NGẬN THUẦN NGẬN ÁI MUỘI

Trương Long và Trương Vũ Lượng là họ hàng xa, vì vậy dựa vào Trương Vũ Lượng nên sống rất tốt. Nhưng uy danh của Dương Minh ở Tứ Trung này vẫn rất lớn. Hơn nữa có Trương Vũ Lượng không ngừng nhắc nhở, tuyệt đối không được chọc vào Dương Minh. Cho nên Trương Long vẫn rất kính sợ Dương Minh. Trương Tùng là học sinh mới, lúc hắn vào thì Dương Minh đã tốt nghiệp cho nên không biết Dương Minh.

"Bỏ đi, không cần" Dương Minh xua tay nói: "Tao ăn no rồi, không muốn ăn nữa. Sau này nói với thằng em mày, không có việc gì đừng đến làm phiền em tao. Tính em tao khá tốt, nhưng tao thì lại khác, tự mày biết mà làm"

"Vâng ạ, vâng ạ. Trương Tùng, mày mau xin lỗi Dương ca. Còn nữa, sau này không được làm phiền Dương Tiểu Ba nữa" Trương Long quát Trương Tùng, chẳng qua lại có chút khó hiểu hỏi: "Dương ca, Dương Tiểu Ba là em của anh?"

"Nói nhảm, nó họ Dương, không phải em tao, chẳng lẽ là anh mày?" Dương Minh thấy người này không ngờ dám nghi ngờ mình, rất tức. Cái gì thế này, nếu là mấy năm trước, mình đã sớm đá đít nó đi rồi.

"Vâng vâng, em chỉ hỏi thôi ạ. Trương Tùng, mày làm gì thế? Bảo mày xin lỗi, có nghe thấy không?" Trương Long cười bồi, nói.

"Anh. em." Trương Tùng còn định nói gì đó đã bị Trương Long cắt ngang: "Mau lên, mày muốn bị đánh hả?"

"Dương ca, là em sai. Về sau em sẽ không bao giờ làm phiền Dương Tiểu Ba nữa." Trương Tùng đành phải cúi đầu nói.

"Được rồi, mày đi đi, tao không có thời gian với mày" Dương Minh mặc dù dễ nói chuyện, nhưng không có nghĩa hắn thích nói với mấy thằng lưu manh.

"Vậy em đi, Dương ca, có chuyện gì anh cứ gọi em" Trương Long cung kính dẫn đám Trương Tùng rời đi.

"Anh, thằng kia là ai mà ngưu như vậy. Sao anh không đánh nó?" Về đến bàn mình, Trương Tùng không phục hỏi: "Anh bây giờ không phải là Lão Đại Tứ Trung sao. Hơn nữa còn có Lượng ca mà"

"Đánh hắn? Tao có thể đánh hắn thì nói làm mẹ gì. Lượng ca của mày ngưu lắm hả? Nhìn thấy hắn cũng phải ngoan ngoãn cung kính gọi một tiếng Dương ca" Trương Long hừ lạnh một tiếng: "Mày sau này đừng trêu chọc thằng Dương Tiểu Ba kia, nếu không tao và mày không sống yên thân đâu"

"Thật không? Hắn ngưu như vậy?" Trương Tùng không tin lắm.

"Hừ, tao vào trước mày đã học ở trường cấp hai Hồng Kỳ nên biết không ít. Dương Minh năm đó lăn lộn ở bên ngoài, ở thời kỳ đỉnh cao, Lão Đại tất cả các trường thấy hắn đều gọi hắn là Dương ca, không ai dám vuốt râu hùm. Mày có biết không, năm đó khi Dương Minh tốt nghiệp trường Hồng Kỳ, vào Tứ Trung, mấy tên có máu mặt trường cấp hai Hồng Kỳ chúng ta còn cố ý đến Tứ Trung xin chỉ thị của Dương Minh về Lão Đại tiếp theo. Có thể thấy được Dương Minh hùng mạnh đến mức nào" Trương Long lạnh lùng nói.

"Đó không phải chuyện trước kia sao. Bây giờ hắn đã tốt nghiệp còn sợ gì chứ?" Trương Tùng vẫn có chút khinh thường: "Em không tin hắn bây giờ còn uy danh như trước"

"Mày đừng hại chết tao. Mày không biết, Lượng ca nói Dương Minh là bạn thân của Báo ca thành Nam. Báo ca, đó là xã hội đen chính thức, là kẻ mà mấy thằng lưu manh ở trường học như chúng ta có thể rung chuyển sao?" Trương Long cảnh báo: "Mày nếu không muốn sống thì tiếp tục trêu hắn đi"

"Mẹ nó. Ngưu như vậy" Trương Tùng nghe xong rất kinh ngạc: "Vậy chúng ta sau này đi theo Dương Minh, chẳng phải ngon sao ạ?"

"Đi theo gì mà đi theo, mày ngu à? Xã hội đen dễ lăn lộn vậy sao? Không cẩn thận là chết. Chúng ta là học sinh, ở trường học ra vẻ ta đây là được rồi, đừng nghĩ mấy cái đó làm mẹ gì" Trương Long nói: "Đừng nghĩ cái đó, chẳng có tác dụng mẹ gì"

"Đại ca, anh ghê quá" Trương Long đi rồi, Dương Tiểu Ba sùng bái nói: "Trầm Hoa, bạn còn không mau cảm ơn đại ca? Sau này Trương Tùng sẽ không dám đến làm phiền bạn"

"Cảm ơn đại ca" Trầm Hoa cũng rất mừng, đám học sinh đều sùng bái bạo lực. Trầm Hoa bị Trương Tùng làm phiền đến phát chán. Nàng cũng hy vọng bạn trai mình có thế mạnh, tìm một vài người có máu mặt đe dọa Trương Tùng, để hắn không dám làm phiền mình. Nhưng đáng tiếc Dương Tiểu Ba là một cậu bé tốt, không quen biết bạn xã hội, cho nên vẫn không giải quyết được chuyện này. Hôm nay thấy đại ca của Dương Tiểu Ba chỉ hai câu đã làm cho đại ca Trương Tùng là Trương Lọng sợ đến độ chuồn đi mất, Trầm Hoa rất cao hứng. Nàng nghe nói Trương Long rất quen thuộc với đám xã hội ngoài trường. Chẳng qua bây giờ có thể thấy đại ca của Dương Tiểu Ba còn mạnh hơn.

Kể từ đó, mình và Dương Tiểu Ba ở trong trường sẽ không bị ai bắt nạt.

"Cảm ơn cái gì, thằng kia chỉ là một thằng ngu, không cần để ý đến nó" Dương Minh không thèm để ý nói.

"Đại ca, anh không biết thằng Trương Tùng đó phiền phức đến thế nào đâu, suốt ngày làm phiền Trầm Hoa, còn gọi điện đến nhà cô ấy" Dương Tiểu Ba nói.

"Thằng này phải cho một trận, sau này còn làm phiền mày, gọi điện cho anh" Dương Minh cười nói.

"Được ạ" Dương Tiểu Ba cũng là thằng sùng bái bạo lực, đại ca mình là kẻ có máu mặt làm cho Dương Tiểu Ba rất hưng phấn. Đại ca từ bé đã là tấm gương học tập của nó. Bây giờ Dương Tiểu Ba càng cảm thấy đại ca vĩ đại, chẳng những học giỏi, phương diện khác cũng mạnh. Mình có một đại ca như vậy, sau này ở trong trường không phải mình cũng rất ngưu sao?

"Đúng, Tiểu Ba, mày có biết một giáo viên tên Lý Huệ Hoa không?" Dương Minh hỏi.

"Cô giáo Lý? Đại ca, anh nói là chủ nhiệm lớp bọn em?" Dương Tiểu Ba ngạc nhiên nói: "Đại ca, anh biết cô Lý?"

"Là chủ nhiệm lớp?" Dương Minh nghe xong kinh ngạc: "Không trùng hợp vậy chứ? Năm trước cô ấy là chủ nhiệm lớp anh"

"Thật à đại ca?" Dương Tiểu Ba cũng kinh ngạc.

"Đương nhiên là thật. Anh lần này từ Hồng Công về, có mua quà cho cô ấy. Vừa lúc, lát mày dẫn anh đi gặp cô ấy" Dương Minh nói.

"Không có vấn đề ạ. Chẳng qua đại ca, anh thật là có tâm, còn nhớ cô giáo" Dương Tiểu Ba thở dài nói.

"Cô Lý lúc trước đối với anh rất tốt, tốt hơn Ngô Trì Nhân ở cấp hai kia nhiều" Dương Minh lắc đầu: "Anh ghi nhớ cả đời"

"Cái gì? Kẻ vô sỉ?" Trầm Hoa nghe Dương Minh nói, kinh ngạc.

"Dát?" Dương Minh và Dương Tiểu Ba nghe xong đều kinh ngạc, cười ha hả.

"Tiểu Ba, bạn gái em thú vị thật, cũng có thể nghĩ ra. Chẳng qua từ vô sỉ này rất hợp với Ngô Trì Nhân" Dương Minh cười nói: "Thật hợp"

Dương Minh nói xong, mấy người đều cười." Đúng rồi, đại ca, anh đến Hồng Công có gặp ngôi sao không? Nghe nói ở Hồng Công rất dễ thấy ngôi sao đó" Dương Tiểu Ba hỏi.

"Ngôi sao, anh không chú ý đến, em cũng thích à?" Dương Minh hỏi.

"Đúng ạ, em rất thích Thư Nhã, là ngôi sao ngọc nữ hát bài Bạn trai ngồi cùng bàn và Tình yêu lúc nhỏ. Lớp em rất nhiều người thích cô ấy hát. Em và Trầm Hoa đều là fan của cô ấy" Dương Tiểu Ba nói.

Fan? Dương Minh thầm nghĩ, ngôi sao bây giờ đều thích lấy biệt hiệu, gì mà Ngọc Mễ, Lương Phấn.

Thư Nhã này Dương Minh cũng có chút ấn tượng, mình còn mua của cô nàng này một cái nhẫn. Dương Tiểu Ba nếu không nói, Dương Minh cũng đã quên mất. Cái nhẫn đó vẫn còn ở chỗ Tiếu Tình, hôm nào phải xem mới được.

Chẳng qua nghe đến bài hát của Thư Nhã, đây đúng là yêu sớm. Còn ngọc nữ nữa chứ, ngọc nữ cũng yêu sớm?

"Không thấy, anh không biết người này" Dương Minh lắc đầu nói.

"Đại ca, không phải chứ, siêu sao như vậy mà anh cũng không biết?" Dương Tiểu Ba ra vẻ không tin.

"Đại ca mày không phải là người hâm mộ ngôi sao, nên không biết. Lát về lên mạng tìm xem sao" Dương Minh cười khổ nói.

"Ai, vốn đang hy vọng anh đến Hồng Công, nhờ cô ấy ký tên" Dương Tiểu Ba than thở.

"Ký tên làm gì chứ" Dương Minh cười nói. Chẳng qua trong lòng lại nghĩ, mình mua một chiếc nhẫn đắt tiền của cô ấy, bảo cô ấy ký tên một cái cũng không quá đáng chứ?

Ăn xong, Dương Tiểu Ba dẫn Dương Minh về cổng Tứ Trung, Dương Minh lấy một đôi giày thể thao và bộ quần áo cho Dương Tiểu Ba, sau đó lại lấy một món đồ trang sức cho cô Lý.

"Xin lỗi Trầm Hoa, không biết chuyện em dâu, nếu không anh nhất định mang theo quà gặp mặt, lần sau anh bù" Dương Minh đưa quà cho Dương Tiểu Ba, liền nói với Trầm Hoa.

"Không có gì đâu đại ca, không cần khách khí như vậy ạ" Trầm Hoa vội vàng nói.

Ba người cùng nhau đi vào trường, nhìn quang cảnh quen thuộc, Dương Minh không khỏi cảm thán. Mấy tháng trước, mình vẫn là học sinh ở đây, ngôi trường quen thuộc, sân vận động quen thuộc.

Nghĩ đến kỷ niệm hồi cấp ba, nghĩ đến Trần Mộng Nghiên, nghĩ đến Triệu Oánh, nghĩ đến.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi