NIÊN ĐẠI VĂN THIÊN KIM Ở GÓA TRONG ĐẠI VIỆN


Tần Triều không hiểu ra sao, hỏi liên tục vài tiếng, mới biết Khương Lê đến, anh dừng bước, nói: “Cậu nói với cô ấy bảo tôi đang bận, kêu cô ấy về trước đi.

”Chu Hàn tiếc hận, “Ngày mai anh cũng không rảnh tham gia tiệc đính hôn của mình, không thừa dịp chị dâu tặng quần áo gặp mặt một lần?”Tần Triều cúi đầu nhìn chiếc áo bị kéo nút áo, mẹ ruột của anh đúng là ghê thật, chạy đến phòng ở của đơn vị anh, mang quần áo cho anh mùa này đều mang về nhà, mỹ danh là muốn giúp con trai giặt quần áo, trên người anh chỉ mặc thường phục như vậy, ngày mai cũng không biết thay cái gì?Tần Triều nói: “Vậy được rồi, cậu trước tiên đi thẩm vấn tên khốn kiếp đánh lão bà kia, lão nương anh chết kỳ quẩn, ánh mắt rùa tôn tử kia né tránh, kêu gào lợi hại, thật ra trong lòng rất có quỷ.

”“Hiểu rồi.

” Chu Hàn cầm phong bì đưa cho Tần Triều, nói là tiền lương tháng này.

“Vừa mới giúp anh nhận đó, cầm nó trả tiền quần áo cho chị dâu, ngày mai tiệc cưới cho em nghỉ nửa ngày nhé, em đi chung vui thay đại ca.


”“Biến mau.

”“Được.

”! ! Tần đội trưởng vừa vào cửa, Khương Lê liền đứng lên, thấy da thịt ở cổ áo mở rộng của anh ngăm đen không ít, mấy ngày không gặp, cũng không biết anh làm cái gì, dưới cổ phơi nắng đến mức đen y hệt mặt.

Phi lễ chớ nhìn, Khương Lê cúi đầu, đưa từng bộ quần áo cho anh xem, tổng cộng cô làm ba bộ, một bộ màu xanh tây tạng, một bộ màu xám khói, còn có một bộ màu đen.


“Đều là dựa theo kích thước Tần Triều làm, ba bộ đều chọn chất liệu thích hợp với màu da của anh, anh thử xem có vừa người hay không?”Tần Triều nghẹn nửa ngày, thật ra anh không đen, chờ khôi phục thân phận Tần Triều, chắc chắn sẽ chạy đến bắt cô làm mười bộ quần áo sáng màu.

Anh bảo Khương Lê tính tiền, Khương Lê báo số, nhân cơ hội đưa thiệp mời qua, hỏi anh mười sáu ngày đó có thể tham dự tiệc đính hôn của cô và Tần Triều hay không.

“Mẹ chồng tôi nói, Tần Triều không trở về, tiệc đính hôn cũng là phải làm, mấy anh có đi được?”Tần Triều đã vô lực phản kháng, thích làm thì làm đi, nhưng anh thật sự không có thời gian, “Chi đội đang xử lý một vụ án lớn có thời hạn điều tra, hôm nay lại có một vụ án đầu độc mẹ chồng, cô có cảm thấy thời gian đi không?”Khương Lê đoán anh cũng không có thời gian, không đi tốt hơn, ai cũng không xấu hổ.

Cô kỳ vọng cứu vớt nói: “Vậy, nếu không anh bảo đồng nghiệp giúp anh cầm tiền mừng là được, anh yên tâm, Tần gia nhất định sẽ trả lại nhân tình, anh ra phần tiền lễ nghĩa chu toàn, tôi ở trước mặt mẹ chồng tương lai không đến mức bị quở trách, Tần đội trưởng đại nhân đại lượng, đừng so đo thất lễ đêm đó với tôi, anh xem được không?”Lần đầu tiên nhìn thấy cô vợ chủ động đòi tiền, Tần Triều vừa tức vừa buồn cười, tiền lương trong phong bì lười đếm, đều đưa hết cho cô.

“Được rồi, đều cho cô.

”.


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi