NỮ PHỤ MUỐN LÀM LÃO ĐẠI

Hoắc Ngọc nói rất nhanh, Giản Duẫn Thừa vẫn có thể nghe thấy âm thanh gõ nhanh trên bàn phím khi anh ta nói.

"Cậu còn không mau xử lý?" Giọng điệu của Giản Duẫn Thừa có chút không kiên nhẫn.

"Thừa thiếu, cậu đang chê tôi làm việc kém hiệu quả sao?"

"Nếu không thì sao? Chính cậu nói rằng mức độ bảo mật của diễn đàn trong khuôn viên trường cao trung Thịnh Hoa là rất thấp."

"Rất thấp không sai! Chỉ cần mấy giây, tôi dùng ngón chân cũng thu phục được! Nhưng! Ai ahihi nói cho tôi biết tại sao tôi gặp một lập trình viên thiên tài như tôi?"

"Cậu đã gặp cái gì?"

"Dịch ngắn gọn, chính là lúc tôi muốn động đến bài đăng của em gái cậu, thì đụng phải một hacker khác, hiện tại chúng tôi đang đánh nhau!"

Cho nên Hoắc Ngọc hiện tại rất bận, lại không ngừng ngón tay.

Giản Duẫn Thừa không thúc giục anh ta, sau khi kiên nhẫn đợi năm phút, anh lại nghe thấy tiếng anh ta hét lên, "Ta dựa vào ta dựa vào ta dựa vào!"

"Cậu thua?"

"Thừa thiếu, cậu không thể nghi ngờ tôi như vậy!"

"Vậy cậu thắng rồi?"

"Không phải.."

"Vậy là cái quỷ gì vậy?"

"Hai ta không phân thắng bại, diễn đàn trong khuôn viên trường cao trung Thịnh Hoa bị cả hai chúng ta làm sụp rồi."

Giản Duẫn Thừa nghiêm khắc nói với Hoắc Ngọc, "Hạn cho cậu trong một giờ phải khôi phục nó."

"Không phải, Thừa thiếu, diễn đàn treo cũng không có việc gì. Em gái cậu sẽ không cần phải xem bài đăng đó."

"Đừng nói nhiều nữa, làm việc đi."

"Được rồi.." Hoắc Ngọc rưng rưng đáp ứng, nhưng trong lòng lại thầm nguyền rủa, chỉ biết bắt anh làm việc làm việc làm việc.

Vô tình mà áp bức anh cái nhân viên xuất sắc này.

Vô nhân đạo!

Anh thầm nguyền rủa anh ấy sẽ không bao giờ lấy được vợ!

Hoắc Ngọc cuối cùng đã xóa thành công bài đăng và đặt quyền để người đăng không thể đăng được nữa.

###

Trước khi diễn đàn trong khuôn viên trường ngừng hoạt động, Khâu Di Trân đã nhìn thấy nội dung của bài đăng.

Bây giờ cô ta rất khổ sở, không thể đi học, thậm chí không thể ra khỏi cửa.

Mặc dù Khâu Lợi Diệu nghiêm cấm việc truyền bá những tin tức không liên quan trong trường, nhưng vẫn không có cách nào thay đổi những vụ kiện đòi đi tìm sự thật.

Khâu Di Trân bị cha cô ta giam cầm tại nhà, nhìn thấy bài đăng mới nổi mới nhất trên diễn đàn của trường, cô ta đã nghĩ đến một điều hoàn toàn khác với những người khác.

Sau khi nhìn thấy bài đăng về Mạc Thi Vận, cô ta đã nghĩ đến việc nhờ cô ấy giúp đỡ.

Khâu Di Trân gọi cho Mạc Thi Vận, "Thi Vận, giúp chị với."

"Chị cần em giúp chị như thế nào?"

Mạc Thi Vận có lẽ đã nghe về chuyện xảy ra gần đây trong Khâu gia, bị nhà trường cấm không được thảo luận trên diễn đàn của trường.

"Em cho chị vay một ít tiền."

Sau khi cô ta xảy ra chuyện, mấy người trước đây cùng xưng chị em đều cùng cô phủi sạch quan hệ.

Kết quả là cô không thể tìm ai đó để giúp đỡ.

Những người bạn nhậu không đáng tin cậy, vì vậy cô ta chỉ có thể dựa vào Mạc Thi Vận.

Trong lòng Khâu Di Trân, Mạc Thi Vận khác với những người khác.

"Khâu tỷ, chị biết đấy, chị có thể nói em làm việc khác, nhưng tiền.. em thật sự không có."

Tình cảnh của Mạc Thi Vận không cho phép cô cho Khâu Di Trân mượn tiền.

"Nhưng không phải em vừa giành được một giải thưởng cuộc thi vật lý khác sao?"

Vừa rồi Khâu Di Trân đã nhìn thấy tất cả trên bài đăng.

"Tiền thưởng chỉ có hai nghìn tệ.."

Tiền thưởng thi đấu chung quy không cao chút nào, hai ba nghìn đã là rất tốt rồi.

Cuộc thi hóa học vừa qua là một ngoại lệ.

"Hai nghìn tệ cũng được." Khâu Di Trân giờ đã bị cha cô ta đóng băng tất cả các thẻ, và cô không còn tiền mặt.

Hai nghìn tệ có còn hơn không.

Mạc Thi Vận do dự, họ chuẩn bị thưa kiện, và cần rất nhiều tiền.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi