NỮ THẦN ĐỤNG PHẢI NỮ THẦN KINH

Về đến nhà, Khang Tịch bày hộp đồ ăn lên bàn, sau đó mở nắp ra, cúi người xuống ngửi, nói: “Hôm nay, thời gian không còn sớm, ăn tạm chút gì đó được rồi.”

Quý Ưu Trạch nghe vậy, đến xem là món gì. Vì lúc Khang Tịch đi vào gọi đồ ăn đem về, Quý Ưu Trạch nhận được một cuộc gọi. Người gọi đến là Trương Luyến Trần, lúc học chung lớp bốn năm tiểu học với Quý Ưu Trạch thì chơi với nhau. Hai người tụ tập với nhau làm không biết bao nhiêu chuyện điên rồ, tình cảm luôn sâu đậm.

Chỉ là về sau, Trương Luyến Trần chạy đến nước Mỹ, hai người cũng trở nên ít liên lạc hơn. Cung Bảo Bình, yêu tự do, sau khi tốt nghiệp thì chạy khắp nơi, còn bốc hơi khỏi weibo du lịch “Big V” đến nay. Bây giờ, Trương Luyến Trần trở lại, thì gọi điện thoại cho Quý Ưu Trạch, hai người không để ý nói chuyện với nhau đến hai ba mươi phút. Vừa quay đầu lại, Khang Tịch đã cầm đồ ăn đi ra.

“Cậu mua gì vậy?” Lúc đó Quý Ưu Trạch hỏi.

“Là đồ ăn cậu thích.” Khang Tịch trả lời.

Sau đó, trái tim Quý Ưu Trạch có chút rung động, không khỏi cảm động.

Kết quả bây giờ, nắp vừa mở ra, vẻ mặt của Quý Ưu Trạch liền xụ xuống.

“Khang tiểu thư, cậu nghĩ tôi thích ăn mấy thứ này à?” Quý Ưu Trạch chỉ vào đồ ăn hỏi.

Cà rốt, ớt xanh, hành tây xào thịt, lá rau diếp xào.

Không giống loại thức ăn Quý Ưu Trạch thích, thật ra Quý Ưu Trạch rất ghét rau củ, lần này đều mua đủ cả.

“Nhưng cơ thể con người thích những thứ này, sau khi ăn sẽ trở nên rất tích cực, ngày càng khỏe mạnh. Mà cơ thể cậu là của cậu, nên tôi nghĩ cậu thích ăn.” Khang Tịch nói xong, cầm hộp cơm đưa trước mặt Quý Ưu Trạch.

Quý Ưu Trạch cầm nắm tay khua cái ót Khang Tịch lúc nàng xoay người, cũng chỉ có thể chấp nhận số phận.

“Ăn nhanh đi, ăn xong thì ở lại một giờ đối thoại cho tốt, bây giờ không còn sớm, cũng mười giờ rưỡi rồi.” Khang Tịch nói xong, gắp một miếng hành tây bỏ vào trong miệng.

Quý Ưu Trạch lắc đầu, sau đó tìm thịt trong đĩa hành tây xào thịt để ăn, nhất định không đụng rau khác.

Qua gần hai mươi phút sau hai người ăn xong, Khang Tịch vứt rác, mở kịch bản ra, nói: “Đến đây ngồi đi.”

“Đối thoại này cũng có dùng đến chứ? Vương Nguyệt Bán không phải bình thường không theo lẽ thường mà ra bài sao? Chớ nói chi là còn có một Bạch Lâm.” Quý Ưu Trạch cầm kịch bản nhìn một chút, nghiêng người ngồi phịch xuống ghế sa lon.

“Nhưng thử vai ngày mai, là diễn cặp với tôi.” Khang Tịch nhìn Quý Ưu Trạch, nói từng chữ từng câu.

Quý Ưu Trạch nghe xong, sửng sốt. Qua hồi lâu, cô vuốt ve mái tóc dài, cười như không cười hỏi: “Vậy đây là ưu đãi đặc biệt dành cho tôi?”

Khang Tịch bị cô hỏi, không lắc đầu cũng không gật đầu.

Quý Ưu Trạch suy nghĩ một chút, đứng dậy nói: “Không cần. Tôi cũng không phải không có năng lực.”

Khang Tịch nghe vậy chỉ bưng ly nước lên uống, vẫn không nói chuyện.

“Cho dù không biết cậu, tôi cũng sẽ dựa vào thực lực của tôi, dựa vào diễn xuất của tôi, đoạt lấy nhân vật này. Khang Tịch, cậu làm như vậy, đối với tôi mà nói, chẳng qua là đang sỉ nhục thực lực của tôi.”

Quý Ưu Trạch nói xong cầm áo khoác đặt trêи ghế sa lon lên, xoay người quay ra cửa, về phòng ngủ của mình.

Khang Tịch nhìn chằm chằm vào cánh cửa bị đóng tự hỏi trong chốc lát, tiếp đó mỉm cười, lẩm bẩm: “Mình đương nhiên biết tính cách của cậu, đương nhiên biết làm như vậy sẽ khiến cậu nghĩ bị sỉ nhục.”

Vậy nên, nàng đã cố tình kϊƈɦ thích Quý Ưu Trạch. Quý Ưu Trạch bị kϊƈɦ thích, nhất là Quý Ưu Trạch bị mình kϊƈɦ thích, sức chiến đấu ngược lại sẽ bùng nổ.

Ngày hôm sau.

Thật sớm, Quý Ưu Trạch đã đến địa điểm thử vai lần hai.

Đó là một đại sảnh vắng vẻ, nơi phía nam tường đặt năm cái ghế. Nói cách khác, bao gồm cả Quý Ưu Trạch, tổng cộng có năm người đến thử vai.

Sau khi Quý Ưu Trạch đi vào, phát hiện mấy vị khác đã ngồi đằng kia, trong đó có hai người từng thử vai chung vòng một với Quý Ưu Trạch, còn ba người không phải, phỏng chừng là từng thử vai trước Quý Ưu Trạch.

Bên trong, không có Tôn Phỉ.

Quý Ưu Trạch thở ra một hơi, bước đến ngồi xuống. Đối diện, để hai cái ghế, hai cái bàn. Bảng tên trêи hai cái bàn viết tên hai người Vương Nguyệt Bán, Bạch Lâm.

Địa điểm rất yên tĩnh, không có người nào châu đầu ghé tai. Có một người đang nhắm mắt nghỉ ngơi, có ba người chăm chú đọc kịch bản. Mà Quý Ưu Trạch, chỉ ngồi đó phát ngốc.

“Cho cô viên chocolate này, ăn cái này có thể làm giảm áp lực.” Lúc này, có một cô gái vốn đang đọc kịch bản quay đầu lại, đưa một túi chocolate cho Quý Ưu Trạch.

Quý Ưu Trạch nhận lấy nói tiếng cảm ơn, bóc ra ăn.

“Cô chính là Quý Ưu Trạch phải không?” Cô gái cho chocolate quan sát Quý Ưu Trạch, sau đó ngọt ngào hỏi.

“Vâng, cô là?” Quý Ưu Trạch gật đầu, sau đó phát hiện ra rằng cô thật sự không biết cô gái này. Không biết Vương Nguyệt Bán đào ở đâu ra người này.

“Tôi là Triệu Văn, ban đầu là một tiếp viên hàng không, tuy từ nhỏ đã thích diễn xuất, nhưng không được chuyên nghiệp. Chẳng qua là tôi có người quen trong giới giải trí, nên anh ấy đề cử tôi với đạo diễn.” Triệu Văn cười tự giới thiệu.

“À, cố gắng lên.” Quý Ưu Trạch gật đầu.

Triệu Văn nghe rồi gật đầu một cái, sau đó tiếp tục xem kịch bản, mà Quý Ưu Trạch lại tiếp tục đờ ra.

Diễn cặp với Khang Tịch? Trước đây chưa từng có. Đã từng, hình thức chung của hai người chính là, có Quý Ưu Trạch thì không có Khang Tịch, có Khang Tịch sẽ không có Quý Ưu Trạch.

Trôi qua khoảng hai mươi phút, bên ngoài có tiếng bước chân và tiếng nói chuyện. Sau một lát, Vương Nguyệt Bán và Bạch Lâm xuất hiện trước cửa. Hai người đến trước cửa thì không nói gì thêm, đi đến ngồi xuống chỗ mình.

Ngay sau đó, ngoài cửa lại truyền đến một hồi tiếng bước chân vội vã. Mấy người bên cạnh Quý Ưu Trạch vẫn luôn đọc kịch bản, hình như có hơi ngồi không yên, ló đầu nhìn bên kia. Chỉ có người nhắm mắt nghỉ ngơi kia trước sau vẫn bất động.

Sau một vài giây, một cô gái mặc áo khoác xanh lam phấn và một chiếc váy màu vàng nhạt bước vào.

Ánh sáng trong phòng không tô sáng chân mày lấp lánh. Mái tóc xoăn dài cực kỳ giống gợn sóng dài.

“Chào đạo diễn Vương, chào tác giả Bạch Lâm.” Khang Tịch bước đến phía trước, sau đó bắt tay đạo diễn Vương và Bạch Lâm, xoay người lại, nhìn năm người thử vai, nháy mắt nói: “Cố gắng lên.”

“Nghe nói Khang Tịch và Quý Ưu Trạch rất quen thuộc, hơn nữa nhà còn ở sát vách, sẽ không nhường chứ?” Lúc này, có một cô gái nghiêng người dựa vào cô gái khác hỏi.

“Sẽ không đâu, dù có nhường, cũng phải là đạo diễn hoặc là Bạch Lâm…”

Hai cô gái bên cạnh ép giọng nói đến thấp nhất trao đổi ở đó, thấp gần như là thì thầm. Nhưng sở trường đặc biệt của Quý Ưu Trạch chính là, thính giác tốt vô cùng. Bởi vì thính giác cực tốt, cho nên ngay cả khi bình thường cô đang ngủ say, cũng có thể bị tiếng ồn nhỏ làm cho tỉnh dậy.

“Hôm nay đây, là để mọi người diễn cặp với Khang Tịch, đầu tiên là muốn nhìn xem ai phù hợp với cô ấy nhất, hai là muốn xem thử ai là người diễn xuất tốt nhất, phù hợp thật sự với nhân vật này.” Vương Nguyệt Bán cầm kịch bản đập trong tay, sau đó lập tức vò lại ném vào thùng rác.

Mọi người đang ngồi, ngoại trừ Bạch Lâm và Khang Tịch, đều trợn tròn mắt.

“Thật ra thì, những người hiểu rõ tôi đều biết, phong cách của tôi chính là, không kịch bản.” Vương Nguyệt Bán nói, ngón tay nhẹ nhàng gõ mặt bàn.

Quý Ưu Trạch đỡ trán. Dù sao thì cô cũng không thuộc kịch bản, cũng chỉ là quen thuộc toàn bộ câu chuyện, suy nghĩ tính cách nhân vật.

“Người đầu tiên, Sở Hàm, mời bước lên.” Vương Nguyệt Bán cầm bảng danh sách, đọc thành tiếng.

Ngay sau đó, Sở Hàm ngồi bên cạnh Triệu Văn hơi ɭϊếʍ môi, đứng dậy đi qua.

“Cảnh là Trầm Thanh Thiển cùng người đính hôn, sau đó Quan Cảnh biết được sự thật, tức giận đến ngã bệnh không dậy nổi, rất suy yếu. Mời cô và Khang Tịch cùng nhau diễn cảnh Trầm Thanh Thiển trêи đường đến xem Quan Cảnh thì hai người đối thoại.”

Sau khi Vương Nguyệt Bán nói xong, ngẩng đầu nhìn chăm chú cô gái tên Sở Hàm kia.

“Đạo diễn… cái này, trong kịch bản không phải không có đoạn diễn này sao?” Sở Hàm kinh ngạc vô cùng, trợn to hai mắt hỏi.

Sau khi Vương Nguyệt Bán nghe, chỉ chỉ kịch bản vừa bị vò vứt trong thùng rác dưới chân, nói: “Cô quên rồi à? Phong cách của tôi là gì?”

Sở Hàm nghe vậy, cũng không biết vì khẩn trương quá mức hay là gì, không hiểu sao trêи mặt đỏ lên.

Quý Ưu Trạch ngồi đằng kia, hơi nhíu mày. Cừ thật, Vương Nguyệt Bán này cũng quá kỳ lạ. Trực tiếp ném kịch bản đi, không cho lời thoại cũng không cho cốt truyện cụ thể.

Khi Sở Hàm còn đang sững sờ, các nhân viên đã đẩy ra một cái bàn dài vào, ý bảo Sở Hàm nằm trêи đó. Khang Tịch thì ra ngoài để chuẩn bị.

Quý Ưu Trạch híp mắt nhìn sang, vẫn cảm thấy đạo diễn Vương quá nghiêm khắc. Hơn nữa, còn để tất cả những ai thử vai tập hợp lại đây xem, làm cho người ta có áp lực vô hình rất lớn.

Sau khi mọi thứ đã sẵn sàng, thì nghe thấy ngoài cửa truyền đến mấy tiếng gõ cửa.

Sở Hàm nằm 'trêи giường', hơi lúng túng.

“Ai vậy?” Sở Hàm hỏi.

“Là mình, Thanh Thiển.” Lúc này, tiếng gõ cửa ngoài cửa im bặt, truyền tới giọng nói nhỏ của Khang Tịch.

“Hả, là Thanh Thiển à… cậu, sao cậu lại đến đây?” Sở Hàm nằm 'trêи giường' ấp a ấp úng nói.

Chỉ xem đến đây, Quý Ưu Trạch liền lắc đầu một cái.

Sở Hàm không diễn được Quan Cảnh. Quan Cảnh không phải người như thế. Một tay Quý Ưu Trạch nâng cằm, hào hứng thoáng cái biến mất không ít.

Quả nhiên, giống như suy nghĩ của Quý Ưu Trạch, diễn xuất của Sở Hàm không chinh phục được bất cứ ai. Mọi người đều ngồi đó chịu đừng nhìn cho xong. Cô hoàn toàn diễn Quan Cảnh thành một cô bé dễ thương nhu nhược yếu đuối.

“Cảm ơn cô đã diễn. Tiếp theo, Thôi Mộng Viên.” Vương Nguyệt Bán khịt mũi, lại gọi một tên khác. “Vẫn diễn cảnh vừa nãy.”

Vương Nguyệt Bán nói xong, quay đầu nhìn Khang Tịch, nói: “Vất vả rồi.”

Khang Tịch cười lắc đầu, lại đi ra ngoài.

Quý Ưu Trạch ngồi đó, tay đột nhiên nhẹ ôm lấy bụng.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi