NGẬN THUẦN NGẬN ÁI MUỘI

Tôn Chí Vĩ vô cùng buồn bực, tại sao lần nào phá hư Dương Minh đều không được thế này, hơn nữa còn bị trút lên đầu nữa! Lần trước thì bị chị túm được, lần này thị bị chủ nhiệm chửi.

Tôn Chí Vĩ lên mạng tìm tòi nửa ngày, khó khăn lắm mới phát hiện ra một bản kiêm điểm trong giữa một đống hỗn độn, sau khi đếm số lượng từ, thấy đủ một vạn chữ, mới đem đi in ra.

Sau khi in xong, Tôn Chí Vĩ mang về chuẩn bị điền vào, lúc về phòng, một tên thân tín thấy Tôn Chí Vĩ mang cái đó về, vì thế tò mò cầm lên đọc thoáng qua.

"Hôm nay em đùa giỡn lưu manh." Tên thân tín lật lật tờ giấy, vô tình hỏi: "Tôn ca, anh đùa giỡn lưu manh hả?"

"Cái gì?" Tôn Chí Vĩ ngạc nhiên, vội vàng cầm lấy, mới phát hiện ra, thì ra trong lúc nhất thời, mình để nguyên luôn lời nói của người khác lại, Tôn Chí Vĩ hoảng sợ, may là tên thân tín đọc thoáng qua, bằng không để nguyên vậy giao cho Tạ Vĩnh Cường, lúc đó mình không bị mắng tét đầu mới là lạ!

Tôn Chí Vĩ liền nhanh chóng sửa lại lời văn trong đó.

Dương Minh về đến phòng ngủ, thấy Điền Đông Hoa đang ngồi chat trên máy tính ngoài phòng khách.

"Mới mua máy mới?" Dương Minh nhìn thoáng qua hỏi.

"Ừ, hôm qua mới cùng Vương Tuyết đi mua, mua hai cái, thế nào, đồ xịn đó, thấy nó được không?" Điền Đông Hoa vừa gõ chữ vừa nói.

"Máy xịn mà dùng để chat chít thì cũng có cái gì khác máy cũ đâu." Dương Minh nhìn thoáng qua màn hình, trừ mấy cái icon của Yahoo và của máy tính ra thì rỗng tuếch. cảm thấy tên này vì muốn chat chít nên mới mua máy.

"Ặc. thật không?" Điền Đông Hoa gãi gãi đầu nói: "Tao có biết gì đâu, Vương Tuyết nói là Chu Giai Giai dặn mua như vậy, bọn tao cứ thế mà bem thôi, Vương Tuyết học máy tính, chắc là dùng được, còn tao mua một cái như vậy cho xứng."

"Tùy mày, chẳng qua mua cái màn hình LCD 22inch này về chỉ để nói chuyện thôi hả, nhìn không thấy mệt à?" Dương Minh buồn bực nói.

"Vương Tuyết?" Dương Minh nhìn thoáng qua màn hình hỏi.

"Ừ" Điền Đông Hoa gật đầu.

"Hai người tiến triển rất nhanh đó!" Dương Minh liếc nhìn thấy hai người xưng hô ox bx này nọ.

Cũng không lâu sau, Trương Tân trở về, vừa vào cửa nhìn thấy Dương Minh liền lớn tiếng kêu lên: "Trời ơi, ngưu nhân đái bậy đã về rồi!"

"Đái bậy?" Dương Minh cười khổ: "Mày cũng biết? Tin tức truyền nhanh quá vậy!"

"Đâu chỉ có tao, Trần Mộng Nghiên cũng biết rồi!" Trương Tân nói.

"Không thể nào!" Dương Minh mở to hai mắt ra nhìn: "Đều là do thằng ngu hộc Tôn Chí Vĩ đó!"

"Đúng vậy, chẳng qua mọi người cũng biết là do lão già kia, nên đang trách cứ lão già đó" Trương Tân cười nói: "Đúng rồi, ba tao nói công ty chuẩn bị khai trương rồi, hỏi mày chừng nào rảnh thì chúng ta cùng đi, thương lượng một số chuyện" " Đợi cuối kỳ đi, khoảng vài ngày nữa" Dương Minh nhìn thoáng qua lịch rồi nói.

"Cũng được." Trương Tân gật đầu.

Trương Tân còn chưa nói được bao lâu, thì điện thoại của Dương Minh vang lên, quả nhiên là Trần Mộng Nghiên gọi đến.

"Alo, Mộng Nghiên!" Dương Minh tiếp điện thoại.

"Dương Minh, anh có chuyện gì không?" Giọng nói của Trần Mộng Nghiên có chút lo lắng.

"Không sao đâu, chỉ là do tên lớp trưởng đáng ghét kia thôi, tuyên truyền cho mọi người biết" Dương Minh cười nói.

"Không có chuyện gì là tốt rồi! Nhưng mà sao lúc nào anh cũng có chuyện với lớp trưởng hết vậy? Lần trước là Vương Chí Đào, bây giờ lại là hắn." Trần Mộng Nghiên nghi ngờ hỏi: "Dương Minh, em hỏi anh, lần này sẽ không vì nữ sinh chứ?"

"Sao có thể." Dương Minh nói không sai, Tôn Chí Vĩ tìm hắn dù có phần của Vương Chí Đào nữa, nhưng chủ yếu cũng là mâu thuẫn giữa mình và Tôn Chí Vĩ.

"Được rồi." Trần Mộng Nghiên cười lạnh, tựa hồ đã có chút mất tin tưởng với Dương Minh.

"Mộng Nghiên, em ăn cơm trưa chưa?" Dương Minh hỏi.

"Bây giờ đã mấy giờ rồi, em đương nhiên là ăn rồi, anh đi một cái là mất tiêu, Triệu Tư Tư và Trương Tân đều đã thành đôi rồi kìa." Trần Mộng Nghiên nén giận nói.

"Cái này đều tại anh. hay là buổi tối anh mời em dùng cơm, hai ta ra ngoài ăn" Dương Minh xấu hô nói, nghĩ đến Lâm Chỉ Vận, Tôn Khiết. đều đã mần hết rồi, nhưng còn bạn gái chính thức Trần Mộng Nghiên thì.

"Được rồi, vừa lúc em cũng có chuyện cần nói với anh." Trần Mộng Nghiên nói: "Buổi chiều em còn khóa kinh tế học nữa, khoảng năm giờ rưỡi mới tan học, anh chờ em một chút nhé"

"Được, em có chuyện gì, không thể nói qua điện thoại sao?" Dương Minh nghe Trần Mộng Nghiên có chuyện muốn nói, vì thế không nhịn được hỏi.

"Là như vậy, bọn em tổ chức một buổi hoạt động ngoại khóa là Đông Lệnh Doanh, bây giờ bắt đầu đăng ký, anh có muốn tham gia không?" Trần Mộng Nghiên hỏi.

"Đông Lệnh Doanh? Khi nào?" Dương Minh đã sớm nghe qua cuộc sống đại học tương đối phong phú rồi, hoạt động ngoại khóa tương đối nhiều, bây giờ nghe Trần Mộng Nghiên, nhất thời thấy hứng thú.

"Bọn em tính sẽ tổ chức vào cuối kì này, thời gian là ngày mười tháng này" Trần Mộng Nghiên nói: "Cổng chính của trường có dán thông báo đó, do hội học sinh liên hợp tổ chức"

"Ồ? Được, lát nữa anh coi, buổi tối chúng ta từ từ thương lượng" Dương Minh nghe xong gật đầu, không cần hỏi, nếu Trần Mộng Nghiên đã nói như vậy, thì nàng khẳng định muốn tham gia cái Đông Lệnh Doanh này, bằng không cũng sẽ không hỏi ý kiến của mình.

Buổi chiều, Dương Minh không có khóa học, vì hôm nay là ngày cuối cùng của cuộc thi, cho nên trừ vài hệ đặc biệt, thì tất cả đều được nghỉ.

Do tối qua không ngủ ngon, nên Dương Minh muốn ngủ một chút, để tối còn ra ngoài ăn một bữa cơm dưới ánh nến với Trần Mộng Nghiên nữa.

Dương Minh cởi giày ra, ngã xuống giường nằm, còn chưa kịp tiến vào mộng đẹp, thì tiếng chuông điện thoại bàn vang lên, Dương Minh cũng không quản, dù sao cũng có Điền Đông Hoa ngoài đó rồi.

Nhưng không bao lâu sau, liền truyền đến tiếng kêu của Điền Đông Hoa: Dương Minh, quản lý dưới lầu gọi, có người tìm mày!"

"
Cái gì? Tìm tao?" Dương Minh nghe xong ngồi bật dậy, mặt đầy bất đắc dĩ đi đến phòng khách, nói: "Ai tìm tao?"

"
Tao làm sao biết?" Điền Đông Hoa lắc đầu: "Quản lý không nói, chỉ kêu tao gọi mày xuống nhanh nhanh"

"
Mẹ nó." Dương Minh bực mình khoác áo lên: "Ai tìm tao vậy, không trực tiếp đi lên, mà gọi tao xuống"

"
Phỏng chừng là nữ đó, nếu là nam đã trực tiếp lên rồi" Điền Đông Hoa nói.

"
Nữ?" Dương Minh nhíu mày, khẳng định không phải là Trần Mộng Nghiên rồi, người đến tìm mình, trừ Triệu Oánh và Chu Giai Giai ra, thì còn ai nữa?

Dương Minh đi xuống lầu, dùng dị năng nhìn thoáng ra ngoài, không khỏi mắng to một câu: "
Mẹ kiếp!"

Tự nhiên lại là hai thằng đeo kính hồi sáng! Con mẹ nó còn chưa dứt sao? Còn đến hỏi thăm phòng ngủ của mình, thật sự là biết làm khó.

Thấy hai tên này, Dương Minh cũng không muốn xuống, vì Dương Minh cảm thấy không có gì để nói với họ, bởn vì bọn họ không phải người đứng sau, Dương Minh không muốn tốn thời gian với họ.

Chẳng qua, rất nhanh, Dương Minh liền đổi ý, vì hắn nhìn thấy hai người kia nói chuyện!

"
Mày nói coi, tên Dương Minh này giá cao cỡ nào, mà bắt ông chủ tự mình đến?" Người đeo kính số một nói.

"
Ai mà biết, tao thấy ông chủ hình như rất coi trọng người này, không biết có chuyện gì?" Người đeo kính số hai nói.

"
Tên này chậm chạp quá, cả nửa ngày rồi mà vẫn chưa thấy xuống? Hay là gọi điện giục lần nữa đi!" Số một nói.

"
Để tao!" Số hai nói xong, liền nói với quản lý ký túc xá: "Ông thúc giục Dương Minh lẹ một chút, sao chậm quá vậy?"

"
Giục cái gì mà giục?" Quản lý trừng mắt nhìn số hai, nói: "Các người ra ngoài chờ!"

Noi xong, không phản ứng đến hai người, làm cho số hai vô cùng xấu hổ.

Dương Minh thấy vậy, mỉm cười, cố tìm bước thật chậm, để cho bọn họ chờ chút nữa.

Rốt cục, Dương Minh cũng đã bước xuống lầu, xuất hiện trước mặt hai người, nói: "
Ông chủ của bọn mày đâu? Ở đằng kia à?"

Dương Minh đi thẳng vào vấn đề, làm cho hai tên này bất ngờ, bọn họ vốn tưởng rằng Dương Minh thấy bọn họ sẽ kinh ngạc, không ngờ Dương Minh vừa gặp đã nói ra mục đích.

"
Làm sao anh biết ông chủ của chúng tôi đến?" Số một kỳ quái hỏi." Nếu người đó không tới, chỉ sợ bọn mày lại ra về trắng tay" Dương Minh nhàn nhạt nói.

"
Mày." Tính tình số hai hiển nhiên không được tốt, đang muốn phát tác.

"
Được rồi" Số một ngăn cản: "Dương tiên sinh, ông chủ của chúng tôi ở ngoài xe, theo chúng tôi đến đây!"

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi