NHẬT KÝ THEO ĐUỔI LỚP TRƯỞNG



Có thể là do quá tập trung, nên Tâm không để ý thời gian lắm, cô ngồi bấm máy tính, viết viết vẽ vẽ đến lúc lưng cảm thấy hơi đau mới dừng lại, duỗi duỗi người cho thoải mái.

Xoay đầu sang nhìn thử xem lớp trưởng đang làm gì, đâu ngờ phát hiện cậu ấy đã nằm nghiêng trên giường nhắm mắt lại, mặt còn hướng về phía này, chắc là sợ cô lười học?

Tâm cầm bút lên rồi chầm chậm nhích lại gần chỗ lớp trưởng, ngồi chòm hổm bên cạnh giường, nhìn khuôn mặt ngủ say của cậu ấy.

Lông mi của lớp trưởng rất dày, là điểm mà cô yêu thích nhất trên khuôn mặt đẹp trai của cậu ấy, lông mày hình kiếm cũng khá rậm, nhìn chỗ nào cũng thấy ngầu quá trời.

Máu nghịch ngợm trong người đột nhiên trỗi dậy, Tâm đưa bút lại gần gò má trắng mềm của lớp trưởng, chầm chậm vạch ba đường.

Cảm giác nhồn nhột khiến Trí hơi nhíu mày một cái, động tác này dọa cho Tâm sợ hết hồn, vội dừng tay lại, may mà cậu ấy không thật sự tỉnh dậy.


Rút từ trong túi ra con IP đời mới xịn xò được bố yêu mua cho, Tâm ngậm chặt miệng không dám phát ra tiếng, vội vàng chụp một tấm ảnh.

Tách.

Chết mịa! Quên tắt tiếng! Tâm nghe được tiếng chụp ảnh mà muốn tự vả cho mình một phát!

Cô đưa điện thoại xuống, mở to mắt ra nhìn lớp trưởng, may mắn tập hai, cậu ấy không nghe thấy.

Thành công chụp trộm, người nào đó giữ nguyên tư thế chòm hổm mà di chuyển về bàn học, bò lên ghế rồi bò lên bàn, động tác khá là chuyên nghiệp.

Tâm len lén cười trộm, đem màn hình chờ của điện thoại đổi thành ảnh lớp trưởng. Vốn dĩ định cài làm màn hình khóa, nhưng vậy thì ai mà cầm máy của cô lên là phát hiện ra liền, không được, quá khoa trương.

Toàn bộ quá trình của cô tưởng chừng như không có sơ sót, nhưng thật ra Trí vốn không ngủ. Cậu chỉ muốn nhắm mắt một chút xíu, ai ngờ lại có người vụng trộm vẽ lên mặt cậu chứ? Cả cái âm thanh chụp ảnh đáng nghi kia nữa…

Trí đang nghĩ lúc này nên mở mắt ra bắt tại trận hành động của cô nàng hay giả vờ cái gì cũng không biết rồi ngủ tiếp? Cậu thật sự rất muốn cười, nhưng lại không dám cười, môi cứ giần giật mãi. Tâm mà thấy không khéo lại tưởng cậu bị co rút cơ miệng.

Người ta nói khi thích một người thì cho dù có thông minh đến mấy cũng có lúc trở nên ngu ngốc.

Lẽ ra trong trường hợp bị chụp trộm như vậy, Trí phải phát hiện Tâm thích mình rồi mới đúng, nhưng thâm tâm cậu lại nghĩ, cô nàng vẽ lên mặt cậu và chụp ảnh lại chủ yếu để trêu cậu.

Thích trúng mấy anh chàng chưa từng yêu đương là vậy, đã thể hiện rõ ràng đến mức cả lớp biết, cả thiên hạ biết, nhưng chỉ mình cậu ấy không biết, lạ lùng thật.


Tâm đặt điện thoại sang một bên rồi tiếp tục màn làm bài tập theo kiểu hên xui của mình, thêm nữa là chỗ làm chỗ không, cứ chừa trống hoác ra đấy.

Đợi tầm năm phút, nghe được tiếng vò đầu bứt tóc của Tâm, Trí mới giả vờ tỉnh ngủ, mở mắt ra rồi hỏi:

“Làm xong chưa?”

“Sắp xong đề đầu tiên rồi á…”

“Thật không?”

Trí hơi nghi ngờ, nhưng Tâm lại rất chắc kèo mà gật đầu:

“Thật, cậu lại xem đi, chỉ chừa mấy câu khó thôi. Đang chờ cậu dậy chỉ nè.”

“Được rồi.”

Trí đáp, sau đó ngồi dậy rồi đi về phía cô, gò má bên phải vẫn còn ba vết mực nho nhỏ. Tâm nhìn thấy chợt cảm giác hơi tội lỗi, trên bàn vừa vặn có khăn giấy ướt, cô đưa tay rút hai tờ rồi giả vờ ngạc nhiên:

“Ơ, lớp trưởng, trên mặt cậu có gì nè.”

Cậu chàng đã đi đến sau lưng Tâm, đang cúi đầu nhìn đáp án mà Tâm vừa viết. Thấy Tâm diễn vui vẻ thế, cậu cũng diễn cùng, hỏi:


“Có gì?”

“Không biết nữa, ở đâu ra ấy. Đây, đứng im để tớ lau cho.”

Tâm tự khen mình thông minh rồi đưa tay lên chà xát khuôn mặt đẹp trai của Trí, động tác có hơi bạo lực, làm gò má cậu ửng hồng.

“Ủa sao không ra nhỉ…”

Tâm bối rối vì vết mực vẫn còn lưu lại một ít sau nỗ lực lau dọn của cô.

“Kệ đi, lát nữa tớ đi rửa mặt. Cậu xem câu này trước, câu này khó nè.” Trí buồn cười nhìn Tâm, ngón tay chỉ vào trên đề cương.

Lúc này hai người áp mặt lại gần nhau, Tâm còn cố tình tạo cảnh nữ chính dùng khăn lau cho nam chính trông lãng mạn thế, mà Trí nói chuyện thật sát phong cảnh làm sao. Bốn chữ “câu này khó nè” đánh bay mọi suy nghĩ linh tinh của cô.






Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi