NỮ NHÂN BẤT PHÔI

"Tiểu công chúa thật giống như sư tử cái bảo vệ chủ quyền nga!" Đan Vân Sơ ngồi trên ghế sa lon, kéo Diệp Tuyền Vũ vào lòng mình, để nàng ngồi trên đùi của mình.
"Ai là sư tử cái?" Diệp Tuyền Vũ đề cao âm lượng, nói còn không biết xấu hổ, nếu không phải ai đó khắp nơi trêu hoa ghẹo nguyệt, mình cần ghê tởm như vậy sao? Nhớ tới giọng nói của mình vừa rồi, Diệp Tuyền Vũ cảm thấy lông dựng đứng, có điều cũng phi thường dịu ngoan ôm cổ Đan Vân Sơ.
"Bất quá chị thích." Đan Vân Sơ vịn eo Diệp Tuyền Vũ, ngón tay ở trên lưng Diệp Tuyền Vũ bắt đầu di động, đầu lưỡi bắt đầu liếm cái cổ mịn màng của Diệp Tuyền Vũ, tay khác lại thăm dò vào giữa hai chân Diệp Tuyền Vũ, cách một lớp quần, bắt đầu chơi đùa.
Diệp Tuyền Vũ bị kích thích, không khỏi gia tăng lực đạo đem Đan Vân Sơ ôm chặt hơn.
"Tiểu công chúa lần nào cũng ôm chặt như vậy, cảm thấy một ngày nào đó sẽ bị Tiểu công chúa xiết chết..." Đan Vân Sơ nói giỡn, nhưng thật ra vẫn vui vẻ hưởng thụ mỹ nhân.
Diệp Tuyền Vũ đỏ mặt, Đan Vân Sơ thật là chán quỷ, "Xiết chết, tránh cho chị đi gieo tai hoạ!"
"Tiểu công chúa đành lòng sao?" Đan Vân Sơ hỏi, ngón tay chui vào áo Diệp Tuyền Vũ, bắt đầu xoa lấy nơi đầy đặn của Diệp Tuyền Vũ.
"A..." Diệp Tuyền Vũ theo bản năng ưỡng lên, ngực lộ ra vẻ càng thêm đứng thẳng, khuôn mặt xinh đẹp bắt đầu ửng đỏ, mê người làm cho người ta muốn một hơi nuốt vào, trên đời tại sao có thể có báu vật như vậy đây?
"Tiểu công chúa thân thể vẫn là nhạy cảm..." Đan Vân Sơ hôn lên môi Diệp Tuyền Vũ, ngón tay ở trên người Diệp Tuyền Vũ bắt đầu gây ra một đợt lại thêm một đợt sóng...
Hai người thân thể quấn quít không nỡ tách ra, thật hận không thể đem đối phương hòa nhập vào trong mình, mặc dù đã bình tĩnh trở lại, nhưng là da thịt dán da thịt không ngờ có cảm giác như thế, như trước như hai con rắn quấn nhau cùng một chỗ, Đan Vân Sơ cho tới bây giờ cũng không biết, thì ra là giao hoan làm cho người ta mê muội. Tiểu công chúa trẻ tuổi, quả thực là tinh lực dư thừa, vô độ, một chút cũng không biết tiết chế, cơ hồ muốn đem tất cả tinh lực của mình làm cho cạn sạch. Trẻ tuổi thật tốt, ngón tay Đan Vân Sơ ở trên da thịt mềm mại của Diệp Tuyền Vũ, nhẹ nhàng chơi đùa, cảm giác vô cùng tốt, Đan Vân Sơ đột nhiên cảm thấy ngực phụ nữ thật sự là báu vật, giống như làm cho mình trúng tà, không thể kiềm chế phóng túng đi theo, muốn nhìn Tiểu công chúa nằm ở trong lòng mình, một lần lại một lần nở rộ cực hạn, giống như nghiện.
Cực phẩm như vậy, làm sao trước kia không hứng thú đây? Đan Vân Sơ có chút hối hận, nghĩ đến Diệp Tuyền Vũ cũng từng ở dưới thân người khác nở rộ, trong lòng cũng có chút ghen, lúc trước mình nên chiếm trước, tại sao hết lần này tới lần khác hời hợt.
"Đang suy nghĩ gì đấy?" Tay Diệp Tuyền Vũ xoa khuôn mặt xinh đẹp của Đan Vân Sơ, lúc Đan Vân Sơ không động tình, hoặc là ngủ, cảm thấy có khoảng cách, một chút cũng không thích có khoảng cách với Đan Vân Sơ, cho nên tốt nhất là để cho Đan Vân Sơ động tình.
Đan Vân Sơ không trả lời, chẳng qua là đổi đề tài.
"Thật đói nha." Đan Vân Sơ đột nhiên nói nhỏ, buổi sáng ăn bánh bao hấp căn bản không đủ no đến trưa, cô cảm giác mình rất đói bụng.
Còn chưa ăn no sao? Diệp Tuyền Vũ kinh ngạc nhìn Đan Vân Sơ.
"Chị rất đói bụng." Đan Vân Sơ nhìn vẻ mặt Diệp Tuyền Vũ, cũng biết Diệp Tuyền Vũ hiểu sai.
"Vậy chúng ta đi ra ngoài ăn." Hôm nay quả thật không có gì ăn với cơm, bất quá Diệp Tuyền Vũ một chút cũng không cảm thấy đói, nàng cảm thấy ăn Đan Vân Sơ chán chê, tinh thần ăn chán chê, đến nỗi thân thể cũng không thấy đói.
"Không cần, mệt mỏi quá, em mua về đây đi." Đan Vân Sơ một chút cũng không muốn nhúc nhích, toàn thân không có sức lực, mềm nhũn nằm úp sấp.
"Chị thể lực quá kém, sau này đi tập thể dục với em." Diệp Tuyền Vũ cau mày, thể lực Đan Vân Sơ thật sự rất kém cỏi.
"Không đi, ghét cảm giác chảy mồ hôi." Trước kia Đan Vân Sơ không phải là chưa từng đi phòng tập thể dục, bất quá không có kiên nhẫn đi tiếp.
"Ngày ngày trôi qua giống y như heo, làm sao lại không mập đây?" Diệp Tuyền Vũ rất cẩn thận với khuôn mặt và thân thể mình, tất cả đều đòi hỏi nghiêm khắc, ăn uống vô cùng cân đối, đặc biệt còn có chuyên gia dinh dưỡng, mỗi tuần đều đến phòng tập thể thao ba lần, đừng tưởng có vóc người hoàn hảo không cần tiền. Ở cùng Đan Vân Sơ một thời gian ngắn, phát hiện Đan Vân Sơ sinh sống không quy luật, khi không vẽ tranh thì đi ngủ rất sớm, còn vẽ tranh thì đến nửa đêm mới ngủ, hơn nữa có đôi khi đột nhiên nửa đêm đi vào phòng vẽ tranh, rạng sáng mới ra ngoài, sau đó trốn vào trong chăn ngủ bù, có khi cả ngày đều không ra khỏi cửa, trốn trong phòng vẽ tranh, hầu như không vận động gì, sống như vậy, dáng người cũng không biến dạng, Diệp Tuyền Vũ cảm thấy trời cao thật sự quá ưu ái Đan Vân Sơ. Bất quá Diệp Tuyền Vũ cảm thấy cần thiết để cho Đan Vân Sơ rèn luyện nhiều hơn, mặc dù bề ngoài không thể bắt bẻ, nhưng thể lực lại kém muốn chết.
"Tiểu công chúa ghen tỵ với chị trời sinh không thể mập sao? Cũng đúng, không giống người khác phải chạy đến phòng tập thể thao, bất quá chị là ngoại lệ." Đan Vân Sơ kích động Diệp Tuyền Vũ, Đan Vân Sơ chính là làm cho người ta đỏ mặt tía tai, trời sinh khung xương là tốt rồi, chân thon dài chính là tỷ lệ hoàng kim, ăn thế nào cũng không mập, cao gầy mà tinh tế, quá tốt.
"Chị có thể chống đỡ mấy năm, em cũng không tin đến lúc đó chị còn lười biếng như vậy!" Diệp Tuyền Vũ hừ lạnh, là phụ nữ, đa số luôn thích so sánh, đặc biệt là giữa hai người dáng vóc tương đương, vẻ ngoài xinh đẹp, một chút cũng không nhượng bộ.
"Miệng quạ đen, đừng nguyền rủa chị." Đan Vân Sơ vừa nghĩ tới sau này mình có thể sẽ mập lên, trong lòng có chút sợ, vội vàng rời giường, rèn luyện thì rèn luyện, ai sợ ai đây? Hừ, mình sẽ không so với Tiểu công chúa xuống cấp hơn, cùng Tiểu công chúa đứng chung một chỗ, không thể thua.
Diệp Tuyền Vũ thấy Vân Sơ như vậy, khóe miệng giương lên, tính tự yêu mình của Đan Vân Sơ một chút cũng không thay đổi.
Thật ra giờ phút này Đan Vân Sơ nghĩ, chẳng lẽ Tiểu công chúa sợ mình thể lực quá kém, bồi nàng ấy không no? Đan Vân Sơ càng nghĩ càng cảm thấy hợp lý.
Sau đó, Diệp Tuyền Vũ lái xe, trước kia hai người thường xuyên đi nhà hàng ăn cơm, thế nhưng ở bãi đậu xe gặp được Hà Nhan, kỳ thật gặp cũng không kỳ quái, dù sao nhà hàng này rất nhiều kẻ có tiền thích tới.
Hà Nhan thấy Diệp Tuyền Vũ cùng Đan Vân Sơ nắm tay thân mật, vẻ mặt rạng rỡ cùng thẹn thùng của Diệp Tuyền Vũ cô chưa từng thấy qua, chính là vẻ mặt của phụ nữ đang yêu, Hà Nhan nhìn trong lòng chua xót, nghĩ đến Thượng Quan Mật chết tiệt kia, tâm tình Hà Nhan liền hỏng bét, cô một chút cũng không muốn thấy Thượng Quan Mật, nữ ác ma, ngồi ăn cơm mà thôi, cũng muốn mình phải ngồi cùng, rất đáng hận!
"Vũ, tới dùng cơm sao? Đúng lúc tớ cũng vậy, chúng ta cùng nhau ăn đi." Hà Nhan cảm giác kể từ khi cùng Thượng Quan Mật dây dưa không rõ, chưa từng gặp Vũ, nghĩ có thể nhìn thấy Vũ vài lần là tốt rồi, tính cách con dâu điển hình, thực có tiềm chất chịu ngược.
Diệp Tuyền Vũ muốn cự tuyệt, thật vất vả nàng mới cùng Đan Vân Sơ ăn cơm, thoạt nhìn nghĩ là hẹn hò, không muốn bị phá hỏng, vừa muốn mở miệng từ chối, Đan Vân Sơ lên tiếng.
"Tốt, vậy thì cùng nhau ăn đi." Đan Vân Sơ nói.
Diệp Tuyền Vũ có chút khó hiểu nhìn Đan Vân Sơ, vẻ mặt Đan Vân Sơ rất nhạt, nhìn không ra tâm tình, Tuyền Vũ thật không biết Đan Vân Sơ là đang suy nghĩ cái gì.
Hà Nhan có chút ngoài ý muốn nhìn Đan Vân Sơ, cô cũng chưa từng nhìn Đan Vân Sơ quá gần, chẳng qua là từ xa nhìn lén nhiều lần, Đan Vân Sơ cho mình cảm giác mèo khen mèo dài đuôi tự cho mình thanh cao, đẹp thì đẹp, chẳng qua chỉ giống như củ sen rỗng ruột, không có tâm, nếu không trước kia Vũ đối với cô ta rất tốt, sao cô ta lại không chút động lòng. Bản thân Vũ chính là tiểu bá vương, đối với cô gái này, lại dĩ nhiên dễ dàng tha thứ. Hà Nhan không hiểu, loại người này, rốt cuộc có gì tốt? Khoảng cách gần mới phát hiện, trên người Đan Vân Sơ có loại cảm giác làm cho người ta khuất phục, rõ ràng giọng nói rất bình thản, nhưng mình nghe tới, giống như được ban ơn, Hà Nhan khẳng định mình không lọt được vào mắt Đan Vân Sơ, có chút tự ti. Thật ra thì cô cũng không cần tự ti, bởi vì rất nhiều người cũng không lọt được vào mắt Đan Vân Sơ, cho nên một chút đều không kỳ quái. Tầm mắt Đan Vân Sơ, luôn là lựa chọn tiếp thu một ít sự vật, cho nên rất nhiều người hoặc sự việc đều bị loại bỏ.
Thật ra thì Đan Vân Sơ toan tính giữ Hà Nhan lại ý đồ rất đơn giản, cô tự nhiên cảm thấy Hà Nhan không có lực uy hiếp, chẳng qua có chút ngạc nhiên, người chiếm lần đầu tiên của Tiểu công chúa rốt cuộc lại là hạng người này.
Chẳng qua rất nhanh, Đan Vân Sơ rút ra kết luận, thuần túy chính là mèo mù gặp chuột chết, bởi vì người đàn bà Hà Nhan kia ở trước mặt mình bộ dạng khúm núm, một chút lực sát thương cũng không có, Tiểu công chúa gặp phải người như vậy, đại khái chính là mèo mù gặp chuột chết, chẳng qua cô gái này may mắn.
Trong lúc ăn cơm, không khí có chút quỷ dị, Đan Vân Sơ không nói lời nào, Diệp Tuyền Vũ cũng không nói chuyện, Hà Nhan thì càng không dám nói lời nào, đạt đến cảnh giới im lặng tối cao.
Nhưng loại cảnh giới này rất nhanh bị phá vỡ, Hà Nhan theo thói quen bóc vỏ tôm cho Diệp Tuyền Vũ, hơn nữa Diệp Tuyền Vũ cũng theo lý thường tiếp nhận, dù sao thói quen này cũng đã lâu, nhất thời còn chưa kịp sửa đổi, hơn nữa ở nhà, cũng có người thay mình bóc, cho nên Diệp Tuyền Vũ không cảm thấy có gì không đúng.
"Em không có tay sao? Tự bóc không được sao?" Đan Vân Sơ đột nhiên lên tiếng, làm tay Hà Nhan đang bóc vỏ tôm cũng ngừng lại.
Diệp Tuyền Vũ nhìn về phía Đan Vân Sơ, Đan Vân Sơ sắc mặt rất nhạt, không nhìn ra tâm tình, nhưng Diệp Tuyền Vũ biết, Đan Vân Sơ mất hứng, Diệp Tuyền Vũ vui vẻ mỉm cười, cảm thấy Đan Vân Sơ là đang ghen, ừ, chính là ghen tị.
Bất quá Diệp Tuyền Vũ nhưng là nhớ được lần nào đó nhìn thấy Đan Vân Sơ, cô cũng để cho Đông Phương Thấm Tuyết bóc vỏ tôm cho mình, về Đan Vân Sơ, trí nhớ Diệp Tuyền Vũ luôn cực kì tốt. Có điều, rõ ràng Đan Vân Sơ chính là sai người phóng hỏa còn không cho dân chúng đốt đèn, vua bá đạo, tuy rằng như thế, Diệp Tuyền Vũ tâm tình vẫn là vui vẻ.
"Em không bóc, chị dám nói chị sẽ bóc sao?" Diệp Tuyền Vũ đương nhiên nói, nghĩ Đan Vân Sơ đầu hàng, nàng đoán Đan Vân Sơ cũng sẽ không bóc, Đan Vân Sơ cũng là một người bị làm hư.
Đan Vân Sơ không thể phản bác, cô quả thật sẽ không bóc, bất quá nhìn mặt Diệp Tuyền Vũ vui vẻ tiếp tục ăn tôm do Hà Nhan bóc, sắc mặt khẽ biến, cô khó chịu, cơm này không ăn.
"Không ăn, đi về." Đan Vân Sơ nói, đứng dậy muốn đi, siêu cấp ghen Đan Vân Sơ không biết phân biệt tốt xấu.
Diệp Tuyền Vũ nhìn Đan Vân Sơ đi, cũng lập tức đứng dậy, đuổi theo Đan Vân Sơ, ngay cả cùng Hà Nhan nói lời từ biệt cũng không có, Đan Vân Sơ tính tình thật là xấu muốn chết!
"Đan Vân Sơ, tính cách chị thật tệ!" Diệp Tuyền Vũ cảm giác tính cách mình không tốt, gặp phải Đan Vân Sơ, nàng mới phát hiện, thật ra thì tính mình còn quá tốt.
Dù sao Đan Vân Sơ biết rõ tính cách này của mình sẽ không dễ hòa nhập, bất quá thấy Diệp Tuyền Vũ lập tức đuổi theo, Đan Vân Sơ tâm tình cũng tốt lên rất nhiều.
"Ghét nhất loại phụ nữ nhu mì!" Đan Vân Sơ không thích loại phụ nữ như Hà Nhan.
"Chị ghen sao?" Diệp Tuyền Vũ cười hỏi.
"Không có." Đan Vân Sơ phủ nhận.
"Ừ, thật ra thì em cũng không thích phụ nữ như vậy." Diệp Tuyền Vũ thuận theo chủ đề nói.
"Vậy em còn cùng cô ấy dây dưa lâu như vậy?" Ba năm, thời gian cũng không ngắn.
"Chị không phải nói không ghen sao?" Diệp Tuyền Vũ cười híp mắt, rõ ràng chính là ghen nha, còn cãi cứng.
Đan Vân Sơ bĩu môi, được rồi, coi như là có một chút ghen.
"Đan Vân Sơ, lần đầu tiên của em không phải cho chị, chị để ý sao?" Diệp Tuyền Vũ thuận miệng hỏi.
"Chị sợ máu, cho nên xử nữ và vân vân, rất phiền toái." Đan Vân Sơ cũng không biết tại sao mình sợ máu như vậy, cho nên nếu thật sự là xử nữ, cô cũng không biết mình có dám phá hay không, cảm giác dính máu rất đáng sợ.
"Em cũng biết, chị không để tâm." Diệp Tuyền Vũ nghe Đan Vân Sơ nói như vậy, có cảm giác không được coi trọng, chỉ có mình giống như đứa ngốc để ý, người ta một chút cũng không quan tâm.
"Tiểu công chúa chuyện đã qua, cũng không có cách nào thay đổi, cần gì phải chấp nhất, sao không cho qua đi? Như chị nếu không bị em cho rơi xuống, chị đến bây giờ vẫn còn là Đan Vân Sơ tự cao tự đại cái gì cũng không để vào mắt, chuyện đã qua không hẳn đều là sai, học được kinh nghiệm, không có gì không thể."
"Em hiểu, chị chính là để ý lúc em đạp chị xuống, còn không phải lỗi của chị, nếu chị không cùng Lý Hân dây dưa không rõ, em có thể làm như vậy sao?" Diệp Tuyền Vũ tức giận nói, đừng nói Đan Vân Sơ để ý, chính mình còn để ý đây!
"Chị cùng Lý Hân chưa từng có cái gì, nếu chị cùng Lý Hân có gì, có thể nghèo túng như vậy sao?" Đan Vân Sơ hỏi ngược lại.
"Chị cùng cô ấy thật không có gì?" Diệp Tuyền Vũ không chắc hỏi, Đan Vân Sơ cùng Lý Hân hôn nhau, quả thực cắm rễ trong đầu mình.
"Em tin hay không cũng được." Đan Vân Sơ ghét nhất giải thích, có là có, không là không.
"Được rồi, em tạm tin chị."

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi