NGẬN THUẦN NGẬN ÁI MUỘI

"Được rồi. Dương Minh. vậy chúng ta tìm chỗ nói chuyện chứ?" Dương Đại Sơn hỏi ý. Dương Đại Sơn vốn là người xu phụ, thấy Bạo Tam Lập tôn kính Dương Minh như vậy, cũng không dám lớn tiếng như trước nữa.

"Được ạ" Dương Minh gật đầu: "Gần đây cháu không quen, đi đâu bác tự chọn"

"Đằng trước có một quán cafe cũng được, bác thường xuyên đến đó bàn chuyện làm ăn" Dương Đại Sơn mở xe, mở ghế lái, bảo Dương Minh đi vào trước, điều này làm Dương Minh giật mình.

Dương Đại Sơn chưa bao giờ khép nép với mình như vậy. Dương Minh có đôi khi làm việc rất ngưu, nhưng đó là đối với kẻ thù hoặc thằng ra vẻ với mình. Nghiêm khắc mà nói, Dương Đại Sơn là người như vậy. Nhưng Dương Minh không thể nào ra vẻ quá bất mãn với lão. Xét cho cùng lão cũng là bác mình, là anh trai của bố, vì thế Dương Minh không thể làm gì quá quắt.

Lão thích ngưu X thì cứ mặc lão, có quan hệ gì với mình?

Hôm nay thấy thái độ của Dương Đại Sơn thay đổi hoàn toàn, Dương Minh đúng là không có gì để nói.

Xe của Dương Đại Sơn chính là xe Toyota, mẫu xe năm vừa rồi. Chẳng qua đây là lần đầu tiên Dương Minh đi.

"Dương Minh, bác làm ăn mấy năm nay, không để ý đến các cháu, cháu không trách bác chứ?" Dương Đại Sơn vừa lái xe nói." A?" Dương Minh ngẩn ra, đây là bác mình sao? Sao lại nói lạ như vậy? Chẳng qua Dương Minh không có ý kiến. Bác cũng không phải bố hắn, không để ý, lạnh nhạt thì sao chứ? Dương Minh chẳng thấy gì không ổn cả.

"Dương Minh, cháu có phải cảm thấy bác rất quái không?" Thấy Dương Minh không nói gì, Dương Đại Sơn có chút xấu hổ cười khổ nói.

"Bác, cháu không muốn bình luận gì. Mỗi người đều có cách sống của mình mà, đúng không?" Dương Minh lắc đầu: "Bác làm như thế nào là việc của bác, không quan trọng"

"Dương Minh, cháu quả nhiên là vẫn còn giận bác." Dương Đại Sơn thở dài một tiếng: "Thực ra bác cũng là bất đắc dĩ mà."

Dương Minh không nói gì nữa, hắn cũng không muốn nói. Dù sao thái độ đối với họ hàng của Dương Đại Sơn, đó là nhân phẩm của lão. Dương Minh cũng không có tư cách chỉ trỏ.

"Bác, bác tìm cháu chỉ để nói chuyện này thôi sao?" Dương Minh không nhịn được, nếu như nói mấy thứ nhàm chán này, không bằng không nói còn hơn.

"Đến nơi, chúng ta sẽ nói chuyện" Dương Đại Sơn cười khổ một tiếng.

Xe đến trước một quán cafe trông khá cổ. Dương Minh và Dương Đại Sơn xuống xe. Nhân viên ở cửa hiển nhiên là quen mặt Dương Đại Sơn. Dương Đại Sơn không nói gì, nhân viên phục vụ liền dẫn bọn họ đến một bàn khá yên tĩnh.

"Uống gì?" Dương Đại Sơn lấy menu từ trong tay nhân viên phục vụ, đưa cho Dương Minh.

"Gì cũng được ạ, nước hoa quả đi" Dương Minh không nhìn menu, thuận miệng nói. Hắn đến đây không phải là uống đồ, mà muốn nói chuyện với Dương Đại Sơn.

"Uống chanh tươi được không ạ?" Nhân viên phục vụ hỏi.

Dương Minh gật đầu. Dương Đại Sơn gọi một cốc cafe. Nhân viên phục vụ rời đi. Dương Minh nhìn Dương Đại Sơn, do dự một chút rồi mở miệng hỏi: "Bác, chuyện hôm nay bác có định nói cho bố mẹ cháu biết không? "

Dương Đại Sơn không phải người nhiều chuyện, vừa nãy tìm Dương Minh chỉ là vì phát tiết cơn xấu hổ trong lòng mà thôi. Khi lão biết quan hệ của Dương Minh và Bạo Tam Lập, lập tức liền không còn suy nghĩ đó.

"Chuyện gì?" Dương Minh hỏi lại một câu, ra vẻ không hiểu.

Dương Minh cười cười, hiểu ý của lão. Xem ra Dương Đại Sơn không định nói cho bố mẹ mình. Dương Minh coi như đã yên tâm, vốn định dụ dỗ, uy hiếp một chút, không nghĩ đến bác lại sảng khoái như vậy.

"Được, nếu bác không muốn nhắc đến, vậy coi như cháu chưa hỏi" Dương Minh nói: "Không biết bác tìm cháu có chuyện gì?"

"Dương Minh, những năm gần đây, bác thừa nhận bác đối với các cháu là không nghe, không hỏi. Cháu có thể coi thường bác, nói bác máu lạnh, nhưng bác thực ra cũng là do chấp nhất với bố cháu và chú ba" Dương Đại Sơn bất đắc dĩ nói.

"Chấp nhất? Có ý gì ạ?" Dương Minh có chút khó hiểu: "Bác, có một số việc bác không cần giải thích. Cháu cũng không trách bác. Bác mặc dù là bác cháu, nhưng không nợ gì cháu, tốt hay xấu, không quan hệ gì với cháu"

"Không, Dương Minh, cháu nghe bác nói đã" Dương Đại Sơn cắt ngang lời Dương Minh: "Năm đó bác cũng là công nhân nhà máy xe khách Tùng Giang. Khi đó một quản đốc xưởng về hưu, lúc ấy bác chính là đồ đệ của quản đốc đó, nói về kinh nghiệm, thì vị trí đó có thể là của bác. Nhưng hết lần này đến lần khác tên em vợ xưởng trưởng đã đoạt lấy vị trí của bác"

"Lúc ấy bác chán nản, muốn rời khỏi nhà máy, nhưng bố cháu và bố Dương Tiểu Ba đều khuyên bác tiếp tục ở lại. Mới đầu, hai người bọn họ chỉ là khuyên bác. Chẳng qua ý bác đã quyết, muốn xông ra ngoài thử một phen. Bố cháu và bố Dương Tiểu Ba rất tức, chỉ trích bác có chén cơm không cầm, không để ý đến gia đình mình, đây không phải tự tìm phiền phức sao? Đúng là đầu có vấn đề.

"
Mà quan hệ ba anh em chúng ta cũng vì chuyện này mà trở nên căng thẳng. Sau đó, ba cháu và ba Dương Tiểu Ba uy hiếp bác, nếu bác từ chức sẽ không nhận người anh này. Lúc ấy bác vẫn còn trẻ tuổi, nên đã tức giận nói Dương Đại Sơn này nếu có một ngày thành đạt, hai người đừng đến nhờ tôi"

"
Ba cháu và ba Dương Tiểu Ba lúc ấy lại cười nhạo bác, nói bác có thể phát triển sao? Ngưu lắm cũng chỉ làm được chút chuyện nhỏ"

"
Cứ như vậy, bác từ chức, tự mình đi làm ăn, không ngờ đã làm được chút chuyện. Mấy năm nay bác mặc dù có quan hệ với hai người em, nhưng tình cảm giữa anh em đã vì chuyện lần đó mà lạnh nhạt hơn"

"
Bác là lớn trong nhà, là Lão Đại của Dương gia. Bác để hai người em xem thường mình, cháu biết trong lòng bác khó chịu như thế nào không? Bác cũng biết tuổi mình không nhỏ, không thể nào tức giận như trẻ nhỏ nữa. Nhưng khúc mắc năm đó vẫn không thể giải được"

"
Hả?" Dương Minh há hốc mồm, nhìn Dương Đại Sơn: "Bác, chuyện bác nói sao cháu không biết?"

"
Năm chín mươi nhăm, cháu được mấy tuổi? Sao có thể biết cái chuyện này chứ?" Dương Đại Sơn cười khổ nói: "Bố cháu là người như thế nào chắc cháu hiểu rõ, suy nghĩ rất cổ hủ, bác tức vì bố cháu năm đó đã xem thường bác, nên những năm qua mới lạnh nhạt với mọi người"

"
Bởi vì chuyện này mà bác dâu cháu đã khuyên bác rất nhiều lần. Lúc còn trẻ chưa hiểu chuyện thì thôi, bây giờ đã từng này tuổi còn chấp nhất làm gì? Có thể là bác quá hẹp hòi, cho nên vẫn không hòa hoãn quan hệ với anh em"

"
Chẳng qua mấy hôm trước bác dâu cháu lại khuyên bác lần nữa. Bác cũng đã hơn bốn mươi, đã qua nửa đời người, cứ tiếp tục như vậy cũng không hay. Cho nên hôm qua mới mời mọi người, cháu chắc cũng thấy thái độ của bác đã thay đổi mà"

Dương Minh không nghĩ đến trong đó còn có chuyện này, là mình vẫn hiểu lầm bác? Nghĩ đến thái độ của bố mẹ với lão, Dương Minh rốt cuộc hiểu được tại sao bố không có ý kiến gì với thái độ của Dương Đại Sơn. Thì ra còn có chuyện này.

Dương Minh hiểu rõ tính cách của Dương Phụ, cổ hủ, không thích mạo hiểm. Cho nên Dương Phụ năm đó nhất định là có mâu thuẫn với Dương Đại Sơn. Nghĩ đến đây, Dương Minh không khỏi cười khổ. Thì ra chuyện cũng không phải giống mình tưởng tượng.

"
Dương Minh, cháu có thể cảm thấy thái độ của Dương Lệ với cháu rất không được. Chẳng qua đây là do nó ảnh hưởng từ bác. Khi đó nó vẫn bé nên không biết chuyện giữa bác và bố cháu, còn tưởng rằng bác thật tâm xem thường họ hàng, cho nên nó có thành kiến với cháu là bình thường" Dương Đại Sơn nói tiếp: "Bác sẽ nói với Dương Lệ. Dương Minh, bác đã nói chuyện xưa với cháu. Cháu có thể nói với bác về chuyện của mình không?"

"
Bác, có lẽ là cháu trách oan bác. Nhưng thái độ không nghe không hỏi của bác với nhà cháu và nhà Dương Tiểu Ba, đã làm cho cháu và Dương Tiểu Ba suy nghĩ như thế nào không? Từ nhỏ bọn cháu đã cho rằng bác là người không có tình người" Dương Minh bất đắc dĩ nói: "Chuyện trước đây không thể nói rõ được. Những năm chín mươi nhăm, suy nghĩ của người ta rất bảo thủ, cho rằng làm kinh doanh không kiếm được cơm ăn. Mà bố cháu năm đó cũng là vì tốt cho bác. Mà bác lại có suy nghĩ của mình"

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi