NỮ PHỤ VĂN NP LÀM SAO ĐỂ SỐNG

Một tổ hợp kỳ lạ hai tuấn nam, một mỹ nữ, mỹ nữ còn đang ngồi xe lăn tiến vào trung tâm thương mại phồn hoa nhất Thủ đô làm thu hút rất nhiều ánh nhìn của những người đi đường. Lần này quyền đẩy xe lăn thuộc về Hạo Ninh, tốc độ vô cùng thong thả dạo khắp thương trường. Mắt Hạo Ninh vô tình cố ý lướt qua các hàng thời trang nữ. Trong đầu vạch kế hoạch mua tặng Hiểu Linh những gì, tưởng tượng ra khi cô mặc đồ, đeo những trang sức hắn đưa, chắc chắn sẽ rất tuyệt vời. Không có cô gái nào không yêu thời trang cả: váy áo, khăn, giày, mũ, túi, trang sức....


Cố Thừa Minh nhàn nhã đi bên cạnh, nhưng thực ra trong đầu cũng đang nghĩ tới kế hoạch càn quét những tiệm này tặng Hiểu Linh. Suốt 24 năm cuộc đời, tính ra hắn chưa từng chính thức tặng quà cho nữ nhân nào, ngay cả mẹ của hắn. Nghe thật trớ trêu, nhưng là từ thời điểm Cố Thừa Minh bắt đầu nhận thức được, hắn đã nhận lấy sự ghẻ lạnh, chán ghét thậm chí là căm thù từ mẹ hắn. Đứa trẻ Thừa Minh khi đó không hiểu được tại sao cho dù hắn có cố gắng thế nào cũng không được mẹ hắn quan tâm dù chỉ một chút. Bà luôn đổ lỗi cho hắn, vì hắn mà khiến bà khổ như vậy. Rồi suốt thời kỳ thiếu niên, cậu bé Thừa Minh lại quay cuồng trong học tập, phấn đấu trở thành kẻ mạnh nhất, giỏi nhất. Dần dần hắn không còn mong chờ ở tình thân, cũng không còn sự ấm áp nào nữa. Đột nhiên bây giờ lại muốn mua đồ tặng Hiểu Linh... hắn có chút lúng túng khi nhận ra mình không biết mua gì cho cô, nhưng nhiều hơn là vui vẻ, mong đợi.


Tiến vào cửa hàng đại diện của SSI, Lăng Hạo Ninh vô cùng thuần thục phân phó nhân viên đưa Hiểu Linh đi thử da, rồi căn cứ vào kết quả bắt đầu càn quét: sữa rửa mặt, nước hoa hồng, tinh chất, dưỡng ẩm, mặt nạ... Vơ vét xong đồ dưỡng da, Hạo Ninh lại quay sang mỹ phẩm. Hiểu Linh và Thừa Minh chỉ việc ngồi xem con người chuyên nghiệp kia làm việc. Hiểu Linh có chút thán phục Hạo Ninh. Dưỡng da, trang điểm là một môn kiến thức vô cùng rộng lớn. Nếu không nghiêm túc nghiên cứu sẽ hoàn toàn bị lạc trong những thành phần mà các nhà mỹ phẩm thổi phồng công dụng của chúng. Cô cũng không phải ngoại lệ. Nhưng bây giờ, nhìn Hạo Ninh cầm sản phẩm lên, đọc thành phần một hồi rồi lấy hoặc bỏ không một chút do dự, cũng không cần tư vấn của mấy nhân viên cửa hàng. Lại nói tới mấy nhân viên, mấy nữ nhân viên tuy được đào tạo vô cùng chuyên nghiệp và bài bản, nhưng vẫn không tránh được ánh mắt sùng bái khi nhìn Hạo Ninh và ao ước ngưỡng mộ khi nhìn về Hiểu Linh. Có người còn buông lời trêu đùa cô:


- Tiểu thư có người bạn trai thật tâm lý đâu.


Nghe câu nói này, Hạo Ninh vui vẻ ra mặt, cười tươi rói với nhân viên như xác nhận, rồi lại tiếp tục công cuộc chọn chọn lựa lựa của mình. Thừa Minh mặt đen xì. Bạn trai- tên này không có cửa đâu. Còn Hiểu Linh thì nghiêm túc phủ nhận.


Lại vơ vét một hồi, Hiểu Linh nhìn Hạo Ninh vô ngữ. Mỗi một dòng son,mỗi một chất son, hắn lấy 5 thỏi các màu đưa tới trước mặt cô, tổng phải tới 30 thỏi son các loại. Hiểu Linh nhìn nhìn, chọn 5 thỏi- 5 màu. Rồi quay sang nhân viên bảo:


- Phiền chị cất số son còn lại, tôi chỉ lấy chừng này là được.


- Hiểu Linh, 5 thỏi quá ít. Với con gái tụi em, son bao nhiêu cũng không đủ mà. Lấy thêm chút nữa.


Hạo Ninh ngăn cản, vừa nhặt thêm vài thỏi. Hiểu Linh cự tuyệt.


- Lại không phải dùng hết được một lúc. Son không cần nhiều như vậy. Được rồi, thanh toán dùm tôi đi.


Thừa Minh lúc này rất tự nhiên tiến đến đưa thẻ cho nhân viên. Hiểu Linh đang định mở miệng ngăn cản, ngay lập tức một ánh mắt nguy hiểm bắn tới như muốn nói:


- Em thử từ chối anh trả tiền xem.


Được rồi. Cô sợ. Sợ Thừa Minh lại bất ngờ làm những hành động kỳ cục mà cô không dự đoán được như ở ngân hàng. Nên đành ngậm miệng. Nhưng là để Thừa Minh trả tiền như vậy, Hiểu Linh cảm thấy không quá thoải mái. Hay là cô mua tặng anh ấy chút gì?


- Anh... dùng nhãn hàng nào để dưỡng da?


Thừa Minh sửng sốt nghe câu hỏi không gọi tên của Hiểu Linh, không chắc cô đang hỏi anh:


- Em đang hỏi anh sao?


- Ân. Anh dùng loại nào, em mua tặng anh.


Hiểu Linh gật đầu, trả lời mà không nhìn thấy khuôn mặt ôn nhu đầy ý cười của Thừa Minh lúc này.


- Anh.. tùy tiện. Chỉ cần em mua là được.


Một nữ nhân viên rất có ý tứ mang đến vài lọ dưỡng ẩm dành cho nam rồi giới thiệu cho cô. Hiểu Linh chăm chú lắng nghe rồi quyết định lấy loại đắt nhất đưa cho Thừa Minh.


- Riêng cái này, để em trả. Không tranh cãi.


Thừa Minh cười:


- Được.


Đột nhiên, một giọng nói u oán từ phía sau vang lên:


- Còn anh thì sao???


Hiểu Linh bối rối. Cô thật sự quên mất con người này.


- Thật xin lỗi, anh Lăng. Tôi cũng tặng anh một lọ được không? Cảm ơn anh giúp tôi chọn đồ.


- Anh không muốn chỉ là đồ tiện thể đâu.


Hạo Ninh ủy khuất. Thừa Minh hắn còn không vui lòng người khác cũng có món quà y đúc hắn đâu.


- Da mặt anh ta dày như vậy. Bôi dưỡng da em mua cũng không ăn thua đâu. Không cần lãng phí.


Hiểu Linh áy náy nhìn Hạo Ninh:


- Vậy anh muốn cái gì? Tôi mua tặng anh. Được không?


- Anh không muốn mua gì... chỉ muốn được trang điểm cho em chiều nay.


Hạo Ninh thấy Hiểu Linh áy náy thì ngay lập tức được voi đòi tiên, được một tấc muốn một thước. Hiểu Linh lắc đầu:


- Chiều nay chỉ là cuộc gặp khách nhỏ. Em chỉ trang điểm qua là được, không cần cầu kỳ.


Ý tứ từ chối rất rõ ràng trong lời nói Hiểu Linh nhưng Hạo Ninh vẫn mỉm cười, khuôn mặt đầy chờ mong:


- Trang điểm nhẹ nhàng tự nhiên, trang điểm như không mới là khó nhất đâu. Em để anh bộc lộ tài năng một chút đi. Được không???


Giọng nói năn nỉ, làm nũng, ánh mắt như cún con khiến tâm đồng tình của mấy nữ nhân viên tràn lan... Suýt nữa thì có người lên tiếng khuyên cô đồng ý đâu...Hạo Ninh đã nói đến nước này.... Haizzz... Hiểu Linh đáp:


- Vậy chiều nay lại phiền anh.


- Tốt... được phục vụ em là hạnh phúc của tôi, My Lady!!!!

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi