NGHE ĐỒN

Editor: dzitconlonton

Một trân bảo của các lão bản.

Đứa nhỏ của mẹ nó, hôm nay thật sự là tài tinh trên cao chiếu rọi, liên tiếp thực hiện được hai vụ mua bán lớn. Ngươi đừng vội, nghe ta từ từ nói đã. Vị khách quý đầu tiên chính là Giang phu nhân.

Ngươi nói còn có thể là vị Giang phu nhân nào, đương nhiên là Giang phu nhân thường được nhắc tới nhất trong trà lâu đối diện. Ngươi nói ngươi chưa bao giờ nghe qua sao? Vậy cũng không được, Giang phu nhân chính là thê tử của chiến thần, nói Thư tiên sinh sao dám dùng tên thật của phu nhân, hắn bình thường dùng Sở Kiều để thay thế, bởi vì Giang phu nhân họ Sở. Sở thị là truyền kỳ, thì ra chỉ là thứ nữ của quan ngũ phẩm, về sau âm sai dương sai gả cho Giang tướng quân, lập tức chim sẻ biến thành phượng hoàng. Trước đây đây đều là chuyện xưa, ai biết thật sự sẽ đụng phải nhân vật như vậy. Sở thị này cũng có mệnh tốt, gả vào Giang gia bảy năm không xuất hiện, Giang tướng quân cũng không có nạp thiếp, Giang lão phu nhân không thích Sở thị thân phận thấp kém, tính tình chiều chuộng ghen tị, thiếu chút nữa hưu nàng bảy lần, vẫn là Giang tướng quân quỳ gối trước mặt mẫu thân mới bảo trụ nàng.

Ngẫm lại Giang tướng quân, đội trời đạp đất bách chiến bách thắng, vậy mà cũng có lúc xương sắt hóa thành ngón tay mềm. Từ sau có Sở thị, tiểu nương tử Mãn Trường An động một chút liền nữ giả nam trang lắc lư trên đường, cũng muốn noi theo Sở thị tìm được tình lang. Ngươi hỏi ta Sở thị và tướng quân gặp nhau như thế nào? Lịch vàng cũ mười năm trước, làm sao ta có thể biết được! Ngươi ít động đến những tâm tư lệch lạc này đi, nữ nhi chúng ta sao có thể có kỳ ngộ của người ta, thành thành thật thật gả cho người bình thường là thỏa mãn rồi!

Ngươi đừng bực bội, trước tiên nghe ta nói hết một vị khách quý khác. Giang phu nhân Sở thị là chim sẻ biến thành phượng hoàng, vị này lại là phượng hoàng gả thấp. Năm đó nàng là trưởng nữ của Vinh Quốc công phủ, chất nữ của đại trưởng công chúa, phụ thân bá phụ đều là nhân vật có tiếng trong triều, trong Trường An ngoại trừ công chúa còn mấy người tôn quý. Nghe nói nàng lúc nhỏ từng có hôn ước với Giang tướng quân, không biết tại sao lại thất bại. Giang tướng quân không để ý gia tộc phản đối cưới Sở thị, mà nàng, vội vàng gả cho đích trưởng tử của Hoài Nam Hầu là Trần Kha.

Thật sự là tóc dài kiến thức ngắn, Hầu phủ có thể so sánh với công phủ sao? Mười năm trước Hoài Nam Hầu cũng chỉ là một quyền quý nhị lưu, ở Trường An cũng không xếp hạng được. Năm đó hai cọc hôn sự này làm khiếp sợ cả thành, một người thấp liền cao gả, hai tân nương tử lại cơ hồ đồng thời đi qua cửa, từ mười năm trước, hai vị này thường bị người lấy ra so sánh. Trần phu nhân họ Tô, gia thế tốt thanh danh tốt, hết lần này tới lần khác không bằng Sở thị gả tốt. Nói đến cũng kỳ lạ, mọi chuyện của Tô thị nửa đời trước đều thuận lợi, sau khi gặp được Sở thị ngược lại luôn bị đè một đầu, hai người tranh giành đến tận bây giờ, nghe nói mẹ chồng của Tô thị khó chơi, vị hôn phu không vui, sống có chút hạnh khổ, mà Sở thị lại cùng Giang tướng quân cầm sắt hòa minh, phu thê tình thâm, Tô thị bị Sở thị cướp lang quân như ý, khiến cho nàng vội vàng gả đi, sau khi gian nan thành hôn, lúc này mới nhắm vào Sở thị ở khắp nơi.

Ngươi nói cũng đúng, sinh ra tốt không bằng gả tốt, nhìn Tô thị, thân phận cao quý thông minh xinh đẹp, muốn cái gì là có cái gì, không chiếm được lòng chồng cũng uổng phí. Nghĩ như vậy, hai người bọn họ giống như nhân vật chính và vai phụ trong kịch. Ai, chuyện phong lưu của quyền quý gia có liên quan gì đến dân chúng chúng ta, không biết Trân Nương có thể gả cho người nào, sầu a…

Quán trà thứ hai nói người đọc sách.

Các vị khách quan, hôm nay chuyện chúng ta muốn nói là câu chuyện của tiểu thư quan gia và tướng môn công tử.

Lại nói phía Tây thành Trường An có một hộ gia đình họ Sở, có một nữ nhi, tên là Sở Kiều, năm nay mười sáu, chính là tuổi tốt xinh đẹp động lòng người, thật sự là tuổi tốt gặp vong ưu. Đáng tiếc hồng nhan bạc mệnh, mẫu thân của cô nương này cũng là nữ tử nhà lành, đáng tiếc vợ cả không cho phép, Sở Kiều ở đến tám tuổi là phải đi. Mẹ cả là tâm độc, mỗi ngày đều lạnh lùng, động là đánh mắng, cuộc sống của Sở Kiều thật sự là cô khổ. Về sau mẹ cả nhìn Sở Kiều càng lớn càng xinh, trong lòng sinh ra suy ý nghĩ lệch lạc, đem Sở Kiều hứa gả cho nhi tử của thương hộ Thường Châu, mưu đồ lễ vật phong phú của thương hộ. Đúng ngày Sở Kiều đi chỗ mẹ cả thỉnh an, nghe được âm mưu của mẹ cả, trở về phòng khóc nửa ngày, liền thu dọn hành trang, giả làm tiếu nhi lang, tức giận chạy hôn.

Tuy Sở Kiều là nữ tử khuê các, nhưng lại rất can đảm, nàng dùng trâm vàng đổi tuấn mã, một mình đi về phía đông. Hôm nay nàng tiến vào lãnh địa của Lăng Châu, đang định nghỉ ngơi một đêm ở ngoài đồng. Ai ngờ khi tìm nơi trú ẩn lại phát hiện trong bụi cỏ có người!

Uống! Các vị quan không ngại đoán xem, người này có lai lịch gì, có thể là mẹ cả phái đến truy tìm tung tích Sở Kiều hay không

Vị khách quan này đoán đúng, người này chính là Giang thiếu tướng quân tiếng tăm lừng lẫy ở kinh thành, phụng mệnh đến Lăng Châu trừ phỉ, vô tình bị địch ám toán, bị thương nên hôn mê. Sở Kiều lòng hoài thiện tâm, làm sao có thể vứt bỏ người này ở vùng hoang dã mà không để ý. Nàng mang theo vị công tử này, tìm được một chỗ che chắn, cầm máu bôi thuốc cho công tử này, cực nhọc ngày đêm, không thể yên ổn nghỉ ngơi chiếu cố một đêm. Ngày hôm sau công tử tỉnh lại, vừa thấy đã kinh hãi thiên nhân, hơn nữa còn có ân cứu mạng, liền sinh lòng ái mộ. Công tử tự nhủ hắn là đích trưởng tử của Giang thị, tướng môn thế gia, hiện tại đã quan ngũ phẩm, tiền đồ như cẩm. Lần này nhờ Sở Kiều cứu giúp, miễn cho người tóc bạc trong nhà tiễn kẻ đầu xanh. Chính miệng của Giang tướng quân hứa hẹn, đợi sau khi vết thương của hắn tốt lên rồi hồi kinh, liền sai bà mối cầu hôn cha mẹ Sở gia.

Sở Kiều theo tướng quân hồi kinh, trên đường hai người tâm sự với nhau, càng thêm thân mật, không nhắc tới chỗ này. Sau khi nhìn về kinh, Sở Kiều trái chờ phải chờ, chờ không thấy bà mối đến cửa, Sở Kiều ai oán muốn đứt đoạn, chẳng lẽ quân là người bạc tình, trở về ôn nhu hương liền quên ân nhân nghĩa tình.

Khách quan chớ vội, phải biết tướng quân này có bạc tình hay không thì nghe ta từ từ nói đã.

Vốn là không phải tướng quân đổi ý, mà là trong nhà đã chọn vợ tốt khác cho tướng quân, nữ nhân này cũng là quý nữ nhà cao cửa rộng, tên là Tô Tuệ, diện mạo đoan chính thanh nhã, cử chỉ nhã nhặn lịch sự, càng là thanh mai trúc mã của tướng quân, thực sự là lương duyên vạn dặm chọn một. Nhưng trong lòng của tướng quân đã có người nhớ nhung, hắn không lay động, từ chối hôn sự của cha mẹ an bài, dùng sính lễ vạn kim cưới kiều nữ Sở gia, nhất thời truyền thành giai thoại.

Tuy nói Sở Kiều đã là Giang gia phụ, nhưng bởi vì thân phận thấp kém nên mẹ chồng không yêu, tiểu cô không thích. Sau tân hôn liền có nhiều khó khăn, còn có Tô Tuệ châm ngòi nên tình cảnh của Sở Kiều khó khăn, càng sâu hơn với nhà mẹ đẻ. May mắn thay, tướng quân và Sở Kiều tình cảm hơn vàng, hai vợ chồng đồng tâm đồng đức, cuối cùng cảm hóa cha mẹ chồng. Mẹ chồng đối xử nàng như khuê nữ ruột, tiểu cô cũng lấy lễ trưởng tỷ kính trọng.

A, nếu khách quan hỏi vị thanh mai nhà cao cửa kia, thật sự có thể nói là thiên đạo luân hồi, thiện ác có báo. Nữ nhân này gả vào nhà quan lại, thường bị mẹ chồng kêu tới hét lui, cũng không vui mừng vì phu quân, cơ thiếp trong nhà thành đàn. Mà vợ chồng Sở Kiều tốt đẹp, cô bà (bác chồng) hòa thuận, vui vẻ hòa thuận, nếu so sánh hai nàng, ai bi thương? Ai may mắn?

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi