NÔNG GIA CHI PHÚ QUÝ HIỀN THÊ


Chờ Mạnh đại thúc mang theo đồ đệ đến, chẩn trị xong đã là nửa đêm, bệnh của Khương Lai Phúc không có vấn đề gì, Mạnh đại thúc chỉ là tượng trưng kê hai thiếp thuốc an thần.
Lén lút đem tình huống cùng Lâm Uyển Uyển nói một chút, sau khi biết được, người bi thương nhất chính là Khương Gia Minh, hắn thủy chung nghĩ không ra cha hắn tại sao lại biết làm như vậy, Khương Gia Tông ánh mắt cũng chợt lóe, có một số việc, quan điểm của hai huynh đệ không mưu mà hợp, cha bọn họ đã là không trông cậy vào được, bởi vậy, hai huynh đệ về sau càng thêm đồng tâm, tình cảm của hai nhà cũng phát triển ngày càng tốt.
Thấy Mạnh đại thúc cõng hòm thuốc đang định dẫn Hạ Tử Ngôn trở về, đi đến cửa, Lâm Uyển Uyển vội vàng mở miệng, "Đại thúc, khoan hãy đi."
Tiếu thị cũng đi lên, "Đại thúc, đến nhà ta ngồi một lát, chờ đệ muội xuống bếp làm bữa khuya."
Mạnh đại thúc nghe vậy mắt sáng lên, Hạ Tử Ngôn cũng sáng mắt lên, một lớn một nhỏ ngầm hiểu đi sang nhà bên cạnh, đương nhiên người trong nhà cũ không biết chuyện này.
Từ khi ăn đồ ăn Lâm Uyển Uyển làm, Hạ Tử Ngôn ngày nào cũng kén ăn muốn đi theo Lâm Uyển Uyển, lúc ấy còn làm cho Mạnh đại thúc đố kỵ một phen, nước mắt tuôn đầy mặt làm cho Lâm Uyển Uyển khóe miệng giật giật, như lão già này mới chân chính là diễn.

Hồi tưởng lại, Lâm Uyển Uyển vẫn là vô cùng bất lực.
Chị em dâu hai người liếc nhau, nhà cũ không có chuyện của các nàng, còn lại để cho mấy huynh đệ nhìn giải quyết, cho nên tự mình trở về, Phương thị nhìn thấy, có chút buồn bực, bởi vì chuyện vừa rồi nên cũng không tiện tiến lên.
Trở lại nhà của đại phòng, mấy đứa nhỏ còn chưa ngủ, đều vây quanh Mạnh đại thúc đùa giỡn, bầu không khí không tệ.
Lâm Uyển Uyển cùng Tiếu thị đi vào chào hỏi, sau đó đi vào phòng bếp, Khương Chi Nhã cũng đi theo hỗ trợ, cua đã hấp chín, tính toán để ăn cùng tương dấm, Lâm Uyển Uyển đặc biệt mang ra một chút tỏi và gừng, để khử tanh là không thể thiếu.


Đối với sự tò mò của Tiếu thị và Khương Chi Nhã, Lâm Uyển Uyển chỉ đơn giản giải thích hai câu mà không nói nhiều.
Tôm dùng nước nóng trần lên rồi bóc vỏ xào lên, ngoại trừ hai thứ trước đó lấy ra, Lâm Uyển Uyển liền không lấy ra thêm cái gì khác, cô cũng sợ dẫn đến hoài nghi cùng phiền toái không cần thiết, hơn nữa những loại gia vị khác còn đang trồng, chưa có phối chế ra, cũng không có cách nào dùng.
Thấy trong hầm đặt bí ngô, nhìn vẫn còn rất tươi, Lâm Uyển Uyển bảo Tiếu thị lấy ra, ra ngoài lấy hai quả trứng, tính toán làm món bí ngô lòng đỏ trứng gà, cô vẫn luôn nhớ thương món ăn này, hôm nay vừa vặn có thể nếm thử.

Đột nhiên lại nhớ tới cua và bí ngô không thể ăn cùng nhau, nhất thời nhụt chí đành buông tha.

Đổi lại thành những thứ khác, cũng may nhà đại tẩu điều kiện không tệ, gia vị cũng đầy đủ, cũng hào phóng, cho nên Lâm Uyển Uyển dùng phí một chút, cũng không ai nói gì.
Vừa nấu xong, Khương Gia Tông cùng Khương Gia Minh liền trở về, sắc mặt có chút khó coi, sau khi các nàng cùng những người khác đều đi rồi, lưu lại hai huynh đệ bọn họ sắc thuốc cho lão gia tử uống thuốc, bên cạnh Lưu thị vẫn mắng một ít lời khó nghe, hợp lại đem đại phòng cùng tam phòng mắng thảm, không cẩn thận nhìn thấy ngón tay lão gia tử có động đậy, bọn họ liền biết lão gia tử vẫn đang tỉnh, bởi vậy càng thêm tâm lạnh, xong việc trực tiếp rời đi.
Lâm Uyển Uyển cùng Tiếu thị cũng chỉ an ủi hai câu, liền đưa bọn họ vào phòng chính bồi Mạnh đại thúc chơi cùng một đám trẻ con.
Tiếu thị thở dài một hơi, động tác trên tay không ngừng, "Vốn tưởng rằng chỉ có mình nương là người vô lại, không nghĩ tới nhìn cha cũng lại là một người như vậy."
"Ai nói không phải, đại ca cùng tướng công nhà muội đánh giá cao lão gia tử, có lẽ nhất thời không tiếp nhận được, cho nên tâm tình mới buồn bực không thôi, nhìn rõ là tốt rồi." Lâm Uyển Uyển uyển chuyển đáp.

Khương Chi Nhã ở bên cạnh nghe, trong lòng cũng là buồn bã, nàng thật sự không nghĩ tới gia gia cũng sẽ làm ra những chuyện vô lại như nãi nãi vậy.
Lâm Uyển Uyển thấy vậy nói "Nhã nhi, tuổi còn nhỏ buồn cái gì, nói cho cùng đều là gia gia nãi nãi của ngươi, thấy thì chào hỏi, nên hiếu kính thì hiếu kính, về phần chuyện vô lý thì né tránh đi là được, người khác cũng không thể tìm ra lý lẽ, phải không?"
"Tam bá nương ngươi nói đúng, nên làm sao thì vẫn cứ làm như thế.

Chữ hiếu làm đầu, về phần gia nãi có đối tốt lại hay không, đó cũng không phải là chuyện chúng ta có thể cân nhắc." Tiếu thị nói.
Liếc mắt nhìn Tiếu thị một cái, Lâm Uyển Uyển trêu ghẹo nói: "Xem kìa, nương ngươi mới lễ độ làm sao."
"Được a, Tam đệ muội, cũng dám trêu ghẹo đại tẩu ngươi, xem ta thu thập ngươi như thế nào!" Nói xong làm bộ chuẩn bị động thủ.
"Đừng đừng đừng, đại tẩu, đừng tới đây." Lâm Uyển Uyển liên tục cầu xin tha thứ, người nàng tràn đầy mùi tanh, cô không muốn bị dính thêm.

Vui đùa trong phòng bếp, bầu không khí không vui lúc trước cũng dần tan theo.
Hai huynh đệ trở lại nhà chính, trong lúc cùng Mạnh đại thúc chơi chơi đùa cùng bọn nhỏ, cũng bớt đi sự buồn bực trong lòng, bắt đầu chờ mong bữa khuya, không có biện pháp, trù nghệ của Lâm Uyển Uyển đã đem đám người chờ mua chuộc hoàn toàn, cũng làm cho Khương Gia Minh nghẹn hồi lâu, lại âm thầm ăn dấm, tức phụ cũng không phải một mình làm cho hắn, hắn rất không vui chính hắn cũng không phải là người đầu tiên ăn được đồ tức phụ làm.

Tính ra năm người lớn, sáu đứa nhỏ, tổng cộng mười một người, tuy chỉ nấu ba món, nhưng cũng đã quá đủ, bất kể có đói hay không, cuối cùng đều ăn no căng bụng, thậm chí có người còn ợ một hơi.

Ngay cả ba người đàn ông uống rượu cũng ngà ngà say.
Mạnh đại thúc cuối cùng mang theo Hạ Tử Ngôn nghỉ ngơi ở nhà Khương Gia Tông.
Ngày hôm sau tỉnh lại, đã là mặt trời lên cao, nghĩ tối hôm qua Khương Gia Minh uống nhiều, tỉnh lại nhất định sẽ đau đầu, khó chịu, Lâm Uyển Uyển suy nghĩ một chút, thấy ba cha con đều còn ngủ say, lập tức lấy bình nước, lắc mình tiến vào không gian, trộn một phần ba nước linh tuyền vào bình.
Manh Bảo nhìn tựa hồ so với trước kia càng thêm cường tráng một chút, ngay cả Ngọc Tác từ sau khi Manh Bảo tiến vào chưa từng mở miệng nói chuyện cũng lên tiếng, một đoàn không khí cùng một con hổ đối thoại rất làm cho người ta..

Nói như thế nào đây, Ngọc Tác nói không ngừng, con hổ thỉnh thoảng gào lên hai tiếng đáp lại, hoàn toàn bỏ qua chủ nhân không gian như cô, âm thầm thở dài, xách ấm đun nước đi ra ngoài.
Sắp đến giữa trưa, Lâm Uyển Uyển định nấu chút cháo xương tốt cho dạ dày, đồ hôm qua ăn hôm nay chưa chắc đã tiêu hóa được, dù sao nguyên liệu cũng đã có, cố ý rót một chút nước trong bình nước, mặc dù bị pha loãng nhiều lần nhưng cảm giác nấu ra vẫn sẽ không giống nước bình thường.
Nấu suốt hai tiếng đồng hồ, mùi thơm bay đầy sân, Khương Tuệ Mẫn thèm ăn không nhịn được chạy ra ngoài, Lưu thị nếu không phải bị Khương Lai Phúc đè ép, cũng sớm đi ra, mấy vị thèm ăn của nhị phòng cũng vây quanh.
Tú tài lang ở trong phòng cũng ngửi được từng trận mùi hương, mở cửa sổ ra, xuyên qua đám người vừa vặn nhìn thấy Lâm Uyển Uyển nấu cháo, thâm tình mà nhìn, người đẹp nấu ăn ngon, hơn xa trước kia rất nhiều.
Lâm Uyển Uyển ngũ quan linh mẫn, sớm biết có người vây quanh phía sau, chỉ là không có quay đầu lại, tự mình đốt lửa, về phần tú tài lang do tầm mắt quá mãnh liệt, cô cũng chú ý tới, lông mày nhíu lại, không nghĩ tới tú tài lang lại đối với cô có phần tâm tư kia, âm thầm lắc đầu, xem ra phải nhanh chóng dọn ra ngoài.
Khương Tuệ Mẫn phía sau nhịn không được mở miệng, "Cái kia, đợi lát nữa múc cho ta một chén."

Phương thị tiếp tục lời Khương Tuệ Mẫn nói, "Đệ muội, ngươi xem, múc cho Nhị tẩu một chén nếm thử, ngửi rất thơm."
"Tam đệ muội, đừng nhị ca của ngươi." Khương Gia Huy nói.
"Tam bá nương, Tam bá nương, ta cũng muốn." Đây là giọng nói của Khương Liên Hằng.
Lâm Uyển Uyển nghe xong cảm thấy thật muốn cười, những người này là ai mà lại tới đây ăn đồ ăn miễn phí? Nhìn bộ dạng coi đây là chuyện đương nhiên, cô thật muốn cạy đầu bọn họ ra xem có chỗ nào không ổn hay không.
Cô không thèm để ý, trực tiếp cầm giẻ lau bưng cái nồi lên, tránh khỏi bàn tay đang chuẩn bị túm lấy của Khương Tuệ Mẫn, vọt vào phòng đóng cửa lại, để lại một tràng chửi rủa ngoài cửa, khiến ba người đang ngủ đều đều tỉnh giấc.
Khương Gia Minh mở mắt, cau mày lấy tay xoa đầu hỏi: "Có chuyện gì vậy?" Hai đứa trẻ cũng nghi hoặc nhìn chằm chằm Lâm Uyển Uyển.
Chỉ vào cái nồi trên bàn, "Không có gì, cướp đồ ăn." Sau đó rót ba chén nước đưa cho ba người uống.
"A, nương, nước này thật ngon, mát mẻ lại còn có chút ngọt." Khương Liên Khuyết nói, Khương Liên Giác gật đầu phụ họa.
Khương Gia Minh cũng cảm thấy nước hôm nay khác lạ, uống xong không thấy đau đầu hay khó chịu trong bụng nữa, vừa ý đánh giá, "Quả thật rất ngon, tức phụ, bên trong thêm cái gì vậy?"
Lâm Uyển Uyển cười nhẹ nói: "Bí mật."
"A, nương, ngươi khi dễ người." Khương Liên Khuyết vặn vẹo thân thể nho nhỏ bất mãn hô, Khương Liên Giác thì chọc chọc vào eo nhỏ của đệ đệ, ý bảo đừng nháo nữa.
Cuối cùng, nồi cháo xương bị một nhà toàn bộ vào bụng, người bên ngoài mắng miệng khô lưỡi khô, thấy không ai để ý tới cũng xám xịt rời đi, thế giới rốt cục yên tĩnh trở lại..


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi