NHÂN VẬT PHẢN DIỆN HÔM NAY CŨNG THẬT NGOAN



Edit: Socola Sữa
Beta: Soda chanh
Phồn Tinh nghiêng nghiêng đầu, thậm chí còn bắt đầu phát tán tư duy, suy một ra ba: Thích Hà, là Tiểu Hoa Hoa, nhưng lại không nghe lời như vậy. Mình tại sao, không làm cho hắn nghe lời hơn một chút?
Ngược lại, còn phải đối tốt với hắn.
Đứa trẻ ngoan thì mới được che chở như Tiểu hoa hoa.
Còn nếu không ngoan, được..
Đánh!
Lão đại nghĩ đi nghĩ lại, đột nhiên mắt lộ ra một tia hung quang.
Sưu Thần Hào lập tức mộng bức, cảm giác sắp có điềm xấu, ngươi lại nghĩ đến cái gì?
Ngươi mẹ nó lại muốn làm cái gì a!
Ánh sáng phía trước mắt bị che mất, Phồn Tinh chậm rãi ngẩng đầu lên, có chút tò mò, là ai, ai đã che mất ánh hào quang trí tuệ mà cô đang tỏa ra?
Vợ chồng Vân Tiếu Hòe đến.
Bà ngoại Di lảo đảo vài cái, mới đứng dậy được.
Thời điểm nhìn thấy vợ chồng Vân Tiếu Hòe vẫn còn có chút câu nệ, dù sao lão nhân gia vẫn sợ hãi, lo lắng Phồn Tinh bị mang về Vân gia.
"Tinh Tinh, mau gọi ba ba mụ mụ."
Lão đại nghiêng đầu, nhìn thấy Vân Gia Duyệt lớn lên giống mình như đúc thì có chút mới lạ. Rốt cuộc đợi đến lúc bà ngoại Di như muốn hỏng mất mới đối với vợ chồng Vân Tiếu Hòe hô một tiếng.
Đoàn người tiến vào khách sạn ăn cơm trước.
Ngược lại Ngụy Tử Trác có chút để ý tới Phồn Tinh. Bộ dáng tiểu cô nương tỉnh tỉnh mê mê, ngơ ngác manh manh, chẳng biết tại sao lại khiến hắn giật mình.
Không phải là cái loại cảm giác rung động giữa nam nữ, mà thực chất là bên trong rục rịch.
Giống như ngươi đang đi trên đường, nhìn thấy một con chó con bị mù mắt rất đáng thương, sẽ nhịn không được muốn vươn tay ra, hung hăng đâm vào con mắt mù của nó. Nghe nó nức nở nghẹn ngào mà gào thét, nhỏ giọng kêu ngao ngao, nhưng làm gì cũng không thể giãy ra được..
Cái loại cảm giác này chính là cái loại cảm giác đứng ở phía trên khống chế áp đảo sinh mệnh! (Sữa: Mẹ ơi ở đây có biến thái)
Trên đời này biến thái phân làm hai loại.
Một loại còn hơi chút thiện lương, đối mặt với người có chỗ thiếu hụt, sẽ nhịn không được mà đắc chí, sinh ra cảm giác về sự ưu việt.
Một loại khác, là từ đầu đến đuôi đều là ma quỷ, bọn họ sẽ nhịn không được muốn đi bắt nạt, vũ nhục, chà đạp!
Đồng thời, còn sinh ra cảm giác sung sướg cùng cùng thỏa mãn rất lớn.
Lão đại hoàn toàn không có ý thức được, chính mình cái gì cũng không có làm, mà đã có người yên lặng đem mình đặt ở trong lòng.
Vợ chồng Vân Tiếu Hòe đem menu đưa cho Vân Gia Duyệt, "Bảo bối, muốn ăn cái gì?"
Vân Gia Duyệt hướng bên cạnh nghiêng một cái, hỏi Ngụy Tử Trác: "Anh Tử Trác, anh muốn ăn cái gì?"
Bốn người thương lượng, cười cười nói nói thảo luận.
Trong lòng Bà ngoại Di rất đau, hận không thể lập tức tới ôm Phồn Tinh - tiểu tâm can đáng thương của bà tới nói vài câu--
Thật sự là không có lương tâm, các người không nhìn thấy còn có một đứa con gái khác đang ở đây sao?
Làm sao lại không hỏi xem Tinh Tinh muốn ăn cái gì a?
Cũng đã nhiều năm không gặp như vậy, không thể diễn trò một chút, hỏi thăm đứa nhỏ một chút sao?
Các ngươi nhìn xem Phồn Tinh của bà một chút, đều đã thành một bộ dáng đứa nhóc đáng thương không ai quan tâm..
Ừ?
Bà ngoại Di nhìn tiểu cô nương Phồn Tinh đang hỏi người phục vụ, yên lặng đem lời đến bên miệng lại đau lòng nuốt trở về. Hài tử đại khái.. Là không thân với cha mẹ a, cho nên bộ dạng giống như cũng không khó lắm. Ngược lại đối với đồ ăn lại cảm thấy hứng thú.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của tiểu cô nương đang ngẩng lên, nghiêng đầu hỏi phục vụ canh giữ trong bao sương--
"Có châu chấu chiên không?"
Khóe miệng của phục vụ co lại: ".. Không có." Cái này là món ăn gì a? Nghe đã thấy buồn nôn.
Mày nhỏ của lão đại nhăn lại, không quá cao hứng.
"Vậy, có rắn nướng không?"
"Không có." Phục vụ nhìn cặp con ngươi ngây thơ không tương xứng với tuổi tác, trong nội tâm liền hiểu rõ. Ah, nguyên lai là một đứa ngốc.
"Rắn xào thì sao?"
"Cũng không có." Sau khi biết rõ tiểu cô nương đang hỏi thăm trước mắt này khác hẳn với người bình thường, trong lòng phục vụ có chút không kiên nhẫn. Hỏi nhiều như vậy có làm được cái gì? Đến cuối cùng người quyết định, cũng không phải cái đứa ngốc này.
"Còn canh rắn thì sao?"
"Không có ý, những món ngươi nói, ở đây chúng ta đều không có." Là có bao nhiêu ưa thích rắn a?
"Ah." ngữ khí của lão đại đột nhiên trở nên ghét bỏ.
Bà ngoại Di nói, sau khi hai người kia đến, cô có thể ăn một bữa ngon.
Nhưng những món cô muốn đều không có, giống như cũng không có tốt hơn ở điểm nào.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi