.

Cô cố đưa mắt tìm Thanh Nhi nhưng không thấy. 
Cô cầm khay thức ăn đi mấy vòng, không ít người xầm xì gì đó về cô.

Mỹ An 
nghe không rõ, cô cũng không muốn nghe rõ.


Cuối cùng Mỹ An cũng tìm được một bàn trống, cô vui vẻ ngồi xuống ăn cơm trưa của mình.

Mặc dù trong lòng có chút nuốt không trôi nhưng Mỹ An vẫn nhịn xuống, ăn cho thật nhanh. 
“Xin hỏi bàn này còn trống không?” 
“À còn chứ...!Thanh Tùng?” - Mỹ An ngước mặt lên nhìn, không tin được người đứng trước mắt mình. 
Thanh Tùng ngồi xuống đối diện cô, gắp thử một miếng thịt trong khay cơm của mình, gật đầu nói: 
“Nêm nếm không tệ” 
“Thanh Tùng, sao anh lại ở đây?” 
“Em quan tâm nhiều làm gì, cứ ăn cơm của em đi mặc kệ bọn họ”.  Mỹ An hít sâu một hơi, từ khi Thanh Tùng xuất hiện, tiếng bàn tán cũng nhiều lên một tầng.

Nhưng cô thật lòng rất cảm ơn cậu, bữa cơm tưởng chừng sẽ ăn trong tủi nhục này bây giờ rất vui vẻ. 
Lưu Thanh Bách sau khi tranh cãi với Mỹ An cũng trở về xem xét camera, camera hành lang mặc dù không thể chỉ rõ hung thủ nhưng vẫn có thể chỉ rõ nghi phạm, Thái Hà.

Anh khẽ nhếch môi, một con cá nhỏ như này không đáng để anh giăng lưới, anh sẽ quan sát thêm. 
Thanh Bách muốn ngả người ra ghế nhưng giữa chừng lại ngưng lại, anh không muốn vết thương này lại có chuyện nữa.

Mỗi lần nhìn vết thương trong gương Thanh Bạch lại tự vấn bản thân, anh tại sao năm lần bảy lượt đối với Mỹ An. 
Chuyện đó có thể từ từ mà giải quyết sau, điều khiến Thanh Bách đau đầu nhất lúc này là chuyện Thanh Tùng được chuyển về đây.

Anh không biết cậu đã náo loạn thế nào với bà nội mà bà nội gọi cho anh, bảo anh cứ tùy ý nhận Thanh Tùng đi, vài tháng rồi bà nội sẽ bắt về. 
Đọc truyện tại T_amli nh24 7 nhé!

Lưu Thanh Bách bấm điện thoại gọi Minh Thái vào, Minh Thái vừa đi ăn trưa về, cảm thấy cuộc gọi này không hề tốt đẹp chút nào.

Cậu mang theo phần ăn mua từ nhà hàng quen thuộc đặt lên bàn cho Thanh Bách. 
“Công ty chúng ta hiện tại còn trống vị trí nào cao một chút không?” - Thanh Bách vừa ăn vừa nhàn nhạt hỏi. 
Minh Thái đứng ngẫm nghĩ một lúc, cười khổ lắc đầu: 
“Không có, chúng ta không thiếu chức vụ nào cả” 
“Tùy tiện tạo một chức trưởng phòng có được không?” - Lưu Thanh Bách nhíu mày. 
Minh Thái đổ mồ hôi, công ty này đâu phải công ty nhỏ mà nói thêm là thêm bỏ là bỏ.

Trưởng phòng càng không phải chức vụ có thể đùa, tạo ra một trưởng phòng tức là tạo ra cả một bộ phần đó. 
“Tổng giám đốc, không được đầu, chuyện này không thể đùa” 
“Tốt, anh cho phép em vui chơi vài tháng nhưng tốt nhất là trở về tổng bộ cho 
phòng, lục tìm vài thứ sau đó trở lại ném lên bàn của Mỹ An. 
Lúc cô còn chưa rõ chuyện gì thì Thanh Bách đã rời đi rồi, Mỹ An lật xem anh vừa đưa cho cô thứ gì, tất cả đều là tài liệu quan trọng có tính tham khảo, đọc cái này còn có ích hơn đọc hàng trăm cái hợp đồng. 
Mỹ An vò đầu bứt tóc, cô tất nhiên rất vui vì có được những tài liệu này nhưng cô phải làm sao với mối quan hệ giữa mình và anh đây? Thử giết chết con người chưa bao giờ là sự thất vọng mà là hy vọng.

Khi người ta được đối phương đối xử tốt sẽ không cầm lòng được mà hy vọng, nhưng hy vọng này lại là lưỡi dao sắc bén cứa đứt trái tim..


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi