NGƯƠI TÍNH MANH CHẾT TA SAO?

Edit by: Rùa Rabu

* * *

Từ ngày Otis tạt sang ổ Kiều Thất Tịch ngủ trưa sau đó, mối quan hệ giữa hai người liền trở thành không thân cũng chẳng xa lạ, chính là loại có thể lâu lâu ghé thăm nhà chơi ấy.

Nhưng ở trong mắt nhân viên công tác, hai người bọn họ đã vô cùng thân thiết. Loại tình cảm lẫn nhau tiếp nhận sự tồn tại của đối phương này, chỉ có thể dưới hoàn cảnh cực kỳ ác liệt mới xảy ra.

Nhân viên công tác tin tưởng vững chắc, Alexander có thể giảm bớt sự chống cự của Otis đối với trạm Cứu Trợ. Vì vậy, nên để hai đứa nó ở cùng nhau càng nhiều càng tốt.

Kiều Thất Tịch: "?"

What? Mấy người nghiêm túc sao?

Sự thực đã trả lời cho câu hỏi của Kiều Thất Tịch. Nhân viên làm việc mang theo ý đồ "giúp đỡ", không những không lấp tường ngăn giữa hai người bọn họ mà còn để bọn họ ăn cùng một máng ăn!

Khi đến giờ ăn, nhân viên công tác phát hiện Alexander đang ở tại ổ của Otis. Bọn họ không đành lòng để hai chú gấu bắc cực tách ra, vì vậy đổ hết đồ ăn của hai đứa chúng nó vào cùng một máng.

Ngọa tào?

Trước hết phát hiện một loạt hành động ô long của nhân viên công tác chính là Kiều Thất Tịch. Cậu trơ mắt nhìn đồ ăn của chính mình bị đổ vào máng ăn của Otis.

Vì xác nhận điều này, Kiều Thất Tịch chuyên môn chạy về nơi ở của chính mình xem xét, kết quả phát hiện suy đoán của bản thân là đúng, nhân viên công tác chỉ thả đồ ăn ở Otis bên kia.

A, này..

Qua mấy ngày ở chung, Kiều Thất Tịch khi đối mặt Otis đã giảm bớt sợ hãi rất nhiều, chắc cũng có thể thử xem từ máng ăn của đối phương lấy được đồ ăn.

Kiều Thất Tịch hùng hổ phản hồi đường cũ, nhưng khi cậu nhìn thấy Otis như một tòa núi nhỏ đứng trước máng ăn cá, lại không dám đi qua.

Mọi người đều biết lúc ăn cơm, thú dữ vô cùng cảnh giác mọi thứ xung quanh.

Kỳ thật Kiều Thất Tịch không qua đòi cá cũng không sao. Chỉ cần cậu trở lại ổ của chính mình, nhân viên công tác rốt cuộc cũng sẽ đưa đồ ăn tới cho cậu.

Chẳng qua là vì lòng hiếu kỳ mãnh liệt khiến cậu muốn biết, Otis có kháng cự việc cậu tới gần trong lúc nó ăn đồ ăn hay không.

Bằng sự nhạy bén vốn có của Otis, lúc này nó hẳn là đã sớm đã nhận ra Kiều Thất Tịch đi mà quay lại, nhưng lại không đưa ra phản ứng gì, cái tín hiệu này làm Kiều Thất Tịch an tâm không ít.

Xem ra mấy ngày này ở chung cũng không có uổng phí, cho dù là một đầu gấu bắc cực luôn độc lai độc vãng, cũng không phải máu lạnh vô tình như bao người nghĩ.

Rốt cuộc, Kiều Thất Tịch thử chậm rãi dịch đến bên cạnh máng ăn của đối phương!

Tầm mắt của Otis chỉ ở trên người Kiều Thất Tịch dừng lại trong chốc lát, liền tiếp tục ăn cá.

Đây là ngầm cho phép.. sao?

Thông qua camera theo dõi, các nhân viên công tác nhìn thấy chú gấu bắc cực nhỏ thăm dò ngậm lấy một con cá biển từ máng ăn, lại không bị bất kỳ cản trở.

Lượng cơm ăn của gấu bắc cực thành niên thật lớn, hơn nữa dưới tình cảnh khó khăn trong thế giới hoang dã, chúng nó đều có bao nhiêu ăn bấy nhiêu, tuyệt đối không lãng phí đồ ăn.

Đống đồ ăn trong máng này, Otis đều có thể một hơi ăn xong. Và so với cách ăn văn nhã của Kiều Thất Tịch, Otis ăn uống phi thường nhanh chóng. Nếu nó muốn, những đồ ăn này đều sẽ là của nó.

Nhưng Otis chỉ ăn hết phần lớn liền dừng lại, dưới ánh mắt giật mình của các nhân viên công tác, nó thối lui đến một bên ngồi, rửa sạch móng vuốt và miệng của chính mình.

Kiều Thất Tịch cũng chú ý tới sự chu đáo của đối phương. Giờ khắc này cậu mới chính thức cảm nhận được mình và Otis đã chân chính trở thành bạn bè.

Việc thành lập mối quan hệ tín nhiệm với một đầu gấu bắc cực khác có lẽ là điều đầu tiên mà cậu thật lòng cảm thấy vui vẻ kể từ khi xuyên qua đến nay.

Kiều Thất Tịch vui sướng ăn xong phần cá còn lại.

Sau đó, thỉnh thoảng bọn họ đều sẽ cùng nhau ăn cơm. Trải qua khoảng 10 ngày như vậy thì cũng đến lúc Otis kiểm tra sức khỏe.

Xét thấy thái độ của Otis đối với con người không hề tốt như Kiều Thất Tịch, trạm Cứu Trợ muốn cho Otis kiểm tra sức khỏe, chỉ có thể gây mê.

Otis buổi sáng bị mang đi ra ngoài, giữa trưa mới trở về, vẫn nằm trong tình trạng hôn mê.

Hai nhân viên công tác một bên chờ nó tỉnh, một bên tán gẫu công việc.

Kiều Thất Tịch canh giữ ở bên cạnh Otis, dựng lên lỗ tai nghe lén.

Cậu từ cuộc nói chuyện của nhân viên công tác biết được nguyên nhân Otis bị thương, vừa nghe liền khiến người tức giận. Không ai khác chính là những kẻ săn trộm. Nói cách khác, Otis chính là bị thương do đạn, chẳng trách lúc ấy phải nằm icu.

Cũng may Otis thân thể cường tráng, chống đỡ được, hiện tại cũng hồi phục rất tốt.

Trạm Cứu Trợ tính toán đến lúc thả nó sẽ đưa đến khu vực mà săn trộm không vào được.

Sau đó Kiều Thất Tịch còn nghe được cái tên ngu ngốc của bản thân. Bọn họ nói cũng muốn đem Alexander đưa đến khu vực lân cận.

Xem ra việc trở lại thiên nhiên là điều không thể tránh khỏi, nên tới vẫn phải tới. Nhưng so với ban đầu, hiện tại Kiều Thất Tịch khi nghĩ đến việc sau này phải sinh tồn nơi hoang dã, cũng không còn nhiều kháng cự nữa.

Thậm chí còn có một tia khát khao.

Dược hiệu gây mê trên người Otis dần dần biến mất. Nó chậm rãi mở mắt. Hình ảnh đầu tiên phản chiếu vào đôi con ngươi của nó là ánh mắt lo lắng của Kiều Thất Tịch.

Kiều Thất Tịch ngày thường không dám gần sát Otis quá, lúc này thừa dịp nó còn mơ hồ, dùng phần mõm đẩy mặt nó một chút.

Cảm giác toàn thân gây tê rất khó chịu phải không?

Đúng vậy, cảm giác cả người vô lực làm Otis rất khó chịu. Nó lắc lắc đầu, cố gắng tỉnh táo.

Tuy vậy, bốn chân mềm nhũn khiến nó không có cách nào ngồi dậy, chỉ có thể nằm rạp trên nền tuyết, giống như một cái thảm phồng thật lớn. May mà đường nét cơ thể nó đã không còn hiện ra vẻ gầy guộc nữa.

Máng ăn, đã có đồ ăn mới.

Kiều Thất Tịch nhảy đến bên máng ăn, ngậm tới một con cá cho Otis.. Bàn về động vật, không có cái gì so đút ăn càng có thể biểu đạt tình cảm.

Sau đó Otis dần chậm rãi khôi phục sức lực, đứng lên cùng Kiều Thất Tịch cùng nhau ăn cơm trưa.

Tháng tư, nhiệt độ ở đảo Greenland vào khoảng âm 30 độ. Loại không khí này đối với gấu bắc cực mà nói thì chỉ là hơi lạnh một chút.

Gấu bắc cực bình thường đều có thể chịu đựng được, nhưng Kiều Thất Tịch, với tư cách là một chàng trai biết dưỡng sinh, đã bắt đầu truy đuổi thái dương. Nơi có ánh nắng chiếu đến liền sẽ có cậu.

Otis thích ngủ ở nơi có đồ vật che đậy. Nó không thích để bản thân hoàn toàn bại lộ, đây là xuất phát từ bản năng tự bảo vệ mình của động vật hoang dại.

Nếu là tại hoàn cảnh dã ngoại tự nhiên, Kiều Thất Tịch đương nhiên cũng sẽ cảnh giác một chút, nhưng hiện tại không phải là bị nhân loại nuôi nhốt sao?

Khả năng xảy ra nguy hiểm là rất nhỏ.

Buổi sáng kiểm tra sức khỏe Otis xong, buổi chiều liền đến phiên Alexander.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi