NHÂN VẬT PHẢN DIỆN HÔM NAY CŨNG THẬT NGOAN





Edit+Beta: Soda chanh
Trước khi khai giảng, Thích Hà đối Phồn Tinh ngàn dặn dò vạn dặn dò.
"Ta nói với ngươi cái này, ở trường học không cho phép ngươi biểu hiện việc chúng ta đã sớm quen biết nhau, có biết không?" Hắn không muốn lại bị đồn bậy là đứa ngốc này yêu thầm hắn, tốt nhất là hai người coi như không quen biết nhau.
Tuy rằng học cùng một khối nhưng Thích Hà vẫn là muốn giữ lại một chút quật cường cuối cùng của mình.
Chỉ cần giấu diếm thật tốt thì sẽ không có ai biết được quan hệ giữa hắn với cái tiểu ngốc tử này.
Cái gì, ngươi muốn hỏi quan hệ giữa hắn cùng cái tiểu ngốc tử này rốt cuộc là cái gì sao?
Chính là loại quan hệ thuần khiết giữa bố thí và được bố thí, hiểu không?
Lão đại tiện tay tách một góc trong khối Rubik xuống, mắt hạnh mượt mà mong chờ mà nhìn Thích Hà, "Thích Hà, ta sẽ không giặt quần áo."
Cô trước nay chưa từng giặt quần áo, sẽ không.
Quần áo chồng chất ở bên đó đã ba ngày, cô chỉ còn có bốn bộ sạch sẽ.
Cô sẽ không, nhưng chính là Thích Hà sẽ.
Bởi vì, cô thấy rồi.
"Ta đang nói với ngươi về việc sau khai giảng!" Thích Hà hít ngược một ngụm khí lạnh, có loại dự cảm xấu.
Lão đại gục đầu xuống, dùng đầu đỉnh đối mặt với hắn, phối hợp nói, "Ta rất nhanh sẽ không có quần áo để mặc."
Thích Hà: . Con mẹ nó chứ!
Hắn có loại dự cảm, tiểu ngốc tử này đặc biệt cố chấp, ngươi nếu không giải quyết được hết vấn đề cô, cô sẽ không cùng ngươi giải quyết vấn đề của ngươi.
Nhưng vấn đề lớn nhất hiện tại là..
Cô không giặt quần áo, chẳng lẽ là muốn hắn hỗ trợ giặt?
Nam tử hán đại trượng phu mà lại đi giặt quần áo cho nữ sinh, đây cũng là rất quá phận đi?
Giặt quần áo là việc không có khả năng, cả đời này cũng không thể!
"Quần áo ba ngày này ta giúp ngươi giặt sạch, ngươi có nghe thấy lời ta vừa nói hay không?" A, ngươi nói hắn vừa tự vả mặt? Mặt là của chính hắn, đánh một chút thì có làm sao đâu?
Con ngươi ngập nước Phồn Tinh sáng lên, "A, tốt."
Thích Hà nghẹn một phen.
Mẹ nó, hắn biết ngay là cái tiểu ngốc tử này rõ ràng nghe được hắn nói cái gì mà!
Cô ta mẹ nó tinh như một con quỷ thế này thật sự là một đứa ngốc hay sao?
Thích Hà lần thứ hai phát ra nghi vấn từ tân sâu trong linh hồn.
Sưu Thần Hào, cũng như thế.
【? 】 đứa ngốc này nghiêm túc sao? Để cho Chiến Thần đại nhân giặt quần áo, nghiêm túc sao?
Thích Hà lần đầu tiên giặt quần áo nữ sinh, hơn nữa còn là váy nhỏ, trong lòng vừa thẹn vừa 囧, còn có chút xấu hổ và giận dữ muốn chết. Cho nên tùy tiện một kéo một nhát rồi ném tất cả vào trong bồn, lại tùy tiện cầm lấy một thứ liền bắt đầu vò.
Càng vò lại càng cảm thấy không thích hợp, vải này hình như quá nhỏ đi.
Vừa cúi đầu nhìn thấy, nháy mắt sắc mặt bạo hồng.
Cảm thấy được bên cạnh mình có người đứng, ngẩng đầu nhìn, nháy mắt sắc mặt lại biến thành màu đen.
Vừa đỏ lại vừa đen, nhìn vào phá lệ kích thích.
Càng kích thích hơn chính là, Lão đại còn rất nghiêm trang chính đạo mà nói: "Nhẹ một chút, đừng làm hỏng mất."
Thích Hà tức giận đến: .
Đm! Không tẩy nữa!
Đứng lên đi uống miếng nước trước để bình tĩnh một chút.
Quả nhiên, lúc trước không nên bị ma quỷ ám ảnh mà đáp ứng để cho tiểu ngốc tử Vân Phồn Tinh này tiến vào ở chung. Cô không chỉ là một đứa ngốc mà còn là một ngôi sao đại phiền toái không hơn không kém a!
Sau khi tức giận xong, Thích Hà bình tĩnh lại chút ít, cuối cùng vẫn là tiếp tục đi cầm quần áo đi giặt cho xong.
Hắn có chứng cưỡng bách, một việc mà không làm xong sẽ không an tâm.
Đỏ mặt nhìn áo ngực con gái trong tay của mình, Thích Hà ngửa đầu, rất có loại cảm giác trời muốn vong ta a--
Hắn rõ ràng cái này là niềm vui khi làm cha a!
*
Sau khi khai giảng, Thích Hà phát hiện mình vậy mà lại cùng tiểu ngốc tử Vân Phồn Tinh kia ở cùng cái ban.
Với cái chỉ số thông minh kia của cô, lại có thể ở trong ban thực nghiệm này, quả thực là lãng phí danh ngạch.
Chủ nhiệm lớp coi như không có người như vậy trong lớp, an bài một vị trí ở cuối cùng phòng học, chỉ cần cô không quấy rầy đến bạn học khác là được. Coi như là linh vật trong lớp, an an ổn ổn mà vượt qua cao trung là tốt rồi.
Thích Hà: Ta có thể là nhân vật phản diện thảm nhất, sau lại là một nam chủ thảm nhất, ta mẹ nó quả thực.. Dưỡng cái cha!
(tấu chương xong

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi