NGHIỆT ĐỒ! ĐỪNG NẮM LÔNG VI SƯ!

Phong Hề Hành bị sự thẳng thắn của Lâm Sơ Vân làm cho sửng sờ, tai nhanh chóng nổi lên vệt hồng nhàn nhạt. Hắn theo bản năng dời mắt đi, ban đâu còn khí thế đúng tình hợp lý đã biến mất không thấy tăm hơi, ngược lại mang thêm mấy phần lúng túng không dễ phát hiện.

Lâm Sơ Vân thấy mình tránh được một kiếp, vừa mới nhẹ nhàng thở phào thì phía sau đã truyền đến thanh âm của Bạch Lăng Hàm.

" Vị sư huynh này... "

Lưng Lâm Sơ Vân nhanh chóng cứng đờ.

Thanh âm kia nhu nhược, yếu ớt, tựa hồ một cơn gió thổi qua cũng có thể tan biến, không cần quay đầu cũng có thể não bổ ra hình tượng mĩ nhân ốm yếu như cành trúc đung đưa trong gió.

Nhưng mà, trong lòng Lâm Sơ Vân, giọng nói này không khác gì âm thanh của ma quỷ dưới 18 tầng địa ngục, mắt thấy ý cười bên môi Phong Hề Hành ngày càng sâu, Lâm Sơ Vân như bị giẫm đuôi, nhanh chóng lắc mình chạy ra sau Phong Hề Hành, đứng cách Bạch Lăng Hàm thật xa.

Ares ( chủ nhà chỉ đăng trêи s2.truyenhd.com và Wp aresofbattle.wordpress.com)

Bạch Lăng Hàm chỉ thấy trước mắt chợt lóe lên, vị bạch y sư huynh kia đã không thấy bóng dáng, cả người hơi sửng sốt một chút.

Phong Hề Hành coi như vừa lòng với phản ứng của Lâm Sơ Vân, sát ý trong lòng cũng thu liễm đi rất nhiều.

Hắn chuyển tầm mắt, nhìn về hướng Bạch Lăng Hàm, có ba người đi theo. Phong Hề Hành tùy ý nhìn lướt qua, quả nhiên thấy Vương Kiên Bạch lẩn trong đó.

Vương Kiên Bạch cảm nhận được linh lực Kim Đan kỳ trêи người Phong Hề Hành, sắc mặt liền trở nên khó chịu. Rõ ràng lúc trêи quảng trường, Phong Hề Hành còn là Trúc Cơ, tới nay còn chưa qua nửa tháng, hắn đã thành công Kết Đan.

Chỉ là vận khí tốt mà thôi... Vương Kiên Bạch cắn răng, đè nén sự ghen ghét trong lòng xuống.

Bạch Lăng Hàm thấy Phong Hề Hành thì không nhịn được nhíu mày, nghĩ đến lúc mình chịu khuất nhục trêи quảng trường, đáy lòng không ngừng trào ra ác ý.

Bạch Lăng Hàm chưa bao giờ cảm thấy mình là người sai, đây chắc chắn là bẫy mà Phong Hề Hành đặt ra để khiến mình hiểu lầm. Lâm tiên quân nhất định đã bị hắn mê hoặc, hiểu lầm cậu nên mới cư xử lạnh nhạt như thế.

Tất cả là do kẻ này sai!

Bạch Lăng Hàm nhìn Băng Không Y trêи người Phong Hề Hành, ghen ghét đến đỏ mắt. Hắn mạc danh có cảm giác, bộ y phục này vốn dĩ là của mình, chỉ là bị Phong Hề Hành cưỡng chế đoạt đi mà thôi.

" Bạch sư đệ? " Vương Kiên Bạch thấy hốc mắt Bạch Lăng ửng đỏ, còn tưởng cậu bị khi dễ nên ủy khuất, vội vàng trấn an nói: " Bạch sư đệ. Ngươi quá đơn thuần, những người này căn bản sẽ không nói lý, ngươi một hai nhất định phải tin mấy tên này là người tốt "

Bạch Lăng Hàm nhẹ nhàng lắc đầu, ánh mắt có chút dao động: " Vương sư huynh đừng nói vậy. Lăng Hàm... Lăng Hàm tin Diễm sư huynh không phải người như thế "

Còn những người khác thì trực tiếp giản lược luôn.

Diễm Sa nghe mà tức nổ phổi, lúc trước trong tông hắn có gặp qua Bạch Lăng Hàm, chỉ thấy người này nhu nhược yếu đuối, sao bây giờ so với hắn còn không biết nói chuyện như thế. Hắn còn chưa ý thức được Bạch Lăng Hàm là cố ý, chỉ cho rằng đầu óc tên này hình như không được tốt.

" Ngươi đừng nói nữa. Ta đau đầu " Diễm Sa không chút lưu tình nói.

Sắc mặt Bạch Lăng càng thêm tái nhợt, ánh mắt hiện lên chút tổn thương.

Vương Kiên Bạch thấy người trong lòng bị khi dễ, càng thêm tức giận với Diễm Sa, nhịn không được mở miệng: " Diễm Sa. Ngươi nói chuyện đừng khinh người quá đáng "

Diễm Sa nhìn hắn, quả thực muốn câm nín: " Ta... "

" Không trách Diễm sư huynh, đều do Lăng Hàm không tốt " Bạch Lăng Hàm ngăn hai người lại, vội vàng khuyên nhủ.

Nhưng mà càng nói thay cho Diễm Sa, trong lòng Vương Kiên Bạch càng thêm tức giận.

Hắn và Diễm Sa đượ vào Linh Hỏa Phong cùng lúc, nhưng so với hắn, tốc độ tu luyện của Diễm Sa nhanh hơn nhiều. Chỉ 2 năm ngắn ngủi đã tiến vào Hóa Đan kỳ, còn hắn mất tận 5 năm mới miễn cưỡng có thể Kết Đan.

Bây giờ người hắn thích còn muốn giúp Diễm Sa nói chuyện -----

" Bạch sư đệ, ngươi không cần thay hắn giải thích, lần này ta nhất định phải cho mấy vị sư đệ ở đây một cái công đạo " Vương Kiên Bạch tiến lên một bước.

Diễm Sa vốn đã tức điên, tu sĩ Hỏa linh căn tính tình khá nóng nảy, Vương Kiên Bạch bên kia còn cố đỏ thêm dầu vào. Lửa giận trong lòng hắn căn bản áp chế không được, trực tiếp đánh một quyền.

Linh lực bạo động ở không trung ngưng tụ thành hỏa diễm cực đại bao quanh nắm tay, hung tợn nện xuống nền cát, chỉ trong giây lát ngọn lửa đã cắn nuốt ra một cái hố thật lớn.

Không khí bỗng chốc an tĩnh lại, chỉ còn tiếng hít thở nặng nề xung quanh cùng với tiếng gió thổi qua nền cát.

Vương Kiên Bạch cẩn thận hạ mắt, nhìn hố cát cách mình không đến 1 tấc, suýt chút nữa đã nhũn chân trực tiếp ngồi xuống.

Diễm Sa đánh xong đòn này, hỏa khí trong lòng cũng tan gần hết, hừ lạnh một tiếng: " Còn có ai muốn đòi công đọa? "

Lời này vừa nói ra, không còn ai dám lên tiếng.

Bên kia Bạch Lăng Hàm thấy Diễm Sa chỉ dùng một kϊƈɦ đã ngăn chặn được cục diện, ánh mắt hiện lên tia oán hận. Hắn cắn chặt răng, lòng bàn tay đột nhiên xuất hiện một cây châm nhỏ, thừa dịp không ai chú ý thì đâm vào ngực một chút.

" Khụ khụ khụ... " Bạch Lăng Hàm đột nhiên ho khan, đầu ngón tay tái ngợt, yếu ớt che môi, vết máu nhè nhẹ xuyên qua kẽ tay rơi xuống.

" Bạch sư huynh hộc máu!!! "

" Nhất định là bị nguồn linh lực vừa rồi lộng thương "

" Mau mau mau. Đỡ Bạch sư huynh đi nghỉ ngơi một chút "

Xung quanh lập tức hỗn loạn, vài tên đệ tử đỡ Bạch Lăng Hàm đến tảng đá gần đó ngồi xuống. Vương Kiên Bạch cũng vội vã đi theo, lấy đan dược đưa vào miệng Bạch Lăng Hàm.

Diễm Sa trợn trắng mắt, lười phản ứng với đám người này, quay đầu nhìn Lâm Sơ Vân và Phong Hề Hành: " Chúng ta đi thôi "

Nhưng mà ba người vừa muốn đi đã bị mấy cái đệ tử chặn đường, ánh mắt tất cả nhìn về phía Diễm Sa đều tràn đầy địch ý.

" Đả thương Bạch sư huynh còn muốn chạy? "

" Không bồi thường yêu thú cho bọn ta thì đừng hòng đi "

Diễm Sa rốt cuộc trầm mặt, hắn lạnh lùng nhìn đệ tử phía trước, mái tóc đỏ luôn luôn tỏa sáng càng thêm đậm màu. Mắt thấy Diễm Sa đã sắp ra tay, Lâm Sơ Vân nhẹ nhàng kéo ống tay áo Phong Hề Hành.

Điểm Tinh Tông có quy định, đệ tử trong tông thể tranh đấu nội bộ. Nếu Diễm Sa ra tay, có thể sẽ bị trách phạt.

Phong Hề Hành bị Lâm Sơ Vân kéo ba bốn lần mới bất đắc dĩ tiến lên. Hắn đặt một tay lên vai Diễm Sa là có thể trực tiếp đem lửa giận của đối phương ngăn lại.

" Muốn Hóa Đan kỳ yêu thú đúng không? " Phong Hề Hành nhìn mấy kẻ kia, nhàn nhạt hỏi, lệ chí* bên khóe mắt lặng lẻ đậm lên.

* Nốt ruồi đỏ nhưng dịch thuần Việt có vẻ không hay nên mình để note giải thích ở đây.

Cái bóng phía sau hắn khẽ giật giật, một sợi sương đen nhanh chóng chui vào trong cát tìm kiếm mục tiêu.

Khóe môi Phong Hề Hành dâng lên vài phần lạnh lẽo.

Mấy tên đệ tử kia thấy hắn, trong lòng có chút lúng túng. Nhưng vừa thấy ánh mắt Bạch sư đệ bên kia sùng bái nhìn mình, lại ưỡn ngực lên: " Không sai. Muốn Hóa Đan kỳ "

" Có thể " Phong Hề Hành bình tĩnh trả lời.

Hắn đáp ứng nhanh như vậy khiến hai cái đệ tử kia không tin, nghi hoặc nhìn lẫn nhau, lại xác nhận lần nữa: " Là yêu thú Hóa Đan kỳ "

Phong Hề Hành liếc mắt một cái: " Tất nhiên. Khẳng định là yêu thú Hóa Đan kỳ "

Hắn vừa dứt lời, nghi ngờ trêи mặt hai kẻ kia còn chưa kịp rút đi, dưới chân đột nhiên chấn động.

Cát bụi xung quanh như bị thứ gì đó hút vào, điên cuồng trút xuống dưới, vài người đã bắt đầu đứng không vững, lần lượt té ngã. Động tĩnh rất lớn, Bạch Lăng Hàm và Vương Kiên Bạch phía bên kia cũng bị kinh động.

" Có chuyện gì? " Vương Kiên Bạch kinh giận hỏi, đem Bạch Lăng Hàm bảo hộ sau lưng.

Rất nhanh sau đó đã không cần hỏi nữa, chỉ thấy thứ đang không ngừng cắn nuốt cát sỏi bên trong chậm rãi vươn móc câu to lớn ra.

Vô số sỏi đá theo móc câu dâng lên rơi xuống, chỉ dựa vào thứ này đã có thể nghĩ đến thân hình con yêu thú đang ẩn mình trong cát kia to lớn đến mức nào.

" Đây là cái gì!?? " Đồng tử Vương Kiên Bạch mãnh liệt co rút, hoảng loạn lùi về sau.

Trước khi móc câu xuất hiện, Phong Hề Hành đã sớm che chắn cho Lâm Sơ Vân đến chỗ an toàn, nghe Vương Kiên Bạch hỏi, hắn còn có tâm tình đáp lại một câu: " A. Là Hóa Đan kỳ yêu thú mà các ngươi muốn "

Chẳng qua là nó còn sống. Nhưng đúng là Hóa Đan kỳ yêu thú hàng thật giá thật nha.

" Ngươi... " Vương Kiên Bạch còn muốn nói thêm, con yêu thú kia tựa hồ đã phát hiện hắn là người có tu vi mạnh nhất ở đây, móc câu nhanh chóng lao tới.

Vương Kiên Bạch vội vàng lùi về sau, hắn không muốn tự đưa mình ra cảm nhận cái móc câu đó sắc bén tới mức nào, rồi lại bị không biết bị cái gì vướng chân, trực tiếp lăn một đường vào đáy hố.

Chờ đến khi hắn mặt xám mày tro ngẩng đầu, một con yêu thú khổng lồ hung ác đã xuất hiện trước mặt.

Yêu thú này còn lớn hơn Thư Chu lúc trước vài lần, ánh mắt hung tợn gắt gao nhìn chằm chằm Vương Kiên Bạch, tựa hồ chỉ cần hắn cử động, răng nanh bén nhọn nằm trong miệng nó sẽ xé nát hắn ngay.

Sắc mặt Vương Kiên Bạch trắng bệch không đứng dậy nổi.

" Diễm sư huynh. Ngươi mau đi cứu Vương sư huynh đi " Bạch Lăng Hàm không biết đã trốn sang đây từ lúc nào, nhìn Diễm Sa: " Đó là sư đệ của ngươi, ngươi nhẫn tâm nhìn hắn bị yêu thú giết chết sao? "

Diễm Sa im lặng quay đầu, thật lòng hỏi: " Vậy sao ngươi không cứu hắn? "

Bạch Lăng Hàm rõ ràng cũng là Kim Đan kỳ, dựa vào đâu mà tên này không ra tay, còn bắt hắn phải cứu?

Bạch Lăng Hàm không nghĩ tới Diễm Sa sẽ nói trắng ra như vậy, vẻ mặt nhất thời cương cứng, trong chốc lát lại không biết nên tiếp lời thế nào.

Trong hố, Vương Kiên Bạch cuối cùng cũng bình tĩnh lại, nhớ tới mình cũng là tu sĩ Kim Đan kỳ. Hắn nhanh chóng triệu hồi linh kiếm, lại không có ý tứ cứu những người khác mà ngược lại ngự kiếm trốn đi thật xa.

Bên trong chỉ còn lại mấy đệ tử Trúc Cơ, đến linh kiếm cũng không có, chỉ có thể hoảng sợ liều mạng chạy ra ngoài, một bên chạy một bên hô to: " Bạch... Bạch sư huynh cứu mạng "

Sắc mặt Bạch Lăng Hàm thay đổi, trong tông hắn luôn là bộ dáng tâm địa thiện lương. Nếu bây giờ thấy chết không cứu, hình tượng lúc trước vất vả xây dựng sẽ đổ nát hết.

Nhưng đó là yêu thú Hóa Đan kỳ.

Chỉ có thể như vậy...

Ánh mắt Bạch Lăng Hàm trở nên hung ác, lấy ngân châm giấu trong lòng bàn tay ra. Một bên đâm thật mạnh vào ngực, một bên nhanh chóng đáp: " Cố một chút. Lăng Hàm sẽ tới... Ngươi!!??? "

Một đạo băng khí thật nhanh cướp đi ngân châm trong tay hắn, sắc mặt Bạch Lăng Hàm lập tức thay đổi, hắn tiến lên trước một bước, vẻ mặt luôn tỏ vẻ ôn hòa cũng trở nên vặn vẹo: " Trả cho ta! "

Phong Hề Hành không thèm để ý tới hắn, ngân châm chưa về tới tay đã ném vào trong cát, nhanh chóng lún vào màn cát dày đặc.

" Ngươi! " Bạch Lăng Hàm tức không chịu được, rõ ràng hắn chỉ cần phun ngụm máu là có lý do không cần đi cứu đám phế vật kia.

Diễm Sa thăm dò nhìn lại, hắn không biết giữa hai người này đã xảy ra chuyện gì, chỉ đơn thuần hỏi thêm câu nữa: " Bạch sư đệ không đi cứu người sao? "

Bạch Lăng Hàm cắn chặt răng, đem mấy lời còn muốn nói nuốt về, đành phải quay đầu triệu hồi Bích Thủy Kiếm xông ra.

Lâm Sơ Vân vốn đứng một bên xem náo nhiệt rất bình tĩnh, vừa thấy Bích Thủy Kiếm, đôi mắt liền mở lớn.

Đó hình như là phần thưởng trong đại hội lần trước, nếu nguyên chủ không bí mật cản trở Phong Hề Hành, sao có thể rơi vào tay của đóa bạch liên hoa kia.

Từ từ, bí mật cản trở?

Lâm Sơ Vân như nghĩ tới gì đó, đột nhiên duỗi tay nắm lấy tay trái của Phong Hề Hành, đầu ngón tay sờ soạng lòng bàn tay của hắn một chút.

Phong Hề Hành: "!!???? "

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi