NIÊN ĐẠI VĂN THIÊN KIM Ở GÓA TRONG ĐẠI VIỆN


Tần Triều còn có một chuyện rất khó mở miệng, bởi vì nguyên nhân vụ án, trước mắt còn chưa thể thẳng thắn để lộ thân phận với vị hôn thê, tin Tần Triều chết lại không giấu được, hiện tại chỉ có thể tiếp tục gạt cô, nói Tần Triều đã chết.

Anh nói: “Ngày cô về thành thành nói với tôi giấc mộng Tần Triều chết là thật, trước khi vụ án chưa phá, vốn định chậm lại một chút lại báo cho người nhà tin tức chết, nhưng phỉ thủ bên kia muốn trả thù, an bài thủ hạ, tìm em trai cả của Diệp Tử Quân kia, cổ vũ hắn ta vào ngày tiệc cưới, tiết lộ ra tin Tần Triều đã chết trước mặt tất cả tân khách, muốn nhìn các người thống khổ.

”“Chúng ta phân tích, phỉ thủ có khả năng sẽ đến đó nhìn sự đau đớn của mẹ Tần Triều và vị hôn thê của cậu ta, đây là cơ hội phát hiện bắt giữ, cho nên tiệc đính hôn tôi cũng sẽ đi, chỉ là trong tiệc cưới cô phải thủ tiết, rất không đáng, không bằng thừa dịp công bố tin Tần Triều chết, cô liền nói với mẹ Tần Triều, đổi nhận hôn yến đi, dù sao mẹ Tần Triều cũng coi cô giống như con gái, cô thấy thế nào?”Lần trước Khương Lê hỏi Tần đội trưởng, anh đối với sự sống chết của Tần Triều hàm hồ không nói rõ, hiện tại có rõ cả rồi, cô đột nhiên rất khó chịu, nói: “Đến ngày đó nói sau đi, hy vọng các người có thể bắt được bọn phỉ thủ.

”Trong nháy mắt đã đến ngày 16, ngày mà Khương Lê và Tần Triều đính hôn.


Yến tiệc đính hôn của Khương Lê không khác gì đưa gả, đối với mẹ Khương Lê mà nói, đính hôn này, tương đương với việc gả Khương Lê cho Tần Triều.

Trời còn chưa sáng, Khương Lê đã bị mẹ cô kéo ra chải đầu, tiệc đính hôn được bày ở khách sạn, ngoại trừ chị hai ở biên cương còn chưa trở về, mấy chị gái của cô đều đến.

Tam Lê từ nhỏ được nuôi dưỡng, mẹ nuôi và mẹ ruột đối với chị ấy đều tốt, chị ấy nói chuyện vẫn không có gì cố kỵ, trong mũi hừ ra một tiếng, hỏi Khương Lê, “Nghe nói em đắc tội với cấp trên triều Tần, bàn đồng nghiệp của cậu ta hoàn toàn trống rỗng, thật khó coi.


”Tứ Lê và Tam Lê là cặp song sinh, khí chất thần thái của hai người hoàn toàn không giống nhau, tuyệt đối sẽ không nhận sai, Tứ Lê không sợ Tam Lê, giúp đỡ nói: “Tần Triều bận rộn không rảnh trở về tham gia tiệc đính hôn của mình, đồng nghiệp của cậu ất đương nhiên cũng bận rộn, không tới có cái gì lạ đâu.

”Trước khi mở tiệc, Khương Lê nhìn thấy Tần đội trưởng mang theo đồng nghiệp trong chi đội đều tới, nhưng hôm nay trong tất cả khách khứa, cũng không có người xa lạ chói mắt, Khương Lê đoán hôm nay không bắt được tên cướp, nhưng có thể bắt được em trai Diệp Tử Quân đi thẩm vấn manh mối.

Tần Triều vốn còn lo lắng, hôm nay nhiều người thân bằng hữu như vậy, luôn có một người có thể nhận ra anh ngụy trang.

Anh lo lắng nhiều rồi, phần lớn người chỉ nhìn vài lần, đã bị vết sẹo trên mặt anh dọa không dám nhìn nhiều, còn lại bộ phận nhỏ kia, căn bản không nhìn.

.


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi