NAM CHỦ BỆNH KIỀU, SỦNG LÊN TRỜI

Giọng nói lười nhác, ý vị thâm trường.

Tô Yên gật đầu, “Khương Nhiên”

Cái miệng nhỏ lúc đóng lúc mở, hắn nghe cái tên đã được gọi vô số lần. Tại sao chỉ khi cô nói, thế nhưng cảm thấy, tên này thật TM dễ nghe.

Hắn lộ ra một nụ cười, không kềm chế được trên mặt mang theo một phần trêu đùa: “Nếu biết tôi là ai, còn sợ không biết cách trả cho tôi?”

Khi hắn nói, kéo kéo gói kẹo sữa dâu trong tay cô, cô khẩn trương cầm chặt, bộ dáng thoạt nhìn rất thích.

Ý cười bên khóe môi gia tăng, gật gật đầu: “Ăn từ từ.” Ba chữ chậm rãi rơi xuống.

Sau đó, nhìn thấy Tô Yên nghiêm túc gật gật đầu: “Được.”

Hắn nhìn phản ứng của cô, cảm thấy hơi buồn cười.

Tính tính thời gian, tựa hồ, sắp tan học. Không nói gì nữa, cũng không chào tạm biệt. Đút tay vào trong túi quần, rời đi dọc theo con đường vừa đi qua.

Hệ thống Tiểu Hoa vẫn luôn chậm chạp không nói đột nhiên phát ra âm thanh: “Ký chủ, mảnh vỡ Chủ Thần của cô, Tiểu Hoa cảm ứng được.”

Tô Yên tinh tế nhấm nuốt, không nhanh không chậm hỏi: “Ở đâu?”

“Ở trên người nam sinh vừa nãy!”

“Là sao?”

“Trên người hắn có mảnh vỡ Chủ Thần của cô.”

“Sau đó thì sao?”

“Mảnh vỡ Chủ Thần của cô có một lực lượng nhất định, cũng có thể nói là quang hoàn hình thành vai chính. Hắn chính là nam chính của thế giới này.”

“Tôi cần làm gì?”

“Cô phải lấy lại mảnh vỡ Chủ Thần, có hai cách, thứ nhất, chờ đến khi nam chính chết, mảnh vỡ Chủ Thần sẽ tự quay về.”

“Cách thứ hai thì sao?”

“Thứ hai, giúp nam chính hoàn thành tâm nguyện của hắn. Hoàn thành tâm nguyện, mảnh vỡ Chủ Thần cũng phát huy được tác dụng của nó, cô có thể lấy lại.”

“Hai cách này, cách nào nhanh hơn?”

“Hệ thống đề cử... cách thứ hai.”

Sau khi hệ thống Tiểu Hoa nói xong, Tô Yên lâm vào trầm mặc.

Thật lâu sau, giọng nói mềm mại vang lên: “Vậy ··· bước đầu tiên tôi phải làm gì?” Tô Yên vừa đặt câu hỏi vừa xoa trán.

Thật là một chút cũng không thể nghĩ nhiều, chỉ cần thoáng suy nghĩ, dung lượng não đã không đủ.

Tiểu Hoa ho khan một tiếng: “Tôi đã nhìn tất cả dữ liệu trong hệ thống, đề cửa cho ký chủ một con đường ngắn nhất.”

“Tốt.” Cô ngoan ngoãn đồng ý.

“Ký chủ, bây giờ cô nên tiếp cận hắn, hiểu biết hắn, làm hắn buông lỏng sự phòng bị, sau đó lại trộm hỏi tâm nguyện của hắn là gì, hắn sẽ nói cho cô.”

“Thật sự?”

“Đương nhiên!” Hệ thống Tiểu Hoa chém đinh chặt sắt.

Tô Yên nghe, gật gật đầu, tỏ vẻ nhận đồng (biết + đồng ý)

Trước khi trở thanh Chủ Thần, tuy cô là người, nhưng rất ít tiếp xúc với người bình thường. Quan hệ giữa người với người gì đó, Tô Yên chỉ là một tờ giấy trắng. Nghe hệ thống, hẳn là sẽ không sai.

Sau khi suy nghĩ xong, Tô Yên kiên định ý tưởng trong lòng.

Mà ở trong góc nào đó của hành lang tầng hai.

Bốn nam sinh ngồi xổm bên cạnh góc tường, trên mặt lộ ra biểu tình quái dị. Nhìn nhau trầm mặc thật lâu, đột nhiên kích động: “Mẹ ơi! Vừa nãy là sao?!”

“Kẹo sữa dâu?! Ha ha ha ha, ta không nhìn lầm đi?! Khương ca mua kẹo sữa dâu đưa cho con gái?!”

“Trời cao! Ai ai ai, các ngươi nhìn thấy động tác của Khương ca không? Thế nhưng còn bóc vỏ kẹo cho nữ sinh kia!”

“Thật là bầu trời có mưa máu, nhìn hành động vừa nãy của Khương ca, ta cược một tờ tiền đỏ, Khương ca rõ ràng có ý với nữ sinh kia!”

Bốn nam sinh, giống như mấy bà thím ngồi ngoài chợ, mồm năm miệng mười ba ba ba, hóng hớt không chịu được.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi