NAM CHỦ BỆNH KIỀU, SỦNG LÊN TRỜI

Khương Nhiên nghe bác sĩ nói mới nhẹ nhàng thở ra.

Vừa nãy nhìn cô đột nhiên ngã xuống đất, dọa hắn giật mình.

Tiếp đó, liền nhìn bác sĩ mang cồn i-ốt bông tiêu độc linh tinh đi tới.

“Trên chân cô bé có vết thương, tôi sẽ rửa sạch tiêu độc cho em ấy trước.”

Khương Nhiên tự giác tránh ra.

Đôi chân tinh tế trắng nõn lộ ra, trên đó đều có những vết xanh tím nặng nhẹ, có vài chỗ bị rách da mái theo cẳng chân chảy dọc tới trên mắt cá chân.

Bác sĩ nhìn miệng vết thương, cũng không nhịn được nhíu nhíu mày: “Rất nghiêm trọng.”

Khi bôi thuốc, Tô Yên tỉnh lại.

Trên mặt suy yếu làm khóe môi trở nên trắng bệch. Đôi mắt thủy nhuận chớp chớp.

Khương Nhiên thấy bộ dạng ngây ngố của cô, lông mày hơi gian ra:

“Tỉnh rồi?”

Tô Yên ngẩng đầu nhìn về phía hắn, sau đó gật gật đầu: “Ừ.”

“Tại sao cậu lại chạy bộ trên sân thể dục?” Hắn không nhịn được lên tiếng hỏi.

Tô Yên nghĩ nghĩ: “Bị thầy giáo dùng cách xử phạt về thể xác.”

“Lý do?”

“Trốn học, chống đối, nói dối thầy cô.”

Cô nhu nhu lặp lại một lần tội danh mà người tên Phạm Hạo Lâm dán cho cô.

Vừa nói xong, tức khắc, ánh mắt bác sĩ nhìn Tô Yên lập tức khác đi.

Còn tưởng rằng là học sinh ngoan hiền, xem ra... trách không được có thể ở cùng với Khương Nhiên a.

Trong mắt bác sĩ hiện lên chút tiếc hận.

Khương Nhiên nghe lại không tin. Duỗi tay nhéo nhéo mặt cô, nhìn bộ dạng nhu thuận dễ bắt nạt kia, khom lưng thò lại gần: “Thật sự?”

Cô nghĩ nghĩ: “Thầy nói.”

“Chuyện đó có thật không?”

“Tôi không làm.” Cô liếm khóe môi, giọng nói nhẹ nhàng.

Hắn nhìn bộ dáng ngoan ngoãn này của Tô Yên, ý cười trên mặt nhiều một phần.

Nâng tay lên, lau mồ hôi trên trán cô. Giọng nói lười nhác lại làm người tin phục: “Cậu nói không làm, thì là không làm.”

Bác sĩ ngồi bên cạnh đang xử lý miệng vết thương, lại nhịn không được ngẩng đầu lên, nhìn hai mắt.

Trong lòng yên lặng thở dài, thanh xuân a, hormone mãnh liệt.

Nhìn nữ sinh này ngoan ngoãn, nơi nào là đối thủ của Khương Nhiên. Xác định là bị ăn gắt gao.

Bác sĩ trong lòng yên lặng đau lòng nữ sinh vài giây.

Cửa phòng y tế, Diêu Vũ Phỉ nắm chặt khung cửa sổ, ngón tay vì dùng sức mà trắng bệch. Trên khuôn mặt thanh lãnh kia, không hề còn cao cao tại thượng, chỉ coa ghen ghét và hận thù.

Từ trước tới nay cô ta chưa từng nhìn thấy, Khương Nhiên có thể nhẹ giọng như vậy, mặt mày hàm chứa ý cười. Hắn vĩnh viễn đều là kiêu ngạo tùy ý, vô luận đứng ở chỗ nào đều làm mọi người truy phủng. Đôi mắt kia không bao giờ để ai trong mắt.

Theo lý thường hẳn là như vậy, hắn nên là dáng vẻ kia.

Nhưng hiện tại, người trước mắt là ai?

Đôi mắt không kiên nhẫn kia giống như có rất nhiều kiên nhẫn, trong mắt tất cả đều là Tô Yên đang nằm trên giường bệnh!

Dựa vào cái gì?!

Rõ ràng là cô ta đứng ở trước mặt Khương Nhiên đầu tiên.

Rõ ràng cô ta và Khương Nhiên mới xứng đôi nhất, dựa vào cái gì Tô Yên đột nhiên xuất hiện cướp hết những thứ vốn thuộc về cô ta??!

Diêu Vũ Phỉ áp xuống sự không cam lòng trong lòng, xoay người rời đi phòng y tế.

Lại đi đến cách đó không xa, liền nghe thấy một giọng nói không đứng đắn vang lên: “A? Đây không phải là hoa hậu giản đường của chúng ta sao?”

Một thiếu niên, trên má dán băng keo cá nhân, quần áo xiêu xiêu vẹo vẹo mang theo một cỗ không đứng đắn.

Chặn Diêu Vũ Phỉ lại.

Bây giờ tâm tình của Diêu Vũ Phỉ cực kỳ không tốt, cho nên mở miệng nói: “Cút ngay!”

Thiếu niên kia ngược lại như chết cũng quấn lên, giống như đã tập mãi thành thói quen việc Diêu Vũ Phỉ tức giận mắng mình.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi