NỮ CHÍNH ĐỀU CÙNG NAM PHỤ

Hạ Hầu Huyền Ngự đi ra khỏi xe ngựa, nhìn thấy nam nhị ngồi trên lưng ngựa ôm nữ chủ vốn nên thuộc về hắn, hai người giống như một đôi quyến lữ, ánh mắt trầm xuống, sát ý liền bạo phát. Hệ thống không thể không xuất hiện nhắc nhở —— “Cảnh cáo, ngài có ác ý quá cao với nữ chủ của thế giới này, nếu thương tổn nữ chủ sẽ làm cho khí vận xói mòn, phát sinh hỗn loạn không biết, đối với ngài thập phần bất lợi.”

Hạ Hầu Huyền Ngự căn bản mặc kệ cảnh cáo bắn ra từ giao diện, vươn tay với Đường Lê bên kia tựa hồ đang bị dọa, biểu tình cao ngạo nói: “Sở Li, trở về cùng ta.”

Đường Lê thất thần Tốn Nô đã thấy rõ ràng, nghe từ trong miệng Hạ Hầu Huyền Ngự hai chữ Sở Li, hắntheo bản năng càng ôm chặt người trong lòng ngực.

Đường Lê hoàn hồn, nhận thấy động tác của Tốn Nô, cũng bất chấp cái giao diện trôi trước mặt Hạ Hầu Huyền Ngự, nhanh chóng nắm tay tiểu nam thần trấn an trước, “Đừng hiểu lầm, lát nữa ta giải thích cho huynh, xác thật ta chỉ thích một mình huynh, cũng tuyệt sẽ không rời đi.”

Tốn Nô tuy rằng không nói, nhưng hiển nhiên Đường Lê đã bắt được trọng điểm, lực đạo của hắnthoáng thả lỏng. Bất quá trong ánh mắt đối diện Hạ Hầu Huyền Ngự, sát ý nửa điểm cũng không ít hơn, hắn làm một sát thủ, mẫn cảm nhất với sát khí, đương nhiên nhìn ra được ý đồ của Hạ Hầu Huyền Ngự, người này đối với hai người bọn họ đều có sát ý.

Hạ Hầu Huyền Ngự: khanh khanh ta ta ngay trước mặt ta, coi ta nam chính này không tồn tại sao?

“Sở Li, đừng làm ta tức giận, theo ta trở về, ta sẽ không truy cứu chuyện nàng tự trốn đi.”

Đường Lê: Tự trốn? Chờ một chút, trong nguyên tác nữ chủ Sở Li lúc này tựa hồ cùng Hạ Hầu Huyền Ngự còn đang ở giai đoạn hoan hỉ oan gia, không có yêu đương đâu? Nam chủ vì sao có vẻ mặt phẫn nộ bị lão bà bỏ rơi, hiện tại hắn hẳn là còn nhung nhớ bạch nguyệt quang Nam Cung Cầm đang ngủ say kia, chú ý đối với nữ chủ đơn giản là vì nữ chủ lớn lên giống Nam Cung Cầm mà thôi.

Lúc trước nàng ở Bắc Thành, nghe nói thân phận là nô tỳ, Đường Lê lúc trước cảm thấy Hạ Hầu Huyền Ngự sẽ không vì một nô tỳ mà mất công tới tìm, nhưng bây giờ sự thật bày ở trước mắt, hắn tựa hồ chính là vì nàng mà tới, trong đó chỗ không hợp lý hẳn có quan hệ với cái giao diện kia. Đường Lê nhanh chóng phỏng đoán ra Hạ Hầu Huyền Ngự này rất có khả năng là biết cốt truyện, bằng không thái độ của hắn sẽ không kỳ quái như vậy. Sau đó, hắn hẳn là còn chưa biết trong thân thể nữ chủ Sở Li thay đổi thành người khác.

Trong đầu nghĩ chuyện này, Đường Lê mở miệng nói: “Hạ Hầu thành chủ, ta cũng không phải là trốn đi, mà bị biểu muội ngài ném vào Quỷ Khốc Lâm.”

Hạ Hầu Huyền Ngự: “Vậy nàng ra khỏi Quỷ Khốc Lâm, vì sao không trở về Bắc Thành.”

Đường Lê: “A, trở về chịu chết sao?” trên mặt nàng treo nụ cười lễ phép, nghĩ thầm quả nhiên là loại nam chủ bá đạo nàng đã từng chán ghét, đầy đầu óc đương nhiên là chủ nghĩa đại nam tử, giai đoạn trước vẫn luôn bá đạo rồi lại bá đạo, nữ chủ đến tột cùng làm thế nào yêu hắn? Vô pháp lý giải, đồng thời Đường Lê nhịn không được lại nhìn Tốn Nô nhà mình.

Vẫn là Tốn Nô tốt.

Hạ Hầu Huyền Ngự bị Đường Lê mềm như bông chặn một phen, mặt trầm như nước, “Nàng không được quên thân phận mình, hiện tại nàng vẫn là nô tỳ của Bắc Thành ta.”

Đường Lê: “Hạ Hầu thành chủ thật không hổ là thành chủ, việc gì cũng phải tự làm, vì một nô tỳ, thế nhưng tự mình dẫn người tiến đến tróc nã, nghe đồn Hạ Hầu thành chủ say mê võ học, xem ra quả thực chỉ là nghe đồn thôi, thành chủ rõ ràng thật sự nhàn.”

Nàng cười ha hả nói, phảng phất không phát hiện sắc mặt Hạ Hầu Huyền Ngự càng ngày càng lạnh, “Lúc trước thành chủ tốn bao nhiêu tiền, ta có thể trả lại cho thành chủ, vì cảm tạ chư vị trong phủ thành chủ chiếu cố, trả lại gấp mười lần cho thành chủ thì thế nào, mong rằng thành chủ có thể bỏ qua cho ta nô tỳ nho nhỏ này.”

Đường Lê nhớ không rõ nữ chủ tiến vào Bắc Thành làm nô tỳ thế nào, hiện tại nói ra lời nói này, thứ nhất là phiền chán luận điệu ta là trung tâm thế giới của ngốc bức này, thứ hai còn là vì cái giao diện kia.

Nàng chú ý thấy cái giao diện đó, vì Hạ Hầu Huyền Ngự tức giận mà càng thêm rõ ràng, lúc nàng chọc giận Hạ Hầu Huyền Ngự, chữ trên mặt cũng càng thêm đỏ tươi rõ ràng, thậm chí lại xuất hiện một loạt chữ nữa. Nàng nhìn không rõ lắm, nhưng cảm thấy đó nhất định rất quan trọng, vì thế khẽ cắn môi, đá đá bụng ngựa tiến lê trước, đồng thời từ trong lòng móc bạc ra giả ý muốn đưa đến trước mặt Hạ Hầu Huyền Ngự, nhân cơ hội nhìn cho rõ ràng chữ trên giao diện.

Hạ Hầu Huyền Ngự suýt nữa bị Đường Lê chọc điên, trong mắt hắn, nữ chủ Sở Li này trước đây khôngkêu kêu quát quát càn quấy như vậy, ngược lại là ôn nhu như nước, cố tình dưới ôn nhu là một loại cường ngạnh không chút để ý, nàng thế nhưng còn dám mở miệng châm chọc vũ nhục hắn.

Quanh thân khí thế bốc lên, Hạ Hầu Huyền Ngự rất có ý tứ một lời không hợp động thủ giết người, Đường Lê rốt cuộc thấy rõ ràng chữ trên khối giao diện kia, không thể không rũ mi mắt xuống che lấp kinh dị cùng hỗn loạn trong lòng mình. Đồng thời theo bản năng nàng bắt lấy tay Tốn Nô, đem hắn che ở phía sau.

Theo như chữ viết trên khối giao diện này, so với Tốn Nô, nàng hẳn là càng an toàn.

Tốn Nô không rõ nguyên do, thấy Hạ Hầu Huyền Ngự tức giận bừng bừng, Đường Lê che ở trước người mình, trong lòng vừa động, nắm chặt trường đao, ngược lại bảo vệ nàng.

Nhận thấy Đường Lê chán ghét, Hạ Hầu Huyền Ngự cảm thấy tựa hồ có chỗ nào không thích hợp, hắntạm thời ngăn chặn tức giận ở đáy lòng, quan sát kỹ lưỡng biểu tình của Đường Lê. Trong đầu bỗng nhiên xẹt qua một tia linh quang, hắn híp hai mắt lại nói: “Ngươi là Sở Li?”

Đường Lê siết chặt tay Tốn Nô, trên mặt biểu tình bất động, không lộ ra chút manh mối nào, “Thành chủ không quen biết ta?”

Hạ Hầu Huyền Ngự không dễ dàng bỏ qua như vậy, một khi có nghi vấn, hắn bắt đầu cảm thấy khắp nơi đều không thích hợp, thậm chí còn có Liêu Đình Nhạn ở thế giới đó…… hắn quá mức tự phụ, căn bản không nghĩ tới thế giới của mình sẽ xuất hiện sai lầm lớn như vậy. Nữ chủ của hắn, đều xuất hiệnbiến hóa nào đó, rất có khả năng đều không phải là nữ chủ ban đầu của hắn.

“Thú vị.” Hạ Hầu Huyền Ngự nghiến răng. hiện tại hắn càng nên mang nữ chủ này về, cẩn thận tìm hiểu rõ ràng đến tột cùng là chuyện như thế nào.

hắn nhìn Đường Lê ánh mắt càng thêm ý vị thâm trường cùng nhất định phải có được, còn Tốn Nô, hắndù một cái liếc mắt cũng không nhìn thêm, nói đến cùng, thân phận của hắn là vai chính, so với bất kì vai phụ nào đều quan trọng hơn, nhân vật khác là vì hắn mà sinh ra, không cần để ý.

Hạ Hầu Huyền Ngự ra tay phi thường đột nhiên, Đường Lê không thể phản ứng lại, chỉ nghe thấy ngựa dưới thân hí vang một tiếng, toàn bộ quỳ phục xuống phía trước, Tốn Nô một tay ôm nàng từ trên ngựa xoay người nhảy xuống, một đao đẩy về tay áo Hạ Hầu Huyền Ngự. Hai người đối chọi một chiêu, Hạ Hầu Huyền Ngự không ra tay nữa, mà vung tay áo, thong thả ung dung nói với hạ nhân: “đi, giết tên đệ nhất sát thủ Luyện Vực này, mang Sở Li về cho ta.”

Dứt lời, hắn ngồi ngay ngắn trong xe ngựa, chung quanh một đám người sôi nổi giơ vũ khí, nhìn về phía hai người Tốn Nô.

Đường Lê nhìn chung quanh một vòng, cảm thấy tình thế nghiêm trọng. Hạ Hầu Huyền Ngự dù khiến người ta chán ghét, hắn cũng là nam chính trong sách, được thiết lập mười phần lợi hại, bây giờ hắnmột lòng muốn giết Tốn Nô, hôm nay bọn họ chỉ sợ rất khó chạy thoát. Nếu chỉ một mình Tốn Nô, nóikhông chừng còn có thể từ trong đám người đang bao vây này chém giết chạy đi, nhưng mang theo nàng, tình huống liền hoàn toàn bất đồng.

“Tốn Nô, huynh có thể chạy ra không?” Đường Lê nắm chặt vạt áo Tốn Nô, thử thăm dò hỏi.

Tốn Nô cũng không nhìn nàng, ánh mắt sắc bén mà trầm mặc quan sát địch nhân chung quanh tìm nhược điểm, “Ta sẽ không để nàng lại đây một mình.”

Đường Lê cười khổ, quả nhiên như thế. Nàng không khuyên nữa, mà giương giọng nói với Hạ Hầu Huyền Ngự trong xe ngựa: “Hạ Hầu thành chủ, nếu hôm nay ngươi muốn giết Tốn Nô, ta với hắn cùng chết, ta nói được thì làm được.”

Nàng chỉ hy vọng, Hạ Hầu Huyền Ngự có thể có điều cố kỵ với thông tin trên giao diện kia.

Ai ngờ Hạ Hầu Huyền Ngự cũng không sợ uy hiếp này, ngược lại, hắn cao cao tại thượng lộ ra ánh mắt trào phúng, trong giọng nói toàn là nắm chắc thắng lợi, “Ta ở đây, dù cho nàng muốn chết cũng khôngđược, muốn tuẫn táng vì nam nhân này? Yên tâm, chờ hắn chết rồi, nàng sẽ quên hắn, đến lúc đó nàng không muốn quên cũng sẽ quên.”

Ý vị thâm trường trong lời nói làm Đường Lê rùng mình trong lòng, Hạ Hầu Huyền Ngự này đến tột cùng muốn làm cái gì? hiện giờ nàng cùng Tốn Nô ở vào thế yếu, nên làm gì bây giờ?

Tốn Nô thấy trong mắt đều nàng là nôn nóng lo lắng, miệng không nói gì, động tác trên tay càng thêm sắc bén, dù thủ hạ tâm phúc của Hạ Hầu Huyền Ngự nhất thời cũng không làm gì được hắn, không chỉ có thế, còn mấy người chết dưới thanh đao. Hai mươi mấy cao thủ võ công cao cường ngược lại bị hắnmột người một đao bức lui về phía sau, mắt thấy vòng vây sắp bị phá vỡ.

“không hổ là sát thủ Luyện Vực hung danh hiển hách, lão phu tới thu thập ngươi!” một lão giả hắc y như con đứng ở bên xe ngựa dơi bay vào chiến cuộc, đôi tay khô khốc đánh cùng Tốn Đao, phát ra tiếng kim thạch, kiềm giữ thân đao của Tốn Đao.

Tốn Nô không rút đao, ngược lại thuận thế đâm xuống, lực đạo cầm đao làm mắt lão giả hắc y lộ ra kinh ngạc, vừa thất thần gian hàn quang đã từ phía dưới như quỷ mị đâm thẳng vào mặt, lão giả khôngthể không buông đao ra lui về phía sau, Tốn Nô chợt bạo khởi đuổi theo, một đao chém tới hai cổ tay lão giả, làm mọi người kinh hô.

Đến Hạ Hầu Huyền Ngự cũng rốt cuộc mở mắt nhìn về phía Tốn Nô, mắt lộ ra kiêng kị. Vốn tưởng rằng bất quá là vật trong tay, bắt dễ như trở bàn tay, không nghĩ tới khó đối phó như thế. hắn đưa một ánh mắt, một vị áo xám trung niên bên cạnh khác cũng rút kiếm tiến lên, đánh cùng Tốn Nô thành mộtđoàn. Nếu luận thân thủ, Tốn Nô cũng không thua hắn ta, có lẽ còn càng hơn một phần, nhưng mà trong lòng ngực hắn còn Đường Lê, không thể thi triển, bị người trung niên áo xám ngăn chặn.

Dần dần, trên người Tốn Nô xuất hiện vết thương, Đường Lê lại không bị thương mảy may. Thấy Tốn Nô bị thương, lòng Đường Lê nóng như lửa đốt, mắt thấy kiếm quang cắt tới, Tốn Nô xoay người chặn lại cho nàng, Đường Lê càng hận. Loại cảm giác trở thành trói buộc này vô cùng không dễ chịu, nàng cuối cùng hiểu rĩ, vì cái gì lúc trước xem những phim truyền hình đó, lúc bị vay bắt luôn có người đau khổ cầu xin người khác từ bỏ mình chạy đi, bởi vì giờ này khắc này, nàng cũng lâm vào vực sâu tự trách áy náy.

“Đừng khóc, ta có thể đưa nàng đi ra ngoài.” Tốn Nô thanh âm khàn khàn vang lên ở bên tai, Đường Lê mới phát hiện mình thế nhưng rơi nước mắt.

“Ừ.” Nàng chôn ở trong ngực Tốn Nô, gắt gao ôm hắn, nỗ lực muốn giảm bớt một ít gánh nặng cho hắn.

Tốn Nô cũng không vì hoàn cảnh xấu trước mắt mà hoảng loạn, từ đầu đến cuối tay cầm đao đều cực ổn trọng, ngược lại trung niên áo xám kia càng giao thủ cùng Tốn Nô, đáy lòng càng kiêng kị. Đối thủ của hắn là một đao giả trời sinh, đao trong tay hắn phảng phất như có sinh mệnh, đang nhanh chóng hấp thu dinh dưỡng, kiên nhẫn chờ đợi một khắc hắn lộ ra sơ hở.

thật sự là đối thủ làm người ta sợ hãi, càng đáng sợ chính là hắn mới ở tuổi này, nếu để hắn tiếp tục sống sót…… Người trung niên áo xám đã hiểu vì sao thủ lĩnh Luyện Vực kiêng kị. Có một mãnh thú khó lòng phòng bị ở bên cạnh, người làm chuyện xấu tự nhiên sẽ chột dạ bất an.

Người áo xám khí thế dần dần bị áp chế, Hạ Hầu Huyền Ngự quan chiến rốt cuộc ngồi không yên, hắnkhông nghĩ tới Tốn Nô sẽ bộc phát ra lực sát thương đáng sợ như thế, ánh mắt xẹt qua Đường Lê trong lòng ngực hắn, Hạ Hầu Huyền Ngự sáng tỏ.

Cười lạnh một tiếng, Hạ Hầu Huyền Ngự chợt đánh ra một chưởng.

hắn vừa ra tay, nhữn người còn lại bao gồm người áo xám lui ra toàn bộ. hắn nắm thời cơ thực tốt, đúng vào lúc Tốn Nô bị một kiếm đâm ra không kịp phòng bị, một chưởng đó đánh về Đường Lê, đồng tử Tốn Nô bỗng nhiên co rụt lại, không chút do dự dùng thân thể của mình bảo vệ Đường Lê, cứng rắn chịu một chưởng kia, không tiếng động phun ra một búng máu tới, ướt sũng đầu vai Đường Lê.

Hạ Hầu Huyền Ngự giả thiết trong nguyên tác, giá trị vũ lực vượt qua Tốn Nô, hiện giờ hắn vừa ra tay, Tốn Nô rơi xuống hạ phong. Nhìn thấy ánh mắt Đường Lê hận đến muốn giết người, Hạ Hầu Huyền Ngự khóe môi cong lên, tâm tình thoải mái, cũng không vội giết Tốn Nô, diễn mèo bắt chuột treo nàng, chậm rãi tra tấn, mỗi chiêu đánh đến đều để lại một vết thương.

“Sở Li, nam nhân vô dụng như vậy, sao nàng còn coi trọng hắn? Nàng hẳn là minh bạch, ở thế giới này ta mới là tồn tại ưu tú nhất, như thế nào, hối hận sao.”

Đường Lê biết hắn đang nói cái gì, hắn đang nói, hắn là nam chủ, bất kì kẻ nào đều kém hắn.

Thấy Đường Lê không muốn để ý tới hắn, Hạ Hầu Huyền Ngự tâm hiếu thắng bốc lên, quyết tâm nhất định không thể không làm nữ nhân này thần phục mình. hắn vươn một bàn tay, chậm rãi nắm chặt thành quyền, “Vậy chờ ta giết hắn, chúng ta lại từ từ nói chuyện.”

Tốn Nô bị thương nặng, miễn cưỡng chống lại một quyền địch ngàn quân này của Hạ Hầu Huyền Ngự, há mồm lại phun ra một búng máu, trong máu mang theo huyết bầm, hiển nhiên là tạng phủ có tổn hại. Tuy thế, hắn vẫn chặt chẽ ôm Đường Lê, lần thứ hai giơ đao ở phía trước. Đường Lê hai mắt đỏ bừng, tay nắm hắn vạt áo bởi vì quá mức dùng sức mà trắng bệch.

Hạ Hầu Huyền Ngự nhướng mày: “Còn có thể tiếp được một quyền của ta? Sao còn chưa chết, ta đã có chút phiền.” Quanh thân hắn đột nhiên dâng lên một mảnh hồ quang, hội tụ ở trên nắm tay, bỗng nhiên đánh về phía Tốn Nô. hắn tự giác một kích này Tốn Nô tất nhiên tránh không nổi, trên mặt lộ ra tươi cười cuồng ngạo.

Nhưng mà, chỉ một lát, ý cười trên mặt Hạ Hầu Huyền Ngự đọng lại. Nắm tay hắn xuyên qua ngực Đường Lê, đánh thủng ngực nàng, máu tươi điên cuồng tuôn ra.

—— “Cảnh cáo! Cảnh cáo! Nữ chủ sắp tử vong! Tử vong không bingh thường! Hệ thống hỗn loạn! Tích ——” Giao diện hệ thống trở nên đỏ bừng, Hạ Hầu Huyền Ngự bỗng nhiên sắc mặt trắng bệch, chỉ cảm thấy một cổ đau nhức đánh úp lại, đau như xé rách hồn phách, khiến cho hắn ngã về phía sau.

Trước khi ngã xuống, hắn nhìn thấy Đường Lê lộ ra cười lạnh với giao diện, đứt quãng nói: “Ngươi thương tổn…… Tốn Nô, ta chết cũng, không cho ngươi, sống tốt……”

Nàng thấy được giao diện hệ thống của hắn! Hạ Hầu Huyền Ngự trước mắt tối sầm, hoàn toàn mất đi ý thức.

Trường hợp một mảnh hỗn loạn, Hạ Hầu Huyền Ngự ngã xuống, các hộ vệ Bắc Thành đều xông về phía trước, còn Tốn Nô, hắn nhìn Đường Lê ngã người về phía trước, nhất thời thế nhưng không thể phản ứng lại đã xảy ra cái gì. Mới vừa rồi hắn tự biết không thể tránh nổi, chỉ bảo hộ Đường Lê trong lòng, nhưng vốn an an tĩnh tĩnh, Đường Lê đột nhiên đẩy hắn ra—— dùng công phu chính hắn từng dạy cho nàng, một chiêu này nàng vẫn luôn không học đúng, lực đạo cũng không đúng, vừa rồi một lần này là nàng làm chuẩn nhất.

không biết có phải vì bị thương nặng hay không, trước mắt Tốn Nô là một mảnh mơ hồ, trời đất quay cuồng, đến mặt Đường Lê cũng nhìn không quá rõ ràng, chỉ thấy tảng lớn vết máu, đỏ tươi chói mắt.

hắn vươn tay ôm lấy Đường Lê, một tay che ở huyết động phía trên ngực nàng, cái tay đó chớp mắt đãbị tẩm đầy máu, máu của hắn và Đường Lê trộn lẫn vào nhau.

“Ta không phải Sở Li, là Đường Lê…… Ta không lừa……”

Từ hơi thở mong manh, đến không còn tiếng động.

Người Bắc Thành có phản ứng lại đã thấy Tốn Nô thất thần, cảm thấy hắn không hề phòng bị, nên thừa cơ diệt trừ để tuyệt hậu hoạn, ai ngờ kiếm không rơi xuống mà thân đầu chia lìa.

Cả người là máu, Tốn Nô cầm đao đứng lên, nhìn về phía Hạ Hầu Huyền Ngự lâm vào hôn mê được bảo hộ ở bên trong, thân đao run rẩy, phát ra từng tiếng kêu vang.

“…… Ngươi giết nàng.”

“Ngươi giết nàng.” Vốn là thanh âm khàn khàn lúc này nghe càng thêm ảm ách, làm phía sau lưng người ta đều nổi lên một trận lạnh lẽo.

Ai cũng không nghĩ đến, Tốn Nô nhìn qua đã là nỏ mạnh hết đà, lại vẫn có thể giết thêm mấy chục tánh mạng, một đội người Bắc Thành này, cuối cùng chết ở đây hơn một nửa, chỉ còn mấy người che chở Hạ Hầu Huyền Ngự hôn mê đào tẩu.

Bầu trời không biết từ khi nào mây đen dày đặc, bắt đầu có tuyết, bông tuyết bay bay, bao trùm lên thi thể cùng với máu tươi tứ tán.

Tốn Nô nắm lấy huyết đao, sắc mặt trắng bệch, đi đến bên cạnh thi thể Đường Lê. hắn muốn duỗi tay bế nàng lên, lảo đảo đi ra hai bước, lại thoát lực quỳ rạp xuống đất.

Tuyết bay dính ở thái dương hắn, trong đối mắt đen nhánh cũng rơi xuống tuyết lớn đầy trời, tuyết tan thành nước, nhẹ nhàng lăn xuống.

Tốn Nô bỗng nhiên hoàn chỉnh nhớ lại sư phụ nói câu kia, ông nói: “Con sẽ không cảm thấy khổ sở vì mất đi sinh mệnh, sẽ không rơi nước mắt vì tử vong, cho nên đời này con đều chỉ là nô lệ để sử dụng đao.”

“Nếu có một ngày con hiểu, thì đã không còn là ‘ Tốn Nô ’……”

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi