NAM CHỦ BỆNH KIỀU, SỦNG LÊN TRỜI

Edit: Tinh Niệm

Một bên nghĩ, một bên đi vào trong viện.

Tô Yên cắn lỗ tai con thỏ, vừa đi vừa kéo.

Mới vừa đi vào sân.

Bỗng nhiên liền nghe được một đạo thanh âm

"Ở chỗ này!!"

Giây tiếp theo, nàng đã bị một cái lồng sắt bao lại.

Tô Yên mờ mịt kêu, nhìn xem bốn phía.

Thị vệ dẫn đầu chụp đánh thật mạnh một cái, kêu to.

"Kêu cái gì mà kêu?! Làm ồn tới Vương gia, ta chặt đầu của ngươi!"

Tô Yên còn đang mờ mịt, sau đó, lồng sắt được mở ra, nàng bị một cái tay thô ráp nắm lấy cổ.

Một hơi không thở ra được, thiếu chút nữa bị nghẹn chết.

"Ô!!!!"

Đạp hai cái đùi, bắt đầu kêu.

"Ô ô ô ô!!!"

Sau đó nàng vươn móng vuốt, móng tay xẹt qua tay người nọ.

"A!!! Thằng nhãi ranh! Dám cào lão tử?!"

Tên kia thị vệ đau xót, Tô Yên một chút đã ngã ở trên mặt đất, trên người bẩn hề hề.

Cũng không quan tâm, liền chạy tới thư phòng.

Vừa chạy vừa kêu

"Ô ô ô ô ô!!!"

Thanh âm đều trở nên vội vã.

Hệ thống nói, muốn nàng chạy mau.

Tự nhiên, thân là động vật, nàng theo bản năng cũng đã nhận ra bọn họ ác ý với mình.

Kết quả là chạy càng lúc càng nhanh.

Cho đến....bỗng nhiên, cửa thư phòng mở ra.

Vũ Văn Húc ngồi trên xe lăn được hạ nhân đẩy ra từ bên trong.

Tô Yên trước mắt sáng ngời, cao cao nhảy lên, một chút liền bổ nhào vào trong lòng ngực hắn.

"Ô ô ô ô ô!!!"

Nàng duỗi tay thịt gắt gao nắm chặt quần áo hắn, bắt đầu cáo trạng.

Mà Tiểu Hoa còn lại là trầm mặc thật lâu.

Yên lặng ra tiếng

"Ký chủ, chị vì sao muốn chạy vào trong lòng ngực hắn? Rõ ràng chính là hắn phái người tới bắt chị a!!"

Tiểu Hoa sau khi trải qua quá nhiều chuyện, đã không còn là hệ thống ngốc bạch ngọt như trước đây.

Tự nhiên nó cũng nhìn ra được, nếu không phải tên xú nam chủ này ra mệnh lệnh.

Bọn họ sẽ động thủ??

Nó kêu ký chủ chạy mau.

Ai ngờ ký chủ nó đã nhảy bổ vào Vũ Văn Húc.

Tô Yên nghe xong, sửng sốt.

Chớp chớp mắt.

Nàng nhìn những người đang đuổi ở phía sau, đều quỳ gối bên chân Vũ Văn Húc.

Hắn giống như không hề kinh ngạc, chỉ duỗi tay sờ sờ đầu chính mình, cái gì cũng chưa nói.

Tô Yên chậm rãi từ ngực hắn chảy xuống trên đùi hắn.

Ngồi xổm chỗ đó, có chút mất mát.

Đầu cúi thấp, héo héo.

Hắn không cần nàng?

Vì cái gì? Chính mình ăn quá nhiều?

Khiến hắn bị đói?

Suy nghĩ trong chốc lát.

Nàng liền nhảy từ trên đùi xuống.

Đi đến trước mặt con thỏ chính mình bắt đến.

Cắn lỗ tai con thỏ, nỗ lực kéo đến bên chân Vũ Văn Húc.

Nàng ngồi xổm trước mặt con thỏ kia, héo héo.

Vũ Văn Húc nhìn một màn này, trầm mặc trong chốc lát

"Biến mất một buổi trưa, chính là đi bắt con thỏ?"

Tô Yên gật gật đầu.

Hắn lại lần nữa hỏi

"Cho ta?"

Tô Yên lại lần nữa gật gật đầu.

Hắn nói hắn sẽ bị đói.

Vậy, liền cho hắn làm cơm ăn.

Nhưng, hắn không cần mình.

Tô Yên héo héo, đôi mắt nháy nháy, giọt nước mắt to chảy xuống.

Nàng dẩu mông, chôn đầu ở trong tay thịt.

Lúc này, thị vệ bên cạnh ra tiếng

"Nô tài đáng chết, để nó chạy ra ngoài, bây giờ nô tài liền xử lý nó, không dám bẩn mắt Vương gia."

Tiếng nói vừa dứt, lại bị Vương gia liếc ánh mắt đến.

Thị vệ kia thân thể cứng đờ.

Chẳng lẽ là nói sai rồi?

Mà Tô Yên, nghe lời này, khóc càng lợi hại hơn.

"Ô ô ô ô ô ~~~~"

Đừng tưởng rằng nàng nghe không hiểu bọn họ đang nói cái gì.

Chẳng những không cần nàng, còn muốn xử lý nàng.

Người xấu!

Thực thương tâm!!

Vũ Văn Húc cũng không nghĩ tới, nhìn đến con thỏ còn dính máu kia, trong lòng mềm nhũn.

____________

Theo dự định sẽ là mỗi hôm 4 chương nhé các nàng.

Chúc mọi người ngủ ngon nha!

晚安!

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi