NGƯƠI TÍNH MANH CHẾT TA SAO?

Edit by: Rùa Rabu

Mấy thứ linh tinh như sò biển và hàu không thể mang lại cảm giác no bụng nhưng vẫn có thể xem như bổ sung dinh dưỡng, giúp rút ngắn thời gian hồi phục thể lực đã tiêu hao trước đó.

Trong lúc Kiều Thất Tịch đang vô cùng tập trung ăn đồ ăn vặt của mình thì Otis, cu cậu không muốn phiền phức, đã đi kiếm rong biển lót dạ. Nó thậm chí chỉ ăn những loại nào dễ thu thập không phân biệt ngon hay không ngon gì cả.

Tầm mắt lướt qua một đám tảo tía, Otis nhớ lại Kiều Thất Tịch thích ăn cái này, nên khi trở về thì thuận tiện ngậm theo một đám.

Kiều Thất Tịch nhận được tảo tía rất cao hứng. Cậu liền tặng lại Otis hai đống thịt sò biển đủ loại, này hình như là đồ vật Otis thích ăn. Quả nhiên, sò điệp là loại hải sản duy nhất mà nó tiếp thu.

Chủ yếu là sò điệp ở đây cái mình rất to, mùi vị lại tuyệt, ngon ngọt nhiều nước, có thể giải khát.

Otis ăn xong liếm liếm miệng, lộ ra vẻ mặt chưa đã thèm, có thể nói rất là hưởng thụ.

Tuy nhiên nó cũng chỉ nếm thử mà thôi, chờ đến khi Kiều Thất Tịch lại đút thêm, nó không ăn, chỉ thân mật mà cọ cọ đầu Kiều Thất Tịch, để Kiều Thất Tịch tự ăn.

#Hôm nay Otis và Alexander trôi đến nơi nào#

Trong bức hình gần đây flycam chụp được, gấu bắc cực lớn lười biếng dựa vào bãi đá ngầm nằm ngủ, còn nhóc gấu con lại đứng ở trong nước, không biết đang làm gì.

: Hhhhh, nó đang đào vỏ sò sao?

: Cái hình ảnh này cực kỳ giống một viên bánh trôi lớn mắc kẹt giữa khe đá.

: Đúng vậy, Alexander đang đào vỏ sò ăn. Ở khía cạnh này nó làm khá thuận tay, vừa nhìn liền biết đây không phải là lần đầu tiên, lại còn đút cho Otis, tình cảm hai tụi nó thật làm người hâm mộ.

: Otis vì sao lại đang ngủ?

: Hẳn là vì bổ sung thể lực. Nó đôi khi cần trợ giúp Alexander bơi lội, vô cùng vất vả.

: Hai cậu bé này thật đáng yêu, đáng thương lại may mắn.

: May mắn bên người có đồng bạn, cho dù thật vất vả nhưng cũng có thể nhìn ra từng chút một chút vui sướng. Cố lên nhé!

: Không biết mùa hè lần này Otis sẽ chọn bờ biển ở nơi nào, hẳn sẽ không xa lắm?

Kiều Thất Tịch cũng là nghĩ như vậy, hẳn sẽ không xa lắm nhỉ?

Trải qua hai lần marathon viễn dương, cậu đã biết sợ. Nếu còn tiếp tục như vậy, cậu sợ rằng bốn chân mập mạp mềm nhũn của mình sẽ luyện ra cơ bắp săn chắc quá.

Tưởng tượng một con gấu bắc cực có cơ bụng tám miếng, Kiều Thất Tịch nhanh chóng vẫy vẫy đầu, cái này không phù hợp thẩm mỹ của cậu chút nào.

Otis dung túng nhóc gấu bắc cực ở trong bãi đá ngầm cả một buổi sáng, sau đó cắn sau cổ nhóc lôi lên bờ.

Bọn họ cần tìm nơi xa bờ biển một chút để đi ngủ.

Lúc còn ở bãi đá ngầm chỉ xem như là chợp mắt mà thôi.

Otis chọn một nơi cao ráo có tầm nhìn bao quát, dưới ánh nắng chói chang đi vào giấc ngủ. Kiều Thất Tịch cũng đã quen việc ngủ giữa ban ngày rồi, dường như đã quên ban đêm là như thế nào.

Thậm chí, những việc trong quá khứ đều cảm thấy thật xa xôi.

Bao gồm cả đoạn thời gian sinh hoạt ở trạm Cứu Trợ, cứ như là một giấc mộng vậy.

Phảng phất từ lúc ban đầu cậu đã sống trên mặt băng, bao quanh bởi đại dương vô biên.

Điều này chứng tỏ, Kiều Thất Tịch không chán ghét cuộc sống mới của chính mình, thậm chí còn rất thích.

Trong mơ, Kiều Thất Tịch và Otis đến được một hòn đảo thích hợp cho mùa hạ khô nóng. Ở đó, nhiệt độ trung bình ở -10 độ, cao nhất cũng là 10 độ, là một mùa hè khá nóng.

Những chú gấu bắc cực xung quanh đều bị cái nóng đánh thức, lâu lâu sẽ nhảy xuống biển hạ chút nhiệt độ.

Kiều Thất Tịch:. Thật sự nóng thế sao?

10 độ đó nha, theo cậu thì vẫn cần xuyên áo lông.

Không phải, cậu đột nhiên nghĩ đến một vấn đề, mùa hè mà mình và Otis vẫn còn nằm sát cạnh nhau ngủ.

Như vậy Otis có nóng không?

Vì thế cậu tò mò đi hỏi Otis, sau đó Otis nói cho cậu, nóng thật.

10° đối gấu bắc cực tới nói là một mùa hè nóng bức.

Kiều Thất Tịch lại hỏi: Vậy sao chú còn dựa gần anh ngủ?

Otis nghĩ nghĩ, một đôi mắt đen láy tròn xoe mở to, nghiêng đầu nhìn cậu..

Ngay lúc Kiều Thất Tịch sắp nghe được câu trả lời thì một trận tiếng kêu của chim biển đánh thức cậu.

Giấc mơ hão huyền của nhóc gấu đi xa, bên cạnh không còn là Otis biết nói chuyện kia, chỉ còn một Otis tuân theo bản năng mà sinh hoạt.

Không, Kiều Thất Tịch cảm thấy Otis cũng không phải chỉ biết lặp lại theo bản năng. Chí ít, đối với phương diện nuôi nấng chính mình, nó thể hiện ra rất nhiều tính cách đặc biệt.

Tuy rằng cậu không có cơ hội tiếp xúc với những gấu bắc cực khác nhưng Kiều Thất Tịch khẳng định rằng Otis không giống bọn chúng.

Cậu thân mật ôm lấy cổ Otis, nghĩ lại giấc mơ ban nãy, đúng rồi, Otis cảm thấy nóng thật sao?

Trong mơ đối phương nói có.

Thế thì tại sao còn muốn ôm ngủ?

Trong mơ Otis chưa kịp trả lời thì cậu đã tỉnh. Kiều Thất Tịch quyết định, lần sau nếu lại nằm mơ thì sẽ bám theo Otis hỏi cho rõ ràng.

Một ngày trôi qua, hai chú gấu bắc cực ở trên biển đảo chìm trong giấc ngủ sâu.

Sau đó bọn họ tiếp tục bước lên hành trình di cư phương Nam.

Lúc trước bọn họ được thả tự do trên một hòn đảo nhỏ phía Đông của đảo Greenland. Sau đó gặp băng tan liền hướng Bắc đi một đoạn đường dài để có thể đuổi kịp lớp băng cuối cùng.

Khi đó khắp nơi đều là băng, gấu bắc cực không cần phải bơi. Hiện tại băng tan hết rồi mà bọn họ lại cần trở về Greenland, nơi đồ ăn còn có thể tính là sung túc, thì chỉ còn cách bơi mà thôi.

May mà trong lúc di chuyển vẫn có những hòn đảo nhỏ để bọn họ ghé tạm dừng chân, chỉ cần cố gắng vượt qua một quãng đường gian khổ liền có thể tìm được nơi nghỉ ngơi.

Otis và Kiều Thất Tịch cũng giống vậy, bơi bơi dừng dừng, tuy rằng vất vả vô cùng nhưng cũng thấy được ánh bình minh chiến thắng.

Rốt cuộc nhìn thấy một dải đất liền cuối đường chân trời làm người cảm thấy an tâm lại càng có thêm nhiều động lực

Rốt cuộc đã đến nơi rồi sao?

Kiều Thất Tịch nghĩ, nếu còn không phải là đích đến thì một thân mỡ béo của anh chắc phải trả lại cho biển khơi quá.

Otis vẫn bình tĩnh, thận trọng như bình thường, cảm xúc không vì sắp đến nơi mà thay đổi, càng không vì sắp lên bờ rồi nên sẽ lười biếng không dìu nhóc gấu của mình.

Sự chăm sóc của nó đối với Kiều Thất Tịch vẫn là trước sau như một, thậm chí càng cẩn thận, xác định từ vị trí này lên bờ sẽ không có nguy hiểm mới bơi qua.

Ngay lúc Kiều Thất Tịch vừa lên bờ, cậu liền thở hổn hển kéo cái thân múp míp của mình quăng xuống đất, trong lòng chỉ có một suy nghĩ, ông đây chỉ muốn ngủ ba ngày ba đêm! Ai cũng không thể kêu ông tỉnh dậy nổi!

Ngoài trừ ăn cơm~

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi