MỸ NHÂN BỊ GIAM CẦM



Tình cảm của Đế Hậu hòa thuận nên các cung nhân làm việc ở Sùng Hoa Cung cũng nhẹ nhàng rất nhiều.

Ngày hôm đó, Cảnh Liệt đang dựa vào bàn phê duyệt tấu chương, Ngân Bảo được tin, đến gần thư án rồi khẽ nói với Cảnh Liệt: "Hoàng Thượng, nghịch tặc Cảnh Ngọc đã điểm chỉ."
Nghe vậy, Cảnh Liệt dừng động tác trong tay, hắn buông bút chu sa xuống rồi phân phó nói: "Như vậy ngươi hãy nhanh chóng chiêu cáo thiên hạ tội trạng đi."
Ngân Bảo khom người nghe lệnh rồi giây sau lại hỏi, "Vậy xử lý nghịch tặc như thế nào?"
Cảnh Liệt nghiêng đầu cười như không cười nhìn Ngân Bảo, mãi cho đến khi sau lưng Ngân Bảo chảy tầng mồ hôi lạnh, môi mỏng mới hé mở nói: "Lúc này hắn đã giúp trẫm một đại ân, đi gặp hắn đi."
...
Trong mật thất, chỉ thấy nghịch tặc Cảnh Ngọc mặc y phục đẹp đẽ quý giá ngồi ở ghế dựa, hắn tay phải đang cầm bình rượu vui vẻ uống rượu gạo, một chút cũng nhìn không ra dáng vẻ tù nhân quẫn bách.

Thấy Cảnh Liệt đến, hắn cũng thong dong đứng dậy, khom người nói với Cảnh Liệt: "Bái kiến Hoàng Thượng."
Cảnh Liệt không thèm để ý nở nụ cười rồi ngồi xuống nói: "Đã vất vả mấy hôm rồi."
"Xích Nguyệt Cốc thiếu Hoàng Thượng một ân tình, lần này bất quá là báo đáp ân tình thôi, Hoàng Thượng cần gì phải nói lời này.

Chỉ là kẻ hèn không rõ, Cảnh Ngọc kia đã sớm chết ở trên tay người, binh phù cũng tìm được rồi, vì sao Hoàng Thượng còn muốn diễn màn kịch này?" Dứt lời, "Cảnh Ngọc" đưa bàn tay đến sau gáy lại kéo xuống một cái mặt nạ da người, sau đó lộ ra một gương mặt hoàn toàn khác.
Cảnh Liệt nắm lấy bầu rượu, rót một chén rượu cho mình, "Tất nhiên là diễn cho người khác xem, cốc chủ không cần lo lắng."
Giang hồ vốn là không có quan hệ với triều đình, cốc chủ Xích Nguyệt Cốc vừa hỏi, cũng bất quá là tò mò mà thôi, nếu Cảnh Liệt không muốn nhiều lời, hắn tự nhiên sẽ không hỏi, để tránh tới tai bay vạ gió.

Thủ đoạn của vị tân đế này hắn rất rõ, thật sự là giữa lúc chuyện trò vui vẻ liền có thể dồn người vào chỗ chết.
...
Sau khi rời khỏi mật thất, Cảnh Liệt đạp ánh trăng đi về phía tẩm cung của Quý Hoa Dao.

Lúc này, bên người chỉ có Ngân Bảo đi theo, hắn bèn hỏi: "Hôm nay, Hoàng Hậu của ta đã làm những gì?"
Ngân Bảo đi theo Cảnh Liệt từ khi còn là Hoàng tử, biết rõ Quý Hoa Dao có ý nghĩa quan trọng với hắn.


Có thể nói như vậy, hắn trù tính tính kế vị trí làm chủ thiên hạ này, cuối cùng chỉ có một mục đích, chính là có được Quý Hoa Dao!
Cho nên, hắn an bài chuyện cung nữ bên cạnh Thái Hậu hạ dược, để Quý Hoa Dao không thể không vào cung.

Hơn nữa thông qua chuyện Cảnh Ngọc, càng làm cho Quý Hoa Dao cam tâm tình nguyện ở lại bên cạnh.

Ngân Bảo nhất thời cũng không biết nên vì Quý Hoa Dao vui mừng hay buồn nữa, vui chính là vị chủ nhân thiên hạ sủng nàng ở trên đầu quả tim, nhưng đáng sợ chính là, tâm tư quá sâu của Hoàng Thượng, cả dục vọng khống chế cũng rất thịnh.

Nếu không, cho dù không hề bên cạnh cũng muốn cho người theo dõi mọi lúc, lúc nào cũng hồi báo như sợ người chạy đi mất vậy.
"Nương nương vẫn giống như ngày thường, đọc sách một chút, buổi chiều nghỉ ngơi nửa canh giờ, lúc nãy, người đã dùng xong bữa tối." Ngân Bảo vội vàng ném suy nghĩ hỗn loạn trong đầu, một mực cung kính trả lời.

Cảnh Liệt gật gật đầu, tiếp tục khoanh tay đi về tẩm cung của Quý Hoa Dao.
...
"Hoàng Hậu đâu?" Cảnh Liệt tiến vào tẩm cung lại hỏi.
Cung nữ tiếp giá vội vàng trả lời: "Bẩm Hoàng Thượng, nương nương đang tắm gội, nô tỳ sẽ đi thông truyền."
Nghĩ đến cảnh thân thể trắng nõn thơm tho mềm mại trần như nhộng đẫm nước, yết hầu Cảnh Liệt không khỏi cuộn xuống, giữa hai chân lập tức liền cứng, nếu không phải còn có áo ngoài che khuất, sợ là đã xấu mặt.
"Không cần, các ngươi đều lui ra đi."
Các cung nữ vừa nghe, lập tức ngầm hiểu, tiếp theo đều im lặng lui xuống..


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi