NAM CHỦ BỆNH KIỀU, SỦNG LÊN TRỜI

Edit: Tinh Niệm

Bệnh thần kinh ảo giác đau, người khác chỉ cần nhẹ nhàng chạm vào, người bệnh cảm giác giống như là bị dao cứa vào da thịt đau đớn.

Lúc này, bác sĩ vừa đi ra, nghe được động tĩnh lại vội vàng quay lại.

Người trên giường sắc mặt tái nhợt, ánh mắt đảo qua Tô Yên vừa lui về sau một bước.

Cũng không biết vì sao, sắc mặt xấu hổ đỏ bừng, thân thể càng run rẩy lợi hại hơn.

Lôi kéo tấm thảm, bất chấp miệng vết thương, trực tiếp đem cả người mình tất cả đều bao lại.

Hoàn toàn cự tuyệt cùng bất luận người nào nói chuyện, cũng không cho bất cứ ai xem xét.

Kỷ Tinh Vũ nhìn phản ứng của anh trai mình, lại nhìn về phía Tô Yên, thần sắc phức tạp khó phân biệt.

Sau đó, Tô Yên cùng Kỷ Tinh Vũ tất cả đều bị mời ra ngoài.

Trong phòng lại lần nữa tràn ngập hương vị nước sát trùng, một chút vị ngọt trong miệng cũng bị phai nhạt bớt, tiêu tán đi.

Kỷ Tinh Vũ nhìn Tô Yên, há mồm

"Cô......"

Giọng nói vừa ra, rồi lại không biết nên nói cái gì.

Tô Yên vẫn luôn cúi đầu, móc ra một viên lại một viên kẹo sữa dâu tây ăn.

Cả căn nhà đều kín mít.

"Tinh Vũ"

Một thanh âm già nua rất có lực chấn nhiếp vang lên.

Một người tóc gần như hoa râm, ăn mặc kiểu áo Tôn Trung Sơn, cùng với cây quải trượng, vững vàng ngồi ở trên sô pha.

Kỷ Tinh Vũ nhìn về phía sô pha màu đen.

Không cùng Tô Yên nói chuyện nữa, bước bước chân đi đến trước mặt vị lão nhân kia.

Đến nơi hắn cúi đầu

"Ông."

Lão nhân kia ngẩng đầu lên, nhìn Kỷ Tinh Vũ.

Lúc sau chậm rãi thở dài

"Có thời gian, thì lại đây chăm sóc anh của cháu nhiều chút."

Kỷ Tinh Vũ gật đầu.

"Cháu biết, ông."

Nghe Kỷ Tinh Vũ gọi ông.

Lập tức liền biết thân phận lão nhân này.

Kỷ Kiến Quốc, hiện giờ là gia chủ Kỷ gia.

Kỷ Kiến Quốc có hai người con trai một người con gái, con trai cả mười năm trước tai nạn xe cộ đã chết.

Con thứ hai hiện giờ ở quân đội, nghe nói cấp bậc rất cao.

Mà Kỷ Tinh Vũ, là con của người con thứ hai.

Ánh mắt Lão nhân nhìn phía cửa phòng đang đóng chặt, gắt gao nắm chặt quải trượng.

Cảm xúc trong mắt thực phức tạp.

Một chút áy náy, còn có chút tưởng niệm.

Đoán là, cũng muốn vào đó nhìn xem.

Cũng không biết vì sao lại chậm chạp không động một bước.

Lão gia tử vẫn luôn ngồi chờ ở nơi này, người chung quanh đều là vẻ mặt ngưng trọng.

Nửa giờ sau, hai vị bác sĩ từ trong phòng đi ra.

Nói

"Không có việc gì, tình huống còn có điểm lạc quan."

Lão gia tử nghe, tay run run.

Thanh âm so với vừa nãy càng thêm già nua

"Cái sự lạc quan này, là ý nói nó có khả năng bình phục, hay là nói nó không chết được?"

Hai vị bác sĩ nhìn lẫn nhau một cái, trầm mặc.

Sau đó, lão gia tử ra tiếng

"Nói thật cho ta, bệnh tình của nó rốt cuộc nghiêm trọng tới trình độ nào."

Kỷ Tinh Vũ muốn ra tiếng đánh gãy, nhưng lão gia tử bướng bỉnh, lúc này đây nếu không hỏi ra chân tướng quyết không bỏ qua.

Trong đó một người thở dài, đi lên trước.

Vị này là bác sĩ tâm lý chủ trị cho người bên trong kia, đã trị liệu cho hắn hơn mười năm.

"Lão gia tử, Kỷ Diễn bản thân có bệnh tự kỷ, bệnh trầm cảm nặng, cùng với bệnh thần kinh ảo giác đau, lúc nãy hắn ở trong phòng tắm tự sát, may mắn phát hiện kịp thời, bằng không dựa theo trình độ vết thương kia, dù có bất tử, cũng sẽ trở thành người thực vật."

Bác sĩ tâm lý đơn giản trần thuật sự tình vừa mới phát sinh.

Tô Yên cúi đầu, bỏ đi từng lớp từng lớp vỏ kẹo sữa dâu tây lộ ra kẹo sữa trắng mềm, một viên tiếp một viên ăn vào trong miệng.

Lão gia tử hô hấp dồn dập, bên cạnh vội vàng có người đưa thuốc qua.

Lão gia tử vẫy vẫy tay, cự tuyệt.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi