NHẤT SINH NHẤT THẾ TIẾU HOÀNG ĐỒ



Lời vừa dứt, đám người không do dự nữa.Hỏa tiễn trong tay vọt về hướng Dạ Mị!Mắt thấy phương hướng hỏa tiễn từ bốn phương tám hướng phóng về phía nàng.

Khóe miệng Dạ Mị nhàn nhạt giương lên, rút chiếc quạt bên hông ra, tung lên trên không.


Chiếc quạt ở giữa không trung, vạch ra một đường hình cung.Tất cả những mũi tên đang lao ra bị hình cung này quét ngang quay ngược lại!Hướng về những tên đang bắn mà đi!Hai con ngươi đám thị vệ trừng lớn, không dám tin nhìn chằm chằm hỏa tiễn đang phóng về phía mình! Muốn tránh né, nhưng mà không kịp rồi!Không ít người bị trúng tên, nhao nhao ngã xuống đất!Nhưng Dạ Mị khống chế rất tốt, những người này không ai dưới một kích của nàng bị chết, hoặc là bắn bị thương, hoặc là bị hỏa tiễn đốt y phục, điên cuồng lăn lộn trên mặt đất để làm hỏa diễm trên người mình dập tắt.Dạ Mị thấy thế, cũng chỉ lặng lẽ quét qua, đưa tay ra giữa, chiếc quạt đã quay về trong tay nàng.Ánh mắt đám người đều hoảng sợ nhìn nàng.Cứ như vậy bị một chiêu, liền đem mấy trăm hỏa tiễn cản về, còn bắn mấy chục tên thị vệ bị thương.Thân thủ như vậy, thậm chí bọn hắn hoài nghi bọn họ có phải nhìn hoa mắt hay không!Bọn thị vệ nằm trên mặt đất lăn lộn, "Ai nha", "Ai nha" kêu đau, có người đi lên hỗ trợ dập tắt hỏa diễm.Nàng nhướng mày, nhìn về phía Lý tướng quân.Tay phải cầm quạt nhẹ nhàng đập vào lòng bàn tay trái, tư thái tản mạn, lạnh lùng nói: " Tâm tình ta đang không tệ, tạm thời lười giết người.

Hi vọng các ngươi đừng khiến cho kiên nhẫn của ta dùng hết, đến lúc đó, bắn bị thương hay bị thiêu chết, sợ là sẽ xảy ra trên người tất cả mọi người ở đây, còn có vị Quận chúa kia nữa!"Nàng nói xong, ánh mắt như đao lướt qua mọi người.Khiến cho không ít người như ve sầu mùa đông, rõ ràng nhìn qua chỉ là của một cô nương yếu đuối, tại sao có thể có thực lực như vậy!Trong lúc bọn hắn ngu ngơ, Dạ Mị rút đai lưng làm trang trí bên hông nàng, đai lưng kia giật ra có chiều dài tới ba mét!Nàng hung hăng vung đai lưng lên, như trường tiên hất lên! Đai lưng quấn lên trên cành cây, mượn lực đạo này, thân thể của của nàng bay lên, từ trong nội viện bay ra ngoài.Thu lại đai lưng, người đã không thấy tăm hơi.Bộ y phục này của nàng căn bản không cần đến đai lưng, chẳng qua là ban đầu cảm thấy đẹp mắt, liền mua quấn lên, hôm nay đúng lúc còn dùng tới.Lý tướng quân lấy lại tinh thần, thấy thân ảnh nàng biến mất, lập tức mặt mũi trắng bệch.Cất giọng nói: "Đuổi theo!"Mà giờ khắc này, Dạ Mị tựa như một bóng ma, mượn lực đạo của đai lưng từ trong nội viện rời đi, một màn này, cũng đã rơi vào một đôi mắt yêu mị.Bắc Thần Tà Diễm nhận được tin tức, liền nhanh chân chạy tới.Lại không nghĩ rằng, mới gần đến nơi, liền thấy nàng tựa như là yêu tinh trong màn đêm, thân thủ như vậy thì thôi, tư thái nhìn còn rất là tiêu sái xinh đẹp.

Chỉ là một chiếc đai lưng, nàng cũng có thể sử dụng tự nhiên đến như thế sao?Hắn ngoái nhìn thoáng qua đám binh sĩ bị đánh đang nằm trên mặt đấtHắn cũng không vội đuổi theo Dạ Mị, trong mắt lướt qua mấy phần hứng thú.

Chậm rãi đi đến trước mặt mọi người, hững hờ hỏi: "Chuyện gì xảy ra? Các ngươi làm sao đều bị thương rồi?"Lý tướng quân đang muốn dẫn người đuổi theo Dạ Mị, nhìn Bắc Thần Tà Diễm đã tới, tranh thủ thời gian chạy đến.Mở miệng trả lời vấn đề: "Điện hạ, là như thế này, chúng ta..."Vừa mới nói mấy chữ, Bắc Thần Tà Diễm liền đưa tay, ngăn lại Lý tướng quân.


Chậm rãi nói: "Được rồi, xảy ra chuyện gì, các ngươi vì cái gì bị thương, ta cũng không phải là rất quan tâm."Đám người: "..."Không phải ngài hỏi sao?Thấy đôi mắt hắn bỗng nhiên nheo lại, quét về phía đám người, âm thanh ưu nhã, chậm rãi vang lên: "Ai bảo các ngươi bắn tên?"Khí thế kia quá mức dọa người, khiến đám người sợ hãi.Đám người run rẩy, có mấy tên thị vệ thấy ánh mắt của hắn, bởi vì quá hoảng sợ, nhịn không được tránh phía sau huynh đệ bên cạnh mình.

Tất cả mọi người run rẩy, nhìn về phía Lý tướng quân.Rất muốn khóc nói, đây là Lý tướng quân hạ lệnh, không liên quan chuyện của bọn hắn.Sắc mặt Lý tướng quân lập tức tái đi."Phập" một tiếng, liền quỳ xuống.Lần này nói chuyện đều không lưu loát, bò đến bên chân Bắc Thần Tà Diễm, run rẩy nói: "Điện...!Điện hạ! Mạt tướng, mạt tướng..."Bắc Thần Tà Diễm nhìn hắn nói chuyện ấp a ấp úng, hững hờ cúi thấp đầu, quét về phía hắn.


Thần thái ưu nhã, giọng điệu ôn nhu: "Ngươi như thế nào? Chẳng lẽ là nhìn khuôn mặt Diễm đáng ghét, dáng vẻ xấu xí, khiến cho ngươi không nguyện ý hảo hảo cùng Diễm nói chuyện?"Ngọc Vĩ ngửa mặt nhìn lên trời , khuôn mặt không đến mức đáng ghét, dáng vẻ tuyệt đối không xấu xí.

Mà không những như thế còn rất phi thường tuấn mỹ...Mấu chốt là Điện hạ, tính cách và thực lực của ngài, đều rất đáng sợ, người ta không dám nói chuyện với ngài...Lý tướng quân lập tức bị dọa đến khóc lên: "Điện hạ, mạt tướng thật không có ý tứ này! Đây là mệnh lệnh của Quận chúa, mạt tướng không dám không nghe theo mệnh lệnh, mạt tướng cũng phái người đến hỏi ý của ngài, nhưng tin tức còn chưa kịp truyền về..."Bắc Thần Tà Diễm nghe vậy, ngược lại là một tiếng cười.Hắn nhìn Lý tướng quân, ôn nhu hỏi: "Ý của ngươi là, ý của Diễm không đáng để các ngươi đợi, cho nên kiên nhẫn của ngươi , không đợi tin tức của Diễm trở về, liền hạ lệnh bắn giết cô nương Diễm yêu thích sao?"Ngọc vĩ: "...!?" Cô nương yêu thích?Sắc mặt Lý tướng quân bị dọa đến trắng bệch, như là vừa mới dùng vôi trắng quét qua mặt tường, Điện hạ có yêu thích vị cô nương kia hay không, điểm này ai cũng không biết, nhưng mà Điện hạ nói như vậy, liền mang ý mình gặp đại họa!Lý tướng quân khóc nói: "Điện hạ, không phải mạt tướng không nguyện ý đợi ngài, thật sự là vị cô nương kia muốn đi, mạt tướng nếu là không hạ lệnh bắn tên, nàng liền đi, mạt tướng..."Lời này hắn vừa nói ra, trên mặt Bắc Thần Tà Diễm nở nụ cười, càng thêm ôn nhu ưu nhã.Hắn từ trên cao nhìn xuống quét nhìn Lý tướng quân, chậm rãi hỏi: "Ý của ngươi là, ngươi ác độc muốn bắn giết người Diễm yêu, sai vẫn là nàng?"Nước mắt ở khóe mắt Lý tướng quân lại một lần nữa dâng lên, khóc nói: "Điện hạ, mạt tướng, mạt tướng thật không phải là cố ý! Mạt tướng không biết nàng là người trong lòng của ngài...!Điện hạ..."Hắn khóc.Mặt mày Tư Đồ Sắc xanh lét, nhanh chân chạy đến đây.Nàng ta đi lên xem xét, cũng không nhìn thấy thi thể Dạ Mị, đã thấy Bắc Thần Tà Diễm đang quét nhìn về phía nàng ta.Gương mặt nàng ta đỏ lên, nhìn chằm chằm Bắc Thần Tà Diễm, một lát sau, hốc mắt đỏ lên: "Diễm ca ca! Người không biết tiện nhân kia có bao nhiêu quá phận, chân Sắc nhi bị nàng đá đau quá, nếu không phải Sắc nhi mạng lớn, có trời xanh phù hộ, chân này sợ là đã bị gãy mất rồi!".


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi