NGHE NÓI CẬU CHỈ XEM TÔI LÀ BẠN



Alpha trong kỳ dịch cảm rất nguy hiểm, dù Phong Tiến đã bị trói cả tay chân nhưng vẫn dễ dàng chiếm được quyền chủ động, kiểm soát nụ hôn này.
Pheromone mùi đất hòa cùng hương cỏ xanh sau mưa cuồn cuộn qua môi răng Quý Vãn, rồi lại men theo nước bọt đi vào cơ thể, khiến toàn thân Quý Vãn nhuốm đầy hương vị của Phong Tiến.
Rất nhạt, rất ít, không giống mùi hương tỏa ra từ bên trong cơ thể chút nào cả.

Chỉ cần rời khỏi căn nhà này, đi ra ngoài dạo một vòng, những pheromone kia sẽ dần tan đi cho đến khi biến mất hoàn toàn.
Khát vọng đang gào thét được thỏa mãn phần nào, nhưng ngay sau đó lại bị thay thế bởi một ham muốn khác mãnh liệt hơn.
Chưa đủ, vẫn chưa đủ.
Hắn muốn Quý Vãn mang mùi pheromone của hắn suốt cả ngày, bất kể đi đâu làm gì, chỉ cần có ai đó đến gần đều sẽ ngửi thấy mùi pheromone của hắn, biết được quan hệ giữa hắn và Quý Vãn.
Nhưng bây giờ tay chân bị trói chặt, hắn nào có thực hiện ước mơ viễn vông này.

Dù hắn được tự do chăng nữa cũng chưa đến lúc làm chuyện đó, điều duy nhất hắn làm được chỉ vỏn vẹn là hôn sâu hơn, nồng nàn hơn.
Quý Vãn khom người lâu hơi mỏi, chỉ đành chủ động tấn công tìm kiếm cơ hội.

Cậu cắn nhẹ Phong Tiến, tay đột nhiên ra sức, Phong Tiến chợt ngừng động tác, cuối cùng cũng kết thúc lần giúp đỡ này.
Phòng ngủ được bao trùm bởi bầu không khí tĩnh lặng, hộp khăn giấy được đặt ở đầu giường, Quý Vãn rút vài tờ ra lau tay.
Phong Tiến khép hờ mắt, qua hàng mi đen, hắn nhìn thấy vành tai đỏ ửng của Quý Vãn.
Hắn cũng chẳng ngờ Quý Vãn lại bằng lòng giúp mình hòa hoãn, còn chịu hôn hắn vào giây phút ấy.
Có lẽ vì cảm thấy đây chỉ là một lần giúp đỡ bình thường, hoặc thấy hắn đáng thương, nhưng… phải chăng điều này chứng tỏ rằng Quý Vãn không phản cảm với hắn, chí ít thì cậu sẽ không thấy ghê tởm khi cùng hắn làm chuyện này?
Quý Vãn lau tay xong, chờ đến khi không còn lúng túng nữa mới giúp Phong Tiến chỉnh trang lại quần áo.
Song, Quý Vãn vừa kéo quần Phong Tiến lên, chợt thấy ‘đối tượng’ mình vừa giúp đỡ ban nãy đã lần nữa ngóc đầu sống dậy.
Hai má Quý Vãn đỏ bừng, khó tin vô cùng: “Cậu như vậy quá… tốc độ sống lại nhanh quá vậy?”
Nếu cậu chỉ vùi đầu giúp đỡ Phong Tiến, thế chẳng phải sẽ gần như không có thời gian nghỉ ngơi sao, làm việc quần quật suốt hai bốn giờ?
“Không sao, khỏi quan tâm tôi trong khoảng thời gian ngắn sắp tới, đặc tính sinh lý thôi, đã dễ chịu hơn ban nãy nhiều rồi.” Giọng Phong Tiến khàn đi vì vừa xong chuyện ấy, hắn nhích người kề sát vào Quý Vãn đang đứng bên giường, tựa đầu mình lên chân Quý Vãn, “Tôi cũng không muốn cậu cực nhọc, mỗi ngày giúp tôi ba lần là được, thấy sao?”
Quý Vãn: “… Ừm, cậu nghỉ ngơi trước đi.”
Phong Tiến không nghỉ ngơi, hắn đang hưng phấn lắm, thế là cứ bám rịt lên người Quý Vãn vòi cậu nói chuyện với mình.
“Không để cậu làm phí công đâu, lần sau tôi sẽ giúp lại cậu.” Phong Tiến đang rất nghiêm túc.
Quý Vãn: “… Tôi không cần.”
“Tại sao không cần, cậu không được à?” Phong Tiến nhíu mày.
Quý Vãn: “…”

“Cậu mới không được đấy.” Quý Vãn vén chăn lên với vẻ mặt vô cảm, sau đó đắp kín người Phong Tiến.
Quý Vãn gọi điện thoại cho giáo viên xin vắng tiết tự học tối, dự định sáng mai sẽ đến trường viết giấy phép chính thức, nhân tiện mang vài quyển sách về ôn.
Thấy cũng đã khuya, hôm nay bị đủ thứ chuyện giày vò rồi, bấy giờ Quý Vãn cũng thấm mệt, bèn chuẩn bị đánh răng rửa mặt rồi ngủ.
Phong Tiến đang trong kỳ dịch cảm, tất nhiên Quý Vãn sẽ không ngủ chung giường với hắn, cậu định ngủ tạm vài ngày ở sofa trước.
Phong Tiến không đồng ý: “Cậu ngủ phòng, tôi ngủ ở đây.”
“Thôi, với tư thế này của cậu, ngủ sofa còn chẳng xoay người được nữa kìa.” Quý Vãn từ chối, “Tôi chưa đến mức để một người đang bị trói phải làm chuyện này, chờ cậu qua kỳ dịch cảm rồi tính.”
Phong Tiến còn muốn thuyết phục thêm đã bị Quý Vãn đẩy thẳng vào phòng tắm.
Giúp Phong Tiến đánh răng rửa mặt cũng là một trải nghiệm mới lạ, đặc biệt khi tay chân đối phương còn đang bị trói.
Thậm chí Quý Vãn còn có ảo giác mình như một tên tội phạm thích trói con tin, còn Phong Tiến là Alpha yếu ớt vô tội bị khuất phục.
Tất nhiên, nếu chàng Alpha này đừng suốt ngày cạ cây gậy nóng hổi của mình lên người cậu thì càng tốt hơn nữa.
Phong Tiến rất im lặng, đứng yên không nhúc nhích, bảo làm gì làm nấy, khiến công việc của Quý Vãn rất thuận lợi.
Phong Tiến không lên tiếng, chợt nhớ về quá khứ.
Là một Alpha, hắn luôn được dạy bảo rằng Alpha gánh trên vai trách nhiệm của một người bảo vệ, bị người khác chăm sóc là chuyện nhục nhã biết nhường nào.
Thế nên từ thuở còn thơ hắn đã tự mình hoàn thành rất nhiều việc, trong ký ức của hắn, chẳng ai giúp hắn đánh răng rửa mặt như vậy cả, mấy chuyện sinh hoạt cá nhân thì đương nhiên phải tự làm rồi, dù đang bị bệnh cũng thế thôi.
Thật ra đây là lần đầu tiên hắn được một người khác chăm sóc, đến cả những việc nhỏ nhặt nhất.
Nhưng ngẫm lại thì quả thật Quý Vãn đã âm thầm săn sóc và suy nghĩ cho hắn rất nhiều, thậm chí có vài chuyện sau này hắn mới dần nhận ra.
Quý Vãn làm rất suôn sẻ, đánh răng xong, cậu vô thức dỗ dành nhóc Phong Tiến ngoan ngoãn: “Há mồm nào, để xem có sạch chưa?”
Phong Tiến nhe răng với cậu, Quý Vãn bật cười xoa đầu Phong Tiến: “Ngoan, răng trắng ghê, giỏi lắm.”
Quý Vãn xoa xong mới thấy ngờ ngợ, sao cậu lại dám xoa đầu Phong Tiến, đúng là vuốt râu hùm mà, muốn chết hay sao.
Có khi nào Phong Tiến sẽ dùng đầu tấn công cậu để thể hiện sự phẫn nộ không?
Quý Vãn cảnh giác, nhưng nào ngờ Phong Tiến chẳng hề tức giận, hắn nhíu mày, lồng ngực phập phồng vài cái thật mạnh, sau đó ‘bé Phong Tiến’ lại bắt đầu cương lên.
Quý Vãn: “…”
Cậu cả nghĩ quá, quả nhiên Alpha trong kỳ dịch cảm gặp chuyện gì cũng suy diễn theo chiều hướng đó, chứ không dính líu gì đến lòng tự trọng cả.
Phong Tiến đè người dồn Quý Vãn đến trước bệ rửa tay, đôi con ngươi đen sâu thẳm, hơi thở nóng bỏng: “Giúp tôi.”
*
Giải quyết xong mọi chuyện, bấy giờ tay Quý Vãn đã mỏi đến phát run, cậu xấu hổ rửa tay, lấy khăn lau mặt giúp Phong Tiến rồi mới bắt đầu vệ sinh cá nhân.
Cậu xoay người đánh răng, nhưng khó lòng phớt lờ đi tầm mắt của Phong Tiến đang đứng phía sau quá, tầm mắt ấy cứ như đang mơn trớn từng tấc da thịt trên lưng cậu, Quý Vãn không nhịn nổi nữa, thẹn quá hóa giận trừng Phong Tiến: “Ra ngoài, đừng ở đây nhìn.”
Khóe miệng Quý Vãn còn dính bọt kem đánh răng trắng đục, tuy vẻ mặt trông tức giận đấy, nhưng ngữ điệu lại chẳng hung hãn mấy, cứ như sợ hắn sẽ bị tổn thương vậy.
Phong Tiến liếm răng, không rời đi mà chỉ xoay người sang chỗ khác.

Quý Vãn đang quay lưng về phía hắn đánh răng, đây là một tư thế không đề phòng, nếu tay chân được tự do, có lẽ hắn đã không nhịn được nữa.
… Muốn liếm chỗ kem đánh răng bên khóe miệng Quý Vãn, muốn ôm Quý Vãn ngủ chung giường, muốn để lại mùi hương của mình trên người Quý Vãn.
Hắn đang chờ đến lúc thực hiện được những việc đó.
*
Đã quyết định xong chỗ ngủ, trước thái độ đanh thép của Quý Vãn, Phong Tiến ngủ trong phòng ngủ, còn Quý Vãn tạm thời ngủ trên sofa bên ngoài, như vậy cũng đề phòng nửa đêm Phong Tiến không kiểm soát được mình rồi chạy đi quấy rối người khác.
Quý Vãn dọn chăn gối của mình ra ngoài, thấy Phong Tiến nằm lên giường rồi thì đóng cửa phòng lại.
Lúc này cả thể xác lẫn tinh thần của Quý Vãn đều đã mệt rã rời, đầu vừa chạm gối đã thiếp đi ngay.
Nhưng vì vẫn để tâm chuyện Phong Tiến, sợ Phong Tiến sẽ xảy ra sự cố gì nên hiếm có đêm nào Quý Vãn ngủ không được yên giấc như vậy.
Trong cơn mơ màng, Quý Vãn nghe tiếng cửa phòng ngủ bị mở ra, sau đó là chuỗi tiếng bước chân.
Quý Vãn tức thì tỉnh táo lại, nhưng cậu không mở mắt mà chỉ giữ nguyên tư thế hiện tại.
Tiếng bước chân rất nhỏ và ngắn, nếu không nghe kỹ sẽ gần như không phát hiện.
Tiếng bước chân ấy dừng lại trước sofa.
Ngoài mặt Quý Vãn có vẻ thả lỏng, nhưng thực ra đã đề cao cảnh giác, chỉ cần người nọ có động tác nhỏ thôi, cậu sẽ phản đòn ngay lập tức.
Nhưng bất ngờ thay, người nọ chẳng làm gì cả, hắn chỉ nhìn Quý Vãn trong im lặng, dù đang nhắm mắt, Quý Vãn cũng cảm giác được tầm mắt như hóa thành thực thể của hắn.
Chẳng biết đã bao lâu, dường như người nọ vẫn còn đứng bên cạnh.
Có ai đó đang lặng lẽ nhìn mình trong căn phòng tối, hễ tưởng tượng cảnh này thôi đã khiến da đầu tê dại.
Quý Vãn xoay người, giả vờ nói mớ vài tiếng.
Có lẽ người nọ sợ cậu choàng tỉnh phát hiện mình đang ở đây, bèn nhẹ nhàng rời khỏi.
Mượn chăn và gối để che đậy, đoán rằng người nọ đã quay lưng đi, Quý Vãn lén lút híp mắt nhìn người nọ.
Là Phong Tiến.
Tay chân Phong Tiến vẫn bị trói, bấy giờ cậu ấy đang nhích dần từng bước nhỏ.

Cuối cùng cũng vào được phòng, cậu ấy nhẹ tay đóng cửa lại.
Biết là người quen, Quý Vãn thở phào nhẹ nhõm, tuy đã thả lỏng nhưng cũng tỉnh táo hoàn toàn.
Có lẽ Phong Tiến khó chịu không ngủ được nên mới ra đây nhìn cậu, nhưng lại không muốn đánh thức cậu nên mới đứng im lìm như thế.

Bất kể thế nào, việc này cũng giống hệt tình tiết trong những bộ phim kinh dị.
Nếu cậu không trói Phong Tiến lại, có lẽ…

Quý Vãn rùng mình, kéo chăn qua đầu trùm kín người.
Đêm khuya thanh vắng, rất nhiều chuyện cậu không mấy quan tâm vào ban ngày chợt hiện lên trong đầu, từng chi tiết đều nổi bật vô cùng.
Phong Tiến dính người như vậy có bình thường không?
Nảy sinh ham muốn với người bạn Beta mà mình vốn không có tình cảm trong kỳ dịch cảm, thậm chí còn mặc kệ Omega khác, như vậy là bình thường ư?
Quý Vãn lấy điện thoại tìm thêm thông tin về kỳ dịch cảm.
Trong đó nói, đại đa số Alpha trong kỳ dịch cảm đều giống nhau, nhưng nếu xét chi tiết thì mỗi người sẽ có mỗi phản ứng riêng, không thể gộp chung để nói được.

Có Alpha dính người hơn, đây là chuyện rất đỗi bình thường.
Còn về việc có hứng thú với người hoặc vật mà trước đây không hứng thú, chuyện này cũng chẳng có gì phải lấy làm lạ, thậm chí có Alpha còn hứng thú với mấy thứ như cây cối, tảng đá nữa kia kìa.
Xem xong, Quý Vãn trầm ngâm.
Xét về mặt chuyên nghiệp, có lẽ Phong Tiến thật sự không kiểm soát được cơn xúc động mà kỳ dịch cảm mang lại, nên đã làm ra nhiều hành vi khác với ngày thường.
Nếu Phong Tiến bình thường, vậy còn cậu thì sao?
Phong Tiến không tỉnh táo, nhưng cậu tỉnh táo cơ mà.

Cậu ý thức rất rõ rằng lúc giúp đỡ Phong Tiến, mình chẳng thấy phản cảm chút nào cả.
Bạn bè với nhau sẽ giúp đỡ nhau như thế sao?
… Dù sao thì nếu là trước đây, cậu sẽ chẳng bao giờ chấp nhận nổi việc giúp đỡ một người bạn khác về phương diện này.
Quý Vãn cố suy nghĩ xem hành vi giúp đỡ này giữa cậu và Phong Tiến có bình thường hay không, nhưng khó quá.

Bởi từ sau khi quen biết nhau chưa lâu, Phong Tiến đã dựa vào cậu để điều hòa lượng pheromone trong người.
Cắn gáy, thực hiện động tác đánh dấu tạm thời, đối với Alpha và Omega, đây đã là một hành vi cực kỳ thân mật, nhưng cứ dăm ba hôm thì hai người họ sẽ làm thế một lần.
Còn nụ hôn chỉ có giữa các đôi tình nhân cũng được họ xem là một cách để giúp đỡ, mà cũng hôn không chỉ một, hai lần.
Ranh giới của hai người bạn bình thường đã bị xóa mờ đi từ lâu, khiến cậu chẳng tài nào nhận rõ được đâu là bình thường, đâu là bất thường nữa rồi.
Quý Vãn thầm thở dài, nhắm mắt lại.
*
Trời vừa hửng sáng, Quý Vãn đã nhẹ nhàng rời giường, đánh răng rửa mặt đến trường lấy đồ.
Không biết đêm qua Phong Tiến mấy giờ ngủ, lúc này trong phòng vẫn rất im ắng.
Quý Vãn ra cửa, đi bộ chẳng mấy chốc đã đến trường.
Thầy chủ nhiệm đang ở trong văn phòng, Quý Vãn xin thầy cho mình và Phong Tiến nghỉ ba ngày trước, sau đó mới vào lớp lấy vài quyển sách cần xem.
Bấy giờ lớp học chỉ lác đác vài người, nhưng điều bất ngờ là Khổng Lập Ngôn cũng ở đây.
Thấy Quý Vãn, Khổng Lập Ngôn đứng dậy.
Cậu ta quan sát Quý Vãn từ trên xuống, thấy tư thế đi đứng của cậu vẫn bình thường thì thở phào nhẹ nhõm.
“Vãn Vãn, sao tối qua cậu và anh Phong không học tiết tự học, đi đâu chơi à?” Khổng Lập Ngôn ngồi lại xuống.
Quý Vãn mỉm cười: “Đâu có, Phong Tiến tới kỳ dịch cảm, tôi và cậu ấy ở lại trong nhà.”

Khổng Lập Ngôn lại đứng phắt dậy, kinh ngạc rằng: “Cậu điên rồi, cậu ấy tới kỳ dịch cảm mà cậu không chạy mau đi, còn ở lại bên cạnh cậu ấy?”
Nhưng may mà trông Quý Vãn vẫn lành lặn, không gặp chuyện gì nghiêm trọng, xem ra tạm thời Phong Tiến vẫn kiểm soát được mình.
Quý Vãn cũng ngại kể lại chuyện giữa mình và Phong Tiến, đành ậm ừ cho qua: “Không sao, nhìn Phong Tiến đâu khác gì ngày thường.

Cậu ấy tự nhốt mình trong phòng ngủ, tôi còn không gặp mặt, chỉ cần đưa cơm cho cậu ấy vào mỗi bữa ăn là được.”
Khổng Lập Ngôn nghe thế cũng yên tâm.
Soạn xong sách vở cần ôn, Quý Vãn không rời đi ngay, cậu ướm lời: “Cậu cảm thấy… quan hệ giữa tôi và Phong Tiến có thân thiết quá không, sẽ ảnh hưởng cậu ấy tìm bạn đời Omega chứ?”
Khổng Lập Ngôn nghe thế sửng sốt, tim như nhảy lên cuống họng nhưng ngoài mặt vẫn điềm nhiên.
Cậu ta dốc hết kỹ thuật diễn xuất cuộc đời này của mình ra, vờ gãi đầu khó hiểu: “Có à? Chẳng phải bạn bè với nhau đều thế cả sao? Vãn Vãn này, đúng là cậu với anh Phong thân nhau thật, nhưng không đến mức sẽ khiến Omega thích anh Phong phải hiểu lầm chứ, yêu đương cần xét về cảm giác và bầu không khí giữa hai người, cậu và anh Phong chẳng có chút gì gọi là mập mờ cả, nhìn vào biết ngay hai thằng anh em tốt.”
Phải thừa nhận những lời Khổng Lập Ngôn nói cũng khiến Quý Vãn yên tâm phần nào.
Quý Vãn hỏi tiếp: “Giữa anh em tốt các cậu có hành động đặc biệt gì với nhau không?”
Nghe Quý Vãn hỏi thế, Khổng Lập Ngôn bắt đầu vắt óc nói bậy: “Có chứ, đám bọn này chuyện gì cũng làm với nhau, lúc xả nước thì đọ xem ai to hơn, tắm rửa thì chà lưng cho nhau, đôi khi xem phim chung còn giúp nhau tuốt vài phát súng rồi búng chim nhau nữa, nhiều lắm, sao kể hết được.”
Quý Vãn: “…”
Nghe có vẻ những việc cậu giúp Phong Tiến cũng bình thường thôi.
Quý Vãn vẫy tay tạm biệt Khổng Lập Ngôn, ra cổng trường mua hai phần thức ăn sáng rồi về.
Vào nhà, bấy giờ Phong Tiến đang đứng bên ngoài chờ.

Cậu vừa bước vào đã bị đè lên cánh cửa phía sau.
Tình huống này hơi quen, lần trước cậu cũng bị đè như thế sau đó xảy ra một vài chuyện không hay lắm, nhưng lần này, Phong Tiến với hai tay bị trói sau lưng chỉ áp sát lên cậu, không làm gì nữa.
“Tôi tưởng cậu chạy mất rồi.” Phong Tiến oán trách.
“Chẳng lẽ tôi nỡ bỏ cậu một mình ở đây sao.” Quý Vãn dở khóc dở cười, giơ bữa sáng trong tay lên, “Ăn sáng nào.”
Mấy ngày tiếp theo của kỳ dịch cảm đều trôi qua trong êm đềm, nếu buộc phải kể rõ thì cũng chỉ là mỗi lần Quý Vãn muốn đọc sách, Phong Tiến đều sẽ ngồi cạnh quấy rối, ép Quý Vãn phải dời sự chú ý lên mình, tạo trở ngại lớn cho việc học của Quý Vãn.
Khi kỳ dịch cảm qua hẳn rồi, Phong Tiến đã bình thường trở lại, Quý Vãn cởi trói cho Phong Tiến.
“Cậu…” Quý Vãn nhìn nơi không được thỏa mãn trong kỳ dịch cảm và bấy giờ vẫn vô cùng hưng phấn của Phong Tiến, rời mắt, “Cậu tự giải quyết đi.”
“Cậu không giúp tôi nữa à?” Giọng Phong Tiến nghe mới tội nghiệp làm sao.
Quý Vãn lạnh lùng từ chối, một là vì lúng túng, hai là lần nào giúp Phong Tiến cũng khiến cậu mệt bở hơi tai.
“Thôi được.” Phong Tiến thả lỏng các khớp tay chân, “Cậu đã giúp tôi rồi, mấy hôm tiếp theo để tôi giúp lại cậu.”
Quý Vãn: “… Thật sự không cần đâu, cảm ơn.”
Vẻ mặt Phong Tiến vẫn rất điềm nhiên, Quý Vãn do dự một lúc, vẫn hỏi: “Cậu không cảm thấy như vậy thân mật quá à?”
Như nhìn thấu nỗi lo của cậu, Phong Tiến bật cười.
“Vậy mà thân mật gì? Nếu có chuyện, nhất định mẹ tôi sẽ là người đầu tiên ra mặt chia cắt chúng ta.” Phong Tiến đáp.
“Quý Vãn, tôi biết cậu không muốn giữ quan hệ quá mức thân mật với một Alpha, nếu đã lo lắng như vậy, chi bằng cứ giao cho người tinh mắt kiểm tra xem?” Phong Tiến vẫn mỉm cười, đưa ra lời mời mà mình đã chuẩn bị sẵn từ trước, “Xuân năm nay theo tôi về nhà đón Tết nhé?”


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi