NHẢY, NHẢY, NHẢY

Chương 39
Tôi cố gắng sắp xếp lại suy nghĩ của mình.
Câu hỏi đầu tiên: Tôi có nên tin Yuki không? Tôi phân tích vấn đề ở mức độ khả năng thuần túy, cố hết sức để dẹp qua một bên những nhân tố cảm xúc. Điều này cũng không tốn sức lắm. Cảm xúc của tôi đã tê liệt, như thể bị ong chích, ngay từ đầu.Khả năng đó có tồn tại. Tôi xem xét khả năng ấy càng lâu thì xác suất xảy ra của nó càng lớn. Tôi đứng trong bếp pha cà phê. Sau khi rót cho mình một chén, tôi cầm theo ra giường. Khi tôi uống xong cà phê thì xác suất cao đã trở thành một điều chắc chắn. Đúng, chính xác như những gì Yuki đã thấy: Gotanda đã giết Kiki, kéo xác nàng đi và chôn đâu đó.
Thật ngớ ngẩn. Dù sao thì cũng không có bằng chứng. Chỉ là giấc mơ khi xem phim của một cô bé mười ba tuổi nhạy cảm. Nhưng, vì một lý do nào đó, những gì con bé nói không thể bị nghi ngờ. Thật là khó tin. Nhưng bản năng của tôi vẫn chấp nhận nó trọn vẹn. Tại sao? Làm sao tôi chắc chắn được như vậy?
Tôi không biết.
Câu hỏi tiếp theo: Tại sao Gotanda giết Kiki?
Tôi không biết.
Câu hỏi tiếp theo: Có phải Goranda cũng giết cả Mei? Và tại sao? Điều gì khiến Gotanda muốn giết cô ấy?
Một lần nữa, tôi lại không biết. Tôi vắt óc suy nghĩ, nhưng chẳng nghĩ ra được lý do nào giải thích tại sao Gotanda lại giết Kiki hay Mei cả.
Có quá nhiều điều còn chưa biết.
Tôi phải gặp Gotanda. Tôi phải trực tiếp hỏi cậu ta. Tôi với lấy điện thoại nhưng lại không thể quay số. Tôi đặt ống nghe xuống, lăn trên giường, nhìn chằm chằm lên trần nhà. Gotanda đã trở thành một người bạn. Giả sử Gotanda có giết Kiki thật, cậu ta vẫn là bạn tôi. Tôi không muốn mất người bạn này. Không giống như tôi đã mất bao thứ trong đời này. Không, tôi không thể gọi cho cậu ta được.
Tôi không muốn nói chuyện với ai cả.
Tôi ngồi dậy, khi điện thoại kêu, tôi để nó đổ chuông. Nếu đó là Gotanda, tôi sẽ phải nói gì đây? Nếu đó là Yuki, hay thậm chí là Yumiyoshi đi nữa, tôi không quan tâm. Tôi không muốn nói chuyện với ai cả.
Bốn ngày, năm ngày, tôi chỉ ở yên một chỗ và suy nghĩ.Tại sao?Tôi hầu như không ăn gì, cũng không ngủ, Tôi không uống lấy một giọt. Tôi chỉ ở trong nhà. Tôi mất dần cảm giác với cơ thể. Với những gì đã xảy ra, tôi vẫn lạc lối. Và tôi ở đây, một mình, vẫn luôn như thế này. Theo cách nào đó, Gotanda và tôi thuộc cùng một loại người. Hoàn cảnh khác nhau, suy nghĩ khác nhau, tình cảm cũng khác nhau, nhưng vẫn thuộc cùng một loại người. Cả hai chúng tôi đều mất mát. Và bây giờ chúng tôi đánh mất cả nhau nữa.
Tôi có thể thấy Kiki.Chuyện này là gì vậy?Nhưng phải chăng Kiki đã chết, bị vùi lấp trong bụi đất? Giống như con Kipper của tôi. Cuối cùng, Kiki phải chết. Thật lạ là tôi không thể hình dung sự việc theo cách nào khác được. Lớp vỏ bọc tâm hồn tôi không còn mềm yếu nữa. Tôi cố gắng để không cảm thấy gì. Sự nhẫn nhịn của tôi như một cơn mưa lặng lẽ rơi trên biển rộng mênh mông. Đến cả sự cô đơn cũng rời xa khỏi tôi. Mọi thứ đang rời bỏ tôi, như những dấu vết hằn in trên cát, rốt cuộc đều bị gió cuốn đi.
Vậy là một người nữa đã tham gia vào nhóm trong căn phòng kỳ dị nhất trên thế giới ấy của tôi. Bốn người đã chết, còn lại hai. Sớm hay muộn, những bộ xương trắng sẽ được đưa vào căn phòng đó theo những lối vào không tưởng. Phòng chờ của người chết ở Honolulu, kết nối với cái hang tối ớn lạnh của Người Cừu trong khách sạn ở Sapporo, kết nối với căn phòng sáng Chủ nhật nơi Gotanda nằm với Kiki. Tôi có mất trí không nhỉ? Những sự kiện thật, trong những hoàn cảnh tưởng tượng, quay ngược trở lại, lộn xộn, méo mó, kỳ dị. Có phải chăng không có gì là tuyệt đối? Có phải là không có... hiện thực không? Sapporo trong tuyết tháng Ba có thực không? Ngồi trên bãi biển Makaha với Dick North có vẻ thật - nhưng một người đàn ông cụt một tay lại có thể cắt bánh mì hoàn hảo như thế ư? Và một cô gái điếm ở Honolulu đưa tôi một số điện thoại mà sau đó tôi tìm được một số hệt như thế trong căn phòng dẫn vào căn phòng đầy người chết mà Kiki đã dẫn tôi tới? Tại sao đó không phải là hiện thực? Có thứ gì tôi có thể thừa nhận là hợp lý mà không làm cho thế giới của tôi rung chuyển tận nền móng?
Căn bệnh là ởbên tronghayở ngoài kia? Có khác biệt gì không?
Giờ đầu mối là gì? Bắt nhịp và khiêu vũ, lôi cuốn mọi người. Tiếp tục theo nhịp - đó có phải là hiện thực duy nhất? Nhảy đến bên điện thoại, gọi cho Gotanda, và hỏi một cách tự nhiên: "Cậu giết Kiki à?"
Không đời nào. Tay tôi đột nhiên tê dại. Tôi ngồi bên cạnh điện thoại, đờ đẫn, run rẩy, như đang trong một cơn gió thổi tạt ngang. Hô hấp trở nên khó khăn. Tôi quý Gotanda, rất quý. Cậu ta là người bạn duy nhất của tôi, là một phần cuộc đời tôi. Tôi hiểu cậu ta.
Tôi cố nhấn số. Lần nào cũng sai. Đến lần thứ sáu, tôi ném ống nghe xuống sàn.
Tôi không gọi được điện thoại cho Gotanda. Rốt tuộc, Gotanda lại là người xuất hiện ở cửa nhà tôi.
Đó là một đêm mưa. Gotanda đội mũ đi mưa và mặc áo khoác ngắn màu trắng giống hôm tôi lái xe đưa cậu ta đến Yokohama. Mưa rơi nặng hạt và mũ của cậu ta ướt sũng. Cậu ta không mang theo ô.
Gotanda mỉm cười khi thấy tôi. Tôi cười lại, gần như chỉ là một phản xạ.

"Trông cậu thật tệ," anh ta nói. "Tôi đã gọi đi gọi lại nhưng cậu không trả lời điện thoại. Nên tôi quyết định đến luôn. Cậu thấy khó ở à?"
"Không phải là khó ở," tôi nói.
Gotanda tò mò nhìn tôi. "Có lẽ lúc này không thích hợp, tôi sẽ trở lại khi cậu khá hơn. Xin lỗi vì đã đến mà không báo trước."
Tôi lắc đầu và thở hắt ra. Không nói lời nào. Gotanda kiên nhẫn chờ đợi. "Tôi không ốm hay sao cả," tôi khẳng định. "Chỉ là tôi chưa ăn và cũng chưa ngủ thôi. Tôi nghĩ bây giờ thì ổn rồi. Đằng nào thì tôi cũng đang muốn nói chuyên với cậu. Mình đi đâu đó nhé. Lâu lắm rồi tôi chưa ăn một bữa no."
Chúng tôi lái chiếc Maserati ra đường phố rực ánh đèn trong mưa. Gotanda lái xe vẫn cẩn thận và mượt mà như thường, nhưng giờ chiếc xe khiến tôi lo lắng. Chiếc xe cắt một đường xuyên qua những tiếng ồn ào dấy lên xung quanh chúng tôi.
"Đi đâu đây?" Gotanda hỏi. "Tất cả những gì tôi muốn là một chỗ yên tĩnh để chúng ta có thể nói chuyện và được phục vụ thức ăn tử tế mà không phải gặp cái đám đeo đồng hồ Rolex ấy," cậu ta nói. Gotanda liếc sang phía tôi, nhưng tôi không nói gì cả. Chúng tôi lái xe vòng quanh ba mươi phút, mắt tôi chỉ nhìn chăm chăm vào những tòa nhà bên đường.
"Tôi chẳng nghĩ ra chỗ nào," Gotanda cố thử lần nữa. "Thế còn cậu? Có ý tưởng gì không?"
"Không, tôi cũng thế." Tôi thực sự không thể nghĩ gì. Đầu óc tôi vẫn chỉ có một nửa ở hiện tại.
"Thôi được, đã thế thì sao ta không làm ngược lại?" Cậu ta nói to.
"Ngược lại gì?"
"Chỗ nào nào đó ồn ào và đông đúc. Như thế chúng ta có thể thư giãn."
"Được thôi. Ở đâu?"
"Cậu thích pizza không? Ta đến quán Shakeys đi."
"Tôi thì không vấn đề gì. Tôi không phản đối pizza. Nhưng đi tới một chỗ như vậy thì e người ta nhận ra cậu mất?"
Gotanda cười yếu ớt, như một tia nắng cuối cùng của mùa hè giữa đám lá cây. "Lần cuối cùng cậu nhìn thấy một người nổi tiếng ở Shakeys là bao giờ, anh bạn của tôi?"
Quán Shakeys chật cứng những người đi mua sắm cuối tuần. Đông đúc ồn ào. Một nhóm nhạc jazz bốn người mặc quần thun áo sơ mi trắng đỏ đang chơi bảnThe tiger rag ột nhóm sinh viên uống bia hò hét khản cả giọng. Mùi pizza ở khắp mọi nơi. Chẳng ai để ý đến người khác.
Chúng tôi gọi món, bê hai cái khay, và ngồi xuống một cái bàn ở cuối nhà hàng trong ánh sáng nhộn nhạo.
"Tôi đã nói gì với cậu nhỉ. Thế này có thích hơn không?" Gotanda hỏi.
Tôi chưa bao giờ thèm ăn pizza, nhưng miếng đầu tiên đã khiến tôi nghĩ rằng đó là món ngon nhất tôi từng ăn.
N.g.u.ồ.n. .t.ừ. .s.i.t.e. .T.r.u.y.e.n.G.i.C.u.n.g.C.o...c.o.m. Hẳn là tôi đang đói lắm. Cả hai chúng tôi. Chúng tôi uống rồi ăn, ăn rồi lại uống. Khi hết pizza, chúng tôi gọi thêm một lượt bia nữa.
"Tuyệt thật, nhỉ?" Gotanda ợ một tiếng, "Tôi đã muốn ăn pizza suốt ba ngày rồi. Thậm chí còn mơ về nó, xèo xèo nóng giòn, trượt ra khỏi lò nướng. Mặc dù trong mơ, tôi chưa bao giờ được ăn. Tôi chỉ nhìn chằm chằm và nhỏ dãi. Đó là tất cả giấc mơ. Chẳng có gì khác. Jung(47)sẽ nói gì về nguyên mẫu pizza nhỉ?" Gotanda cười tủm tỉm rồi im lặng. "Vậy chuyện mà cậu muốn nói với tôi là gì đây?"
Bây giờ hoặc không bao giờ, tôi nghĩ. Nhưng nói trắng ra là Gotanda đang rất thoải mái tận hưởng buổi tối. Tôi nhìn nụ cười hồn hậu của cậu ta và không thể cầm lòng làm việc đó. Ít nhất là bây giờ.

"Cậu có gì mới không?" tôi hỏi. "Công việc? Vợ cũ."
"Công việc vẫn thế," Gotanda nói. "Chẳng có gì mới, chẳng có gì tốt, chẳng có gì khiến tôi hứng thú. Tôi có thể la hét đến khi nào khản cổ, nhưng chẳng ai muốn nghe những gì tôi nói. Vợ tôi - cậu có nghe không? Tôi vẫn gọi cô ta là vợ sau tất cả mọi chuyện - tôi chỉ gặp cô ta một lần từ lần cuối cùng tôi gặp cậu. Này, cậu có bao giờ cậu làm chuyện ấy trong nhà nghỉ chưa?"
"Gần như là không."
"Tôi đã kể với cậu là tôi và cô ta gặp nhau trong nhà nghỉ. Cậu biết đấy, càng đến những chỗ đó nhiều, ta càng mệt mỏi. Tối tăm, cửa sổ đóng kín mít. Một nơi chỉ dành để làm tình, ai cần cửa sổ chứ, đúng không? Tất cả những gì ta cần là phòng tắm và giường - thêm âm nhạc, ti vi và tủ lạnh - nhưng hầu hết đều trống rỗng, không có nhãn hiệu gì và giả tạo. Thật ra, thế thì rất tiện nằm xuống mà làm chuyện đó. Nó khiến cậu cảm thấy như thực sựlàm chuyện ấy. Nhung một lúc sau, cậu sẽ thấy tù túng, và bắt đầu ghét nơi đó. Nhưng đó vẫn là nơi trú ẩn duy nhất của chúng tôi."
Gotanda uống một ngụm bia và lau miệng bằng giấy ăn.
"Tôi không thể đưa vợ đến căn hộ của mình được. Bọn báo chí lá cải sẽ có một ngày bận rộn nếu chúng phát hiện ra điều đó. Tôi không có thời gian để đi đâu khác. Nhưng dù sao chúng cũng sẽ đánh hơi được. Chúng tôi đã bán đi sự riêng tư của mình với giá quá rẻ mạt. Cho nên chúng tôi đến những nhà nghỉ hạng bét và..." Gotanda nhìn sang tôi mỉm cười. "Rồi tôi tới đây, lại lảm nhảm cằn nhằn."
"Không sao. Tôi đâu có ngại nghe."
Ban nhạc Dixieland chơi sang bài "Hello Dolly."
"Này, gọi thêm một cái pizza nữa nhé?" Gotanda hỏi. "Chia đôi. Tôi không biết tại sao, nhưng đói lắm!"
Ngay sau đó, trước mặt chúng tôi đã có một chiếc bánh cỡ trung. Đám sinh viên tiếp tục trò chơi la hét, còn ban nhạc thì đã chơi xong bản cuối cùng. Đàn banjo, kèn trumpet, rồi kèn trombone được cho vào va li, các nhạc công rời sân khấu, chỉ để lại cái piano trơ trọi.
Chúng tôi đã ăn hết chiếc pizza gọi thêm, nhưng không hiểu sao lại không thể rời mắt khỏi sân khấu trống không. Không có âm nhạc, tiếng ồn của đám đông dẻo như nhựa, tưởng như có thể chạm vào. Những đợt sóng âm thanh cô đặc lại khi tiến đến chỗ chúng tôi, nhưng lại vỡ vụn khi tiếp xúc. Cuộn tròn rồi lại chậm chạp cuộn tròn, va đập ý thức của tôi, rồi nhào trở ra. Xa dần xa dần. Những đợt sóng xa xăm, vỗ vào tâm hồn tôi từ phía xa.
"Tại sao cậu giết Kiki," tôi hỏi Gotanda. Tôi không định hỏi. Nhưng cứ buột miệng nói ra.
Gotanda nhìn tôi như thể nhìn cái gì xa xăm lắm. Môi cậu ta hé ra một chút. Răng cậu ta trắng và đều. Một lúc lâu, Gotanda chỉ nhìn chằm chằm vào tôi. Những đợt sóng trong đầu tôi nổi lên từng chặp, lúc mạnh mẽ, lúc yếu ớt. Như thể tất cả liên hệ với hiện thực đã đến rồi lại đi. Tôi nhớ những ngón tay duyên dáng của cậu ta đặt ngay ngắn trên bàn. Khi tôi bị kéo ra xa khỏi hiện thực, trông chúng như những tác phẩm thủ công mỹ nghệ vậy.
Sau đó, cậu ta mỉm cười bình tĩnh.
"Tôi giết Kiki ư?" Gotanda phát âm từng tiếng một.
"Đùa thôi mà," tôi rào trước.
Gotanda nhìn xuống những ngón tay mình. "Không, không phải là trò đùa. Việc này rất quan trọng. Tôi thực sư phải nghĩ về nó. Tôi có giết Kiki không nhỉ? Tôi phải suy nghĩ thật nghiêm túc về việc này."
Tôi nhìn cậu ta. Miệng Gotanda mỉm cười, nhưng mắt thì không.
"Có lý do nào để cậu giết Kiki không?" tôi hỏi.
"Có lý do gì để tôi giết Kiki không à? Bản thân tôi còn không biết. Tôi giết Kiki ư? Tại sao?"
"Này, làm sao tôi biết được?" tôi cố gượng cười. "Cậu có giết Kiki hay không chứ?"

"Tôi nói là tôi đang nghĩ về điều đó mà. Tôi có giết Kiki hay là không?"
Gotanda uống một ngụm bia nữa, đặt cốc xuống và đưa tay ôm lấy mặt. "Tôi không chắc lắm. Nghe có vẻ ngớ ngẩn, phải không? Nhưng đúng là thế đấy. Tôi không chắc. Tôi nghĩ, có lẽ, tôi đã cố siết cổ Kiki. Ở nhà tôi, hình như thế. Tai sao tôi lại giết Kiki ở đó nhỉ? Tôi thậm chí còn không muốn ở một mình với cô ấy. Không được rồi, tôi không thể nhớ được. Nhưng dù sao đi nữa, Kiki đã ở nhà tôi - tôi đặt xác cô ấy trong xe và lái đi đâu đó, sau đó tôi chôn cô ấy. Đâu đó trên núi. Tôi không chắc liệu tôi có làm thế thật không. Tôi không thể tin là mình có thể làm việc đó. Tôi chỉcảm thấyhình như tôi đã làm thế. Tôi không thể chứng minh được. Tôi chịu thôi. Phần mấu chốt nhất lại trống không. Tôi đang cố nghĩ xem liệu có thể có bằng chứng cụ thể nào không. Cái xẻng chẳng hạn. Chắc hẳn là tôi phải dùng một cái xẻng. Nếu tìm thấy một cái xẻng, không chừng, tôi có thể biết là mình đã làm việc đó. Để tôi thử tìm lại xem. Tôi mua một cái xẻng ở cửa hàng dụng cụ làm vườn. Tôi đào hố và chôn Kiki. Sau đó tôi vứt cái xẻng đi. Được thôi, nhưng ở đâu?"
"Mọi việc vỡ thành vô số mảnh nhỏ, như một giấc mơ. Câu chuyện lúc thế này lúc thế kia. Chẳng đi đến đâu cả. Tôi có ký ức vềthứ gì đó. Nhưng ký ức liệu có thực không? Hay chỉ là những gì tôi tưởng tượng ra cho khớp? Có gì đó không ổn với tôi. Mọi việc trở nên tồi tệ kể từ khi tôi và vợ ly dị. Tôi mệt mỏi. Tôi thực sự... lạc lối."
Tôi không nói gì cả.
Sau một lúc im lặng, Gotanda tiếp tục. "Ồ, phần nào mới là hiện thực? Phần nào chỉ là ám ảnh? Diễn xuất? Tôi từng nghĩ nếu đánh bạn với cậu, có thể tôi nhìn nhận sự việc tốt hơn. Tôi đã nghĩ thế ngay từ lần đầu câu hỏi tôi về Kiki. Như thế cậu sẽ giải quyết những mớ lộn xộn này. Mở cửa sổ và để không khí tươi mới tràn vào." Cậu ta khoanh tay lại và nhìn chằm chằm vào chúng. "Cứ cho là tôi đã giết Kiki - thế lý do là gì. Tôi thích cô ấy. Tôi thích ngủ với cô ấy. Khi tôi buồn chán, cô ấy và Mei là lối thoát duy nhất của tôi. Vậy thì tại sao tôi lại giết cô ấy?"
"Cậu có giết Mei không?"
Gotanda nhìn xuống đôi tay mình lâu như cả thế kỷ, rồi lắc đầu. "Không, tôi không tin là tôi đã giết Mei. Cảm ơn trời, đêm đó tôi có bằng chứng ngoại phạm. Hôm cô ấy bị giết, tôi ở trường quay đến tận nửa đêm, sau đó tôi lái xe đưa người quản lý đến Mito. Thật là nhẹ cả người. Nếu không ai thề rằng tôi ở trường quay đêm hôm đó, tôi sẽ lại nghĩ rằng mình giết cả Mei mất. Nhưng tôi vẫn thấy có trách nhiệm với cái chết của Mei. Tôi không biết tại sao. Tôi không ở đó, nhưng cảm giác như thể tôi đã giết cô ấy bằng chính đôi tay mình vậy. Tôi cócảm giácrằng cô ấy chết vì tôi."
Cậu ta lại nhìn xuống những ngón tay mình một lúc lâu.
"Gotanda, cậu quá mệt mỏi rồi," tôi nói. "Tất cả chỉ có thế. Có thể cậu chẳng giết ai cả. Kiki chỉ biến mất ở đâu đó. Khi chúng tôi còn ở bên nhau, cô ấy cũng biến mất như thế. Đây không phải là lần đầu. Cậu đang tự làm khó mình. Đừng thế nữa."
"Không, không phải thế. Không đơn giản thế đâu. Có lẽ tôi đã giết Kiki. Tôi không nghĩ mình đã giết Mei, nhưng, phải, tôi nghĩ là tôi đã giết Kiki. Cảm giác không khí đi qua cổ họng cô ấy vẫn còn nguyên trên kẽ tay tôi. Tôi vẫn có thể cảm giác được sức nặng của đất trên cái xẻng, thực tế là, tôi đã giết cô ấy."
"Nhưng tại sao cậu lại giết Kiki? Vô lý."
"Tôi không biết," cậu ta nói. "Có lẽ là dục vọng muốn tự hủy hoại bản thân chăng. Việc này đã từng xảy ra rồi. Tôi ý thức được khoảng cách giữa tôi-Gotanda và tôi-diễn viên, và tôi lùi lại, tự quan sát mình làm những việc thối nát. Tôi ở bên bờ lầm lạc tối tăm sâu thẳm này, rồi trong vô thức, ở phía bên kia, tôi có dục vọng muốn phá hủy cái gì đó. Đập thành từng mảnh nhỏ. Một cái cốc. Một cái bút chì. Một con ma nơ canh nhựa. Chưa bao giờ nó xảy ra khi có người khác ở cạnh. Chỉ khi nào tôi ở một mình."
"Nhưng một lần, hồi học tiểu học, tôi đẩy một người bạn và cậu ta lăn xuống một cái dốc nhỏ. Tôi không biết tại sao tôi làm thế. Nhưng điều tiếp theo tôi biết là cậu ta đã ở dưới đó. Cú ngã không mạnh lắm, nên cậu ta không hề gì. Đó coi như một tai nạn. Ý tôi là, tại sao tôi lại cố ý đẩy một người bạn của mình xuống dốc cơ chứ? Mọi người nghĩ đấy là tai nạn. Tôi thì không chắc. Rồi khi ở trung học, tôi đã châm lửa đốt mấy cái hòm thư. Tôi đã nhét một túm giấy đang cháy vào cái khe. Không chỉ một lần, không đơn giản như một trò nghịch ngợm, Như thể tôi bị buộc phải làm thế. Như thể đó là cách duy nhất để tôi tự cảm nhận bản thân mình. Tôi đã nghĩ thế trong vô thức. Nhưng sau đó tôi vẫn nhớ được cảm giác về mọi chuyện. Tôi vẫn có thể cảm thấy nó trên tay mình. Và rồi không thể rửa sạch được nó. Trời ơi, thật là một cuộc sống kinh tởm. Tôi không biết tại sao tôi chịu đựng được nữa."
Gotanda lắc đầu.
"Làm thế nào tôi kiểm tra được mình có giết Kiki không?" Cậu ta tiếp tục. "Không có bằng cớ gì cả. Không xác chết. Không xẻng. Không bùn đất dính trên quần. Không có vết chai nào trên tay tôi. Tất nhiên đào một cái hố chẳng thể khiến người ta chai tay được. Tôi thậm chí còn chẳng nhớ đã chôn cô ấy ở đâu. Cứ cho là tôi đi gặp cảnh sát và tự thú, ai sẽ tin tôi? Nếu không có xác chết thì không phải là một vụ giết người. Cô ấy biến mất, đó là tất cả những gì tôi biết chắc. Có nhiều lúc tôi đã muốn nói với cậu, nhưng tôi không thể. Tôi nghĩ mọi thứ sẽ tan tành, cho dù chúng ta thân nhau đến mấy đi nữa. Ở với cậu, lúc nào tôi cũng thấy thật thoải mái.. Tôi không bao giờ cảm thấy có khoảng cách. Cậu không biết điều đó quý giá thế nào đâu. Tôi không muốn mất tình bạn của chúng ta. Cho nên tôi cứ giữ kín không nói gì với cậu, cho đến khi cậu hỏi, như thế này đây. Thực sự là tôi nên thú nhận hết."
"Thú nhận ư? Khi mà chẳng có bằng chứng rằng cậu đã làm bất cứ chuyện gì?"
"Bằng chứng không phải là vấn đề. Tôi phải nói với cậu từ đầu. Nhưng tôi đãgiấu giếm. Đó mới là vấn đề."
"Thôi nào, ngay cả khi điều đó đúng, cậu có giết Kiki đi chăng nữa, thì cậu cũng đâucố ýgiết cô ấy."
Cậu ta xòe lòng bàn tay ra, như thể định xem chỉ tay. "Không, tôi không cố ý. Tôi chẳng có lấy một lý do. Tôi thích cô ấy, và theo một nghĩa hẹp, chúng tôi là bạn. Chúng tôi có thể nói chuyện. Tôi có thể kể cho cô ấy nghe về vợ tôi, và cô ấy sẵn lòng lắng nghe. Tại sao tôi lại muốn giết cô ấy? Nhưng tôi đã làm thế, tôi nghĩ vậy, bằng hai bàn tay này. Có lẽ tôi không chủ tâm giết cô ấy. Nhưng tôi đã làm thế. Tôi siết cổcô ấy. Nhưng không phải tôi siết cổ cô ấy, mà là siết cổcái bóngcủa tôi. Tôi nhớ là tôi đã nghĩ, chỉ cần tôi chặn cái bóng của mình lại, tôi sẽ khỏe mạnh hơn. Trừ một việc rằng đó không phải là cái bóng của tôi. Đó là Kiki.
"Tất cả chuyện ấy xảy ra trong cái thế giới tối tăm đó. Cậu biết tôi đang nói đến cái gì không? Không phải là ở đây. Và Kiki là người đưa tôi đến đó.Bóp cổ em đi, Kiki bảo tôi thế.Hãy làm đi, giết em đi, không sao đâu. Cô ấy mời tôi, cho phép tôi làm thế. Tôi thề đó là sự thực, nó đã xảy ra như thế. Tôi không biết nữa. Nó có xảy ra không? Như một giấc mơ vậy. Tôi càng nghĩ về chuyện đó, nó càng trở nên không thực. Tại sao Kiki lại yêu cầu tôi giết cô ấy?"
Tôi uống nốt chỗ bia nhạt còn lại. Một tầng khói thuốc dày đặc lơ lửng trên không như một hiện tượng kỳ quặc.
"Cậu uống bia nữa không?" tôi hỏi cậu ta.
"Có, cho tôi thêm một cốc nữa."
Tôi ra quầy bar và quay lại với hai cốc vại, chúng tôi uống trong im lặng. Khách ra khách vào quán này cũng nhộn nhịp như ở ga Akihabara giờ cao điểm, họ đến và đi liên tục. Chẳng ai buồn chú ý đến cuộc trò chuyện của chúng tôi. Thậm chí chẳng ai buồn nhìn Gotanda.
"Tôi đã nói gì với cậu ấy nhỉ?" Gotanda vừa nói vừa cố nở một nụ cười. "Không có một ngôi sao nào ở đây đâu." Gotanda lắc tròn cái cốc đã hết hai phần ba của mình như lắc một cái ống nghiệm.
"Quên nó đi." tôi nói nhỏ. "Tôi có thể quên, cậu cũng nên quên đi."

"Cậu nghĩ tôi quên được ư? Nói thì dễ, nhưng cậu đâu có giết cô ấy bằng chính đôi tay mình chứ."
"Này, cậu có nghe tôi nói không? Chẳng có bằng chứng gì chứng tỏ cậu đã giết Kiki cả. Hãy thôi tự trách móc bản thân về những việc thậm chí còn chưa chắc là đã xảy ra nữa đi. Cậu đã vô thức lấy việc Kiki biến mất để tạo ra ình cảm giác tội lỗi. Đó cũng có thể là một khả năng mà?"
"Thôi được, hãy nói đến khả năng đi," Gotanda nói, xòe rộng tay lên bàn. "Gần đây, tôi không làm gì khác ngoài cân nhắc các khả năng. Tất cả các loại khả năng. Ví dụ như khả năng tôi sẽ giết vợ tôi. Đúng không nhỉ? Có lẽ tôi cũng sẽ siết cổ cô ấy nếu cô ấy cho phép tôi, giống Kiki. Các khả năng cũng giống bệnh ung thư. Tôi càng nghĩ về chúng, chúng càng nhân lên gấp bội, và chẳng có cách nào để ngăn lại cả. Tôi mất kiểm soát rồi. Tôi không chỉ đốt hộp thư đâu. Tôi đã giết bốn con mèo. Tôi đã dùng súng cao su bắn vỡ cửa kính nhà hàng xóm. Tôi không thể ngừng làm những việc ghê tởm như thế. Và tôi không bao giờ kể cho ai nghe về những việc đó, cho đến phút này. Trời ơi," Gotanda thở dài. "Kể chuyện này với cậu khiến tôi nhẹ cả người."
"Tiếp theo đây tôi sẽ làm cái quỷ gì nữa đây? Cái rãnh đó - nó quá lớn, quá sâu. Nguy hiểm của nghề nghiệp, hả? Khoảng cách càng lớn, những việc ghê tởm tôi làm càng trở nên quái dị. Có phải sự nhẫn tâm có sẵn trong gien của tôi? Lạy chúa, tôi sợ mình sẽ giết vợ mất. Tôi không thế kiểm soát được nó. Bởi vì nó không xảy ra trong thế giới này."
"Cậu lo lắng quá đáng rồi," tôi nói, cố nở một nụ cười. "Quên cái ý tưởng ngớ ngẩn về gien đi. Thứ cậu cần là nghỉ ngơi. Tạm thời không gặp vợ cậu trong một thời gian đi. Đó là cách duy nhất. Để mọi việc cho gió cuốn đi. Đến Hawaii với tôi. Nằm trên bãi biển, uốngpina colada, bơi lội, làm tình. Thuê một chiếc xe mui trần và đi khắp nơi nghe nhạc. Nếu cậu vẫn muốn băn khoăn, cậu có thể băn khoăn về sau cũng được."
"Không phải là ý kiến tồi," cậu ta nói, những nếp nhăn quanh mắt hằn lên khi cười. "Chúng ta sẽ gọi hai cô gái và bốn người sẽ đi chơi đến sáng. Vui đấy."
Dọn tuyết. Cúc cu.
"Tôi có thể lên đường bất cứ lúc nào," tôi nói. "Thế còn cậu? Cậu mất chừng bao lâu để thu xếp mọi việc?"
Gotanda nở một nụ cười kỳ lạ nhất từ trước đến giờ. "Cậu không hiểu gì cả. Nghề của tôi chẳng có gì gọi là hoàn thành công việc. Tất cả những gì cậu có thể làm là vứt tất cả đấy. Và nếu tôi làm thế, cậu có thể chắc chắn rằng tôi không bao giờ làm việc trở lại nữa. Tôi sẽ bị đá khỏi cái ngành này,mãi mãi. Và, tôi sẽ mất vợ,mãi mãi."
Cậu ta uống nốt phần còn lại trong cốc bia.
"Nhưng không sao. Quay lại số không cũng chẳng sao. Thời điểm này, tôi đã sẵn sàng để kết thúc. Tôi mệt mỏi lắm rồi. Tôi sẽ đến Hawaii và tung hê tất cả mọi thứ. Được thôi, hãy đập tan hết đi. Hãy đến Hawaii. Tôi sẽ nghĩ lại sau. Tôi sẽ... làm một người hoàn toàn bình thường. Có lẽ là đã quá muộn, nhưng cũng đáng để thử. Tôi sẽ để cậu quyết định mọi thứ. Tôi tin cậu. Luôn luôn thế, kể từ lần đầu tiên cậu gọi cho tôi. Cậu có cái vẻ của một người tử tế. Giống mẫu người mà tôi luôn muốn trở thành."
"Chẳng có ai tử tế ở đây đâu," tôi phản đối, "Tôi chỉ... theo nhịp, nhảy theo nhịp. Chẳng có ý nghĩa gì cả."
Gotanda mở rộng hai tay cỡ ngang hông người. "Thế thì ý nghĩa ở đâu? Ở đâu trong cuộc đời này của chúng ta?" Rồi cậu ta cười. "Nhưng không sao. Không sao nữa rồi. Tôi đã phó mặc tất cả. Tôi sẽ học theo cậu. Tôi sẽ nhảy từ thang máy này sang thang máy khác. Điều đó đâu phải là bất khả. Tôi có thể làm bất cứ điều gì nếu tôi để tâm. Nói cho cùng, tôi vẫn là Gotanda sắc sảo, đẹp trai và tốt bụng. Cho nên, được thôi, Hawaii. Ngày mai chúng ta sẽ đi mua vé. Vé hạng nhất. Phải là hạng nhất. Mọi việc mặc định như thế rồi. Xe BMW, đồng hồ Rolex, Azabu, và hạng nhất. Ngày kia chúng ta sẽ bay và hạ cánh. Hawaii! Tôi mặc áo Hawaii rất bảnh đấy."
"Cậu mặc gì cũng đẹp."
"Cảm ơn vì đã gãi đúng vào chút lòng tự trọng còn sót lại của tôi.
Gotanda nhìn tôi thật lâu. "Cậu thực sự nghĩ là có thể quên chuyện tôi giết Kiki chứ?"
"Ừ."
"Ừm, có một điều nữa cậu không biết về tôi. Cậu nhớ có lần tôi kể là tôi bị giam hai tuần chứ?"
"Có."
"Tôi nói dối đấy. Tôi khai sạch và thế là họ thả tôi ngay lập tức. Tôi không sợ hãi. Tôi đã muốn, vì một lý do bệnh hoạn nào đó, rằng mình sẽ làm điều gì đó nhu nhược. Tôi muốn căm ghét chính bản thân mình. Tôi thật là đáng khinh. Cậu không biết là lúc cậu im lặng để giữ thể diện cho tôi, cậu cũng đã che giấu luôn cả phần mục ruỗng trong tôi rồi đấy. Cậu đã làm cho tôi những điều tôi sẽ không bao giờ làm cho mình - rửa sạch bùn nhơ của tôi. Cậu biết đấy, tôi rất vui. Đó là cơ hội để cuối cùng tôi cũng thành thật với chính bản thân mình, tôi cảm thấy như cuối cùng tôi cũng nói được hết ra. Anh bạn ạ, tôi cược là nhìn tôi thế này chẳng thích thú gì phải không."
"Đừng ngại," tôi nói.Nó mang chúng ta lại gần nhau hơn, tôi muốn nói vậy. Nhưng ghìm lại. Tôi quyết định chờ đến thời điểm những lời đó có ý nghĩa hơn nữa mới nói. Nên tôi chỉ nhắc lại, "đừng ngại."
Gotanda với lấy chiếc mũ đi mưa treo trên lưng ghế, kiểm tra xem nó ướt thế nào, rồi đặt lại vị trí cũ. "Tôi nhờ cậu một việc," cậu ta nói. "Với tư cách một người bạn. Tôi muốn uống thêm bia, nhưng tôi không thể tự bắt mình đứng lên và ra lấy một cốc được."
"Không sao," tôi nói.
Tôi đứng lên và ra chỗ quầy bar. Có một hàng người đứng trước, nên tôi phải đợi một lúc. Đến khi tôi mang mấy vại bia chen được về đến chỗ ngồi, Gotanda đã bỏ đi. Cả chiếc mũ đi mưa cũng biến mất. Và trong bãi xe cũng không thấy chiếc Maserati. Tuyệt, tôi lắc đầu, tuyệt thật. Tôi chẳng thể làm gì được nữa. Cậu ta biến mất rồi.


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi