NGƯỜI CHỒNG MÁU LẠNH

“Nước… Tôi muốn uống nước…” Mặt Vệ Thần đỏ lên, thật sự hắn nghẹn sắp chết rồi, ánh mắt hắn đột nhiên sáng ngời. Hắn muốn nước, nước liền ở trước mặt hắn, nước này đúng là sinh mệnh của hắn a. Hắn không nói gì, bưng lên uống, không quan tâm mình cầm một cốc nước hay là chậu nước, hắn ùng ục ùng ục uống, tiếng uống nước không ngừng truyền tới. Uống xong. Hắn lau miệng.

“Lê Duệ Húc, có phải cậu ước tôi chết hay không? Tôi chết đi, ai sẽ làm trâu làm ngựa cho câu?” Vệ Thần chật vật nói xong, trên tay vẫn cầm chiếc chậu.

“Không phải cậu còn chưa chết hay sao?” Lê Duệ Húc buông đôi đũa trong tay xuống, thản nhiên nhìn bộ dáng của Vệ Thần, vẻ mặt vẫn như cũ, không có nửa phần cười đùa, người này thực sự thiếu tế bào hài hước.

“Nếu cậu chết, tôi sẽ mua một phần đất tốt nhất cho cậu, mỗi năm sẽ tặng cho cậu một bó hoa cúc.” Hắn nói xong, dừng khăn ăn lâu sạch miệng, tiền hắn không thiếu, chỉ cần tên Vệ Thần kia đi gặp thượng đế, hắn nhất định sẽ làm vậy.

“Lê Duệ Húc, cậu.” Hai mắt Vệ Thần trừng lớn, đây là bạn xấu, sao hắn có thể trở thành bạn tốt với người kia chứ, thật là hỏng tám kiếp mà.

Tiếng bước chân truyền tới, Vệ Thần chỉ có thể hít một hơi thật sâu, nơi này còn có người khác, hắn cũng không muốn dọa chị dâu vừa mới đến.

“Chị dâu, tôi muốn biết, cái kia, tại sao khó uống như vậy?” Khuôn mặt hắn nhăn lại, đây là nước sao, sao lại khó uống như vậy.

Một tiếng chị dâu, khiến cho Tử Lạc lặng người đi một chút, hóa ra, bọn họ nói tới cô, cô nhìn nhìn chậu nhỏ trong tay hắn. Môi khẽ nhúc nhích, lại không biết có nên nói cho hắn biết hay không, cô lại cúi đầu, nhìn người đàn ông ngồi trên ghế, ánh mắt hắn luôn nhìn tới bát canh trong tay cô, chưa từng chớp mắt, cô vội vàng đem canh đặt trên bàn. Sau đó ngẩng đầu nhìn Vệ Thần, hắn không nên biết thì hơn.

“Cái kia là nước ta vừa lau bàn…” Cô còn chưa nói hết, Vệ Thần đã ôm chậu lập tức chạy vào phòng vệ sinh.

Tử Lạc nghe tiếng cửa mở, mắt khẽ chớp, cô lúc này quay lại nhìn người đàn ông đang ngồi kia, rõ ràng ánh mắt của hắn không có chút cảm xúc, có thể nói là lạnh như băng, vì sao cô lại có cảm giác hắn đang đánh giá cái gì, phát hiện cái gì.

Cô ngồi xuống, không tự nhiên cầm chiếc bát nhỏ, cô rất ít khi ngồi ăn cùng đàn ông, chỉ có Ôn Vũ Nhiên, dù Lê Duệ Húc là chồng của cô, cảm giác vẫn rất xa lạ.

Cô cầm một chiếc bát nhỏ, múc một ít canh, đặt trước mặt Lê Duệ Húc, nhất thời không biết nói gì, ánh mắt của hắn khiến cô không biết phải làm sao.

Cô hít hít một hơi, không biế có phải hắn đang trách cô hay không, trách cô không nên tự tiện như vậy, lại động tới đồ đạc của hắn, nói là vợ của hắn, kì thực với cô mà nói, cô chính là khách ở tạm nơi đây.

Lê Duệ Húc thu ánh mắt về, bưng bát canh lên uống, động tác vẫn tùy ý như vậy, có lẽ động tác hắn rất nhanh, nhưng trời sinh hắn khí chất cao quý, dù có thế nào vẫn lộ vẻ quý tộc.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi